Thư ngỏ gửi nhà văn Phạm Đình Trọng

Tô Hải

Tô Hải

Đồng kính gửi những ai đang có cùng ý nghĩ như anh mà còn chưa dám làm…

Tôi có ý định bắt đầu bài viết vào ngay phần “Tuy nhiên”, để khỏi bước vào con đường mòn “khen lấy lệ” rồi mới… ”Tuy nhiên”… Ấy vậy mà… sau khi theo dõi trên các trang mạng, trên báo chí nước ngoài (tất nhiên không ông tổng biên của tờ báo trong nước nào dám cho đăng bản tuyên bố bi hùng và thống thiết của anh!), đọc các lời bình luận của Ta, của Tây, đặc biệt là của các bloggers trong và ngoài nước,… tôi vẫn thấy những lời tán thưởng, biểu dương, những lời hứa sẽ học tập của lớp “hậu sinh”, thì tôi thấy cần nêu thêm mấy điều ưu việt của bản tuyên bố từ bỏ đảng tịch của anh mà chưa thấy ai nhắc tới. Thế là tôi lại bắt buộc phải đi vào lối mòn mà khen anh mấy điểm (khen thực lòng chứ không phải khen lấy lệ) để rồi, sau đó đi vào… “Tuy nhiên”! Đó là:

A- Anh là người đầu tiên giã từ Đảng với một bản tuyên ngôn (manifeste) có kèm theo một bản lên án (procès) rất hùng hồn, thẳng thắn, không ngại ngùng, e sợ và đầy tính thuyết phục;

B- Bản “tuyên ngôn” của anh ra đời đúng lúc, đúng thời cơ, khi Đảng đang chuẩn bị Đại Hội lần thứ 11, dù muốn hay không, cũng làm tất cả những ai đang còn ấp úng, ỡm ờ, còn cố bám víu vào những lợi quyền cuối cùng, tuy niềm tin đã cạn kiệt, phải giật mình khi còn sinh hoạt Đảng nếu họ có dịp tiếp cận với nó.

C- Nó đánh đổ tất cả những ý tưởng ngây thơ hoặc… ”cơ hội” của những ai đang cố “vẽ đường” cho Đảng những giải pháp lố bịch như “nên chia Đảng ra làm hai” (!?), nên “cho” thành lập, hoặc phục hồi những đảng “Dân Chủ”, “Xã Hội”… cũ, kể cả… đổi tên Đảng để rồi Đảng… vẫn lãnh đạo toàn diện và uy tín của Đảng sẽ trở lại, và vinh quang vẫn thuộc về Đảng ta muôn đời!? (hãy đọc bài góp ý của Tống Văn Công, Trần Lâm…)

D- Đối riêng với giới văn nghệ, báo chí, xưa nay nổi tiếng là… trùm “Sợ” và… trùm “Hèn”, Phạm Đình Trọng đã làm được hơn cả mấy bác, mấy chú, chết rồi mới cho ra được một vài bài thơ “Bánh vẽ”, “Trừ đi” của CLV, hoặc tự thú như NĐT “Mặt tôi nhuốm xanh,nhuốm đỏ… Thôi xin tha cho mọi lỗi lầm”. Kể cả bản cáo trạng hoành tráng “Đi tìm cái tôi đã mất” của Ng.Kh cũng chỉ là những “di cảo”… mà người ta dễ cho là “đồ dỏm của các lực lượng thù địch” nặn ra. Dẫn chứng là: Cho tới nay có ông công an làm văn nghệ nào chửi bới trên báo của họ đâu! Còn anh Trọng thì đang còn sống sờ sờ đây. Địa chỉ đang còn công khai tên mặt đất Việt Nam này.

Vậy mà anh đã vượt qua được nỗi “Sợ” để làm một việc mà, nếu muốn, người ta sẽ ghép anh vào đầy đủ thứ tội, “lợi dụng dân chủ nói xấu Đảng” (mà Đảng là “siêu chính phủ” thì ai cũng biết), xuyên tạc đường lối chủ trương của Đảng-Nhà Nước, gạch tên anh khỏi Hội Nhà Văn, thậm chí đưa anh ra đấu tố hoặc mời anh vào tù với đủ mọi tội danh mà họ muốn ghép. Vậy mà anh vẫn công khai nói lên tất cả những gì anh cần nói rồi đi đến quyết định “giã từ Đảng”. Điều này chắc các ông Garaudy, J.P.Sartre, Djilas… và hàng ngàn văn nghệ sĩ Châu Âu bỏ Đảng sau “mùa xuân Praha”, không cần chú ý như anh… Tôi phục anh và yêu anh nhất là ở điểm này đó!

“Tuy Nhiên”…

Tuy nhiên, đọc đi đọc lại bản “cáo trạng”, mang tính chất một hồi ký ngắn gọn (mémoires condensées) về cuộc đời tự nguyện đi theo Đảng làm cách mạng của anh, tôi vẫn thấy có những điều… đáng tiếc, hoặc “giá như”.

1- Anh vẫn thấy cái quá trình đi theo Đảng “đánh Mỹ giải phóng dân tộc” là hồn nhiên, trong sáng, đáng tự hào.Anh không sai mà chỉ có Đảng sai thôi hay sao? Trong bản tuyên ngôn ra khỏi Đảng của anh đã 3 lần anh dùng cái cụm từ “đánh thắng Mỹ” và khẳng định “Chiến thắng 1975 là chiến thắng của ý chí dân tộc”(?!). Có thật là dân tộc ta đã thắng Mỹ ở miền Nam, hay chủ nghĩa cộng sản đã thắng ở mảnh đất còn lại ở Việt Nam không cộng sản? Anh hãy đọc lại những gì sau chiến thắng 75,người ta đã viết, đã tuyên bố và nhất là đã làm ở mảnh đất miền Nam này (Chính anh cũng nói qua và chỉ nhận thức đó là sai lầm). Không phải! Trước khi vào tiếp quản miền Nam, chính ông Hoàng Tùng, bí thư T.Ư Đảng đã giơ hai nắm đấm cụng vào nhau trước ngực mà nói với chúng tôi rằng: ”Cuộc đụng đầu lịch sử (sic)với bon Đế Quốc, đứng đầu là Đế Quốc Mỹ, tạm thời dừng ở đây. Nếu còn sức, có thời cơ, chúng ta chẳng ngại gì không tiến thẳng tới… Ấn Độ!” Và cái gì đã xảy ra thì mọi người đã biết. Vội vã đổi tên nước, vội vã đổi tên Đảng để khẳng định CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN ĐÃ TOÀN THẮNG TRÊN MẢNH ĐẤT CHỮ S NÀY.

Cho đến hôm nay, dù đã “ Đổi mới hay là chết”, các vị lãnh đạo cao nhất vẫn kiên trì ôm lấy chủ nghĩa Mác Lê-Nin, một tấc không đi, một ly không rời (hãy đọc kỹ chỉ thị 34). Cho nên, không phải chỉ có Đảng ta sai mà cả cái chủ nghĩa điên rồ muốn nhuộm đỏ cả thế giới nó sai, sai đến cả những nước thành trì của cách mạng vô sản cũng dẹp bỏ nó, vứt nó vào sọt rác của lịch sử… (kể cả thằng Tàu nó cũng chẳng thờ mấy ông Mác, ông Lê từ lâu rồi từ khi Đặng đưa ra lý thuyết “mèo, chuột”)… Vậy thì… “giá như”anh, lên án thẳng cái nguyên nhân của mọi nguyên nhân là cái chủ nghĩa điên khùng (của một thằng Tây mới 30 tuổi) đã đưa cả thế giới vào những cuộc đấu tranh giai cấp triền miên gần một thế kỷ… Chỉ riêng những nước không có Đảng kể cả 16 quốc gia mất nước như nước ta đều được độc lập, tự do, hạnh phúc thật sự (chứ không phải “giả hiệu” như một thời dân ta bị tuyên truyền). Họ đã vượt ta mọi mặt về kinh tế, xã hội, vì họ không có hai chính phủ như ở ta v.v. Nói thẳng ra những điều đó thì tính thuyết phục của bản tuyên ngôn sẽ cao hơn và đỡ mất lòng những người thua trận ở phía bên kia (kể cả Mỹ). ĐÂY MỚI CHÍNH LÀ CHIẾN THẮNG CỦA Ý CHÍ DÂN TỘC của những nước này, chứ không phải cần đến những người như anh, như tôi và cả triệu chiến sĩ của ta và của “địch” phải hy sinh vô ích trong 20 năm chém giết để… “giải phóng miền Nam chúng ta cùng quyết tiến bước… Diệt Đế Quốc Mỹ, phá tan bè lũ bán nước”… suốt mấy chục năm trời đâu.

2— Có lẽ do anh chỉ “phải”(hay “bị”?) tham gia có một cuộc chiến tranh chống Mỹ, anh vào Đảng năm 1970 (nếu tôi không nhầm, anh sinh năm 1944), nên anh không hiểu cho nỗi đau của lũ chúng tôi, những người nay đã ở tuổi ngoài 80 là phải sống hèn suốt gần 20 năm, thấy Đảng sai, thậm chí có tội với lịch sử nhưng vẫn cứ phải răm rắp làm theo, viết theo để lo cho “nồi cơm của vợ con” (Nguyễn Khải), lo cho số phận chẳng biết vào tù hoặc đi cải tạo bất cứ lúc nào, nên suốt cả cuộc đời toàn là viết ra một đống “táp nham chẳng có một xu giá trị văn chương nghệ thuật” (trích Nguyễn Khải trong Đi tìm cái tôi đã mất, nghĩa là viết trái ngược với bộ óc và trái tim mình để tồn tại, thậm chí ca ngợi cả những kẻ đã giết bố mình là “đã cho mình một mùa xuân” là đã làm cho mình “sáng mắt sáng lòng!” Tình trạng nghĩ một đằng viết một nẻo hiện nay vẫn còn, còn nhiều, nhiều lắm… Làm sao mà chấm dứt được nếu không có những gì hơn mấy bài thơ của các bác Chế, bác Nguyễn, hơn những “Lời ai điếu cho một nền văn nghệ minh họa”Đi tìm cái tôi đã mất của hai ông đại tá – nhà văn quân đội Nguyễn Minh Châu và Nguyễn Khải?

Anh Trọng có thấy đó là cái “Tội” của một anh Hèn cầm bút nó nặng hơn gấp 100 gấp,1000 lần một người hèn bình thường không? Vậy thì lẽ nào anh lại không có tội gì với đất nước này khi cầm bút suốt quá trình theo Đảng mà anh cũng tự nhận là vì “cảm tính”? Không đơn giản thế đâu anh ạ! Ngay bài thơ anh chép lại trong bản “tuyên ngôn bỏ Đảng” của anh nó đã bộc lộ ra: Anh là người theo Đảng bằng tình cảm và nhận thức hẳn hoi. Cho tới hôm nay, anh bắt buộc phải xa Đảng vì Đảng mắc nhiều sai lầm chứ anh thì không có dính líu gì! Thử hỏi: Nếu Đảng tốt đẹp mãi như anh tưởng tượng lúc ban đầu (điều này lẽ tất nhiên không thể có) liệu anh có bỏ Đảng hay không? Tôi xin phép được bổ sung: Anh thiếu một phần rất có khả năng thuyết phục mọi người, nhất là giới cầm bút, nếu anh vạch ra cái “Sai” và cái “Hèn” của chính mình thì hay hơn là nhắc lại những bài mới viết gần đây như “Ăn mày dĩ vãng”, “Phản đối chủ trương beauxite”.

Tóm lại, “giá như” anh thấy được dù ít, dù nhiều, anh “vừa là nạn nhân vừa là tòng phạm” suốt quá trình “chưa thấy Đảng sai”, mà tòng phạm ở đây lại là có ý thức, là tự nguyện, không như lũ chúng tôi, tòng phạm do ngu ngơ, dốt nát, quáng gà lịch sử, do hèn, khi biết Đảng sau khi đánh xong thằng Tây lại quay sang đánh mình, cả dân tộc mình mà vẫn phải viết những lời hua-ra đảng ta sáng suốt! Cái nhìn thấy sờ sờ ra trước mắt,cái cảm thấy sôi sục ở trong tim như: từ người nông dân bị tước mất ruộng đất ngàn đời bỗng thành “sở hữu toàn dân”, đến anh tư sản dù chỉ làm chủ có 5, 6 cái máy may, từ bác công thương “giầu có”… như anh “Núi Điện”, bác Chẩn, “vua dép lốp” đến Cơm tám giò chả phố Huế, phở Hiền Nguyễn Du đến bà Tộ béo bờ Hồ. Chẳng ai không bị “đánh”cả. Và cuối cùng là bọn văn nghệ sĩ, trí thức, xất bất xang bang mà điển hình là các vụ Nhân Văn Giai Phẩm, Chống xét lại… bằng những đợt học tập cải tạo đi đến khai tử hàng loạt những tên tuổi và tác phẩm đáng lưu danh muôn thuở cho lịch sử văn hoá nước nhà. Chúng tôi đều thấy cả, đều phản đối ở trong lòng cả, nhưng vẫn phải xì ra những “tác phẩm” mà bây giờ, ngay các “đầu ra” có Đảng lãnh đạo cũng xếp xó nó hết dù là giải thưởng Hồ Chí Minh hay Nhà nước! Cái Đau và cái Hèn, Đại hèn đó của lũ chúng tôi lẽ nào chẳng giúp anh và những người như anh nhận ra sớm hơn, sâu sắc hơn hay sao?

3- Cuối cùng là phần địa chỉ anh gửi bản tuyên ngôn thống thiết (Mémoires pathétiques) này. Tại sao lại chỉ gửi chính thức cho có một nơi nhận là Đảng Uỷ Phường 15 quận Tân Bình? Theo tôi,địa chỉ cần gửi tới phải là những cá nhân và tổ chức cao nhất của Đảng hoặc là chẳng gửi ai cả mà chỉ là một bản tuyên bố đưa lên mạng kêu gọi mọi đảng viên hãy theo gương anh hoặc cùng ký tên với anh trong một bản phụ lục “ký tên, đồng ý, tên, tuổi đời, tuổi Đảng, Chức vụ trước kia v.v. thì quả là may mắn cho Đất Nước ta biết mấy.

Còn cái cơ sở mà anh sinh hoạt thì… xin lỗi,tôi chắc rằng họ đang thỉnh thị để có biện pháp với anh theo đúng kịch bản mà một số đồng chí cũ của tôi đã từng bị… xử lý khi thẳng thắn đệ đơn xin ra Đảng. Đó là: Mời anh đến “sinh hoạt” để chi bộ (có cấp trên đến tham dự) “góp ý”. Nếu anh đến sẽ rơi ngay vào một vụ đấu tố mà kết quả là một bản án chắc chắn sẽ được tuyên: Khai trừ đồng chí Phạm Đình Trọng khỏi Đảng Cộng Sản Việt nam vì… đủ thứ “tội” mà bên chính quyền nếu được giao, sẽ mang luật 88 ra để mời anh “nhà văn giả danh” này đi “nghỉ mát” như chơi! Kiên quyết không dự họp. Tuyên bố ra Đảng xong là hết nghĩa vụ! Không ai có quyền xử tội một đảng viên bỏ đảng bao giờ.

Hãy vững vàng và vui lên anh Trọng ơi! Vì anh đã trở về đứng trong hàng ngũ 84 triệu nhân dân Việt Nam anh hùng, vì anh không còn phải băn khoăn, đau khổ trước những sai lầm liên tiếp của Đảng kéo dài hết năm này sang năm khác nữa! Anh hãy tin rằng: Theo chân anh, sẽ còn có nhiều người, nhất là giới cầm bút, sẽ gạt bỏ mọi nỗi “Sợ” – nỗi “Hèn” để giã từ cái trách nhiệm “đội tiền phong của giai cấp” một cách công khai như anh. Được thế thì quần chúng nhân dân, trong đó có quần-chúng-già này phải vô cùng hân hoan ngả nón đón chào!

TôHải
Nguồn: Blog Tô Hải

16 Responses to Thư ngỏ gửi nhà văn Phạm Đình Trọng

  1. Tôi xin khâm phục tinh thần “TĩNH THỨC” can đảm cuả Bác TRỌNG và ghi nhận sự góp ý của bác Tô Hải . Tuy nhiên xin hai bác ĐỪNG DỪNG LẠI TẠI CHỔ mà PHẢI TIẾN TỚI MỘT BƯỚC NỮA là TẠO DƯNG ĐƯỢC MỘT “PHONG TRÀO BỎ ĐẢNG”. Loại bỏ được quyền thống trị của đảng cộng sản hiện nay tại Hà nội là NHIỆM VỤ CHÍNH của tất cả ĐỒNG BÀO trong nước > Đồng bào hải ngoại chỉ giữ nhiệm vụ HỔ TRỢ . “Đồng bào KHÔNG cộng sản” trong nước đừng TIN và NGHE theo giọng điệu tuyên truyền chia rẻ của bọn cộng sản vn là Lực lượng hải ngoại sẽ THỐNg TRI tàn ác một khi toàn dân lật đổ đảng cộng sản vì trong một nước TỰ DO, DÂN CHỦ và NHÂN QUYỀN thì không một lực lượng có quyền ĐỘC QUYỀN cai trị mà không có sự đồng ý của tất cả người dân qua phổ thông đầu phiếu tự do.
    Mong mỏi hai bác hảy bắt tay nhau để từ đó nhân rộng ra hằng trăm ,hàng ngàn, hàng triệu bác TRỌNG, Bác HẢI trong những ngày sắp tới>

    Kính chúc hai Bác Súc khoẻ, giữ vững niềm tin và thành công. Đồng bào trong và ngòai nước đang đặt niềm tin vào TINH THẦN “TỈNH THỨC BỎ ĐẢNG ” này. Mong lắm thay.

  2. Hầu hết những nhà lãnh đạo CSVN từ sơ khai cho đến bây giờ, năm 2009, đều hèn và ngu. Tại sao mình có một cái đầu riêng biệt mà lại lấy cái đầu của ông Mác, Lê, Mao suy nghĩ thay cho mình. Dân tộc VN từ xưa đến nay đã sản sinh ra biết bao nhiêu cái đầu vĩ đại xứng đáng dạy cho Mác, Lê, Maơ hàng trăm năm vẫn chưa hết sự minh trí về sự nghiệp kinh bang tế thế, mà lại đi nhặt lấy những tư tưởng rác ruới độc hại ngoại lai chủ nghỉa cọng sản phi nhân tính. Chính vì cái ngu này, cho nên mới vọng ngoại, vay mượn du nhập chủ nghĩa CS vào VN tàn phá đất nước, cũng như gây nên cuộc nội chiến đưa mấy chục triệu nhân dân vào một cuộc tắm máu lịch sử dài suốt nữa thế kỷ, gây nên cảnh xương chất thành núi máu chảy thành sông. Bất hạnh nhất là hàng chục triệu sinh linh quân đội Bắc Việt phải chết cho khẩu hiệu ngu dốt ” Chủ nghỉa Mác Lê bách chiến bách thắng”. Những kẽ được mệnh danh là kẽ sĩ, kẻ cầm bút, nhà khoa học, nhà giáo dục, nhà nghiên cứu và vv.. trong chế độ độc tài toàn trị CSVN cho đến ngày hôm nay vẫn không nhìn ra chân lý nầy sao, mà còn chấp nhận ngữa tay nhận chút cơm thừa canh cặn do những kẻ bất lương ngu dốt, tham ô hủ hóa, độc ác, đánh mất hết tình tự dân tộc và đang mưu toan bán nước cho ngoại bang, ban phát đặc ân hay sao? Liêm sĩ và tự trọng của quí vị bỏ vào đâu? Hãy noi gương ông Tô Hãi mà hành động. Tại sao ông Tô hãi làm được mà quí vị không làm được. Đúng như ông Tô Hải nhận xét về ông Phạm đình trọng, Ông PĐT chưa nhận ra chất độc dược mà đảng CSVN đã ngấm từ đầu, đó là đầu óc nô lệ tư tưởng của đảng mà trong đó ông là một trong những công cụ thực thi đường lối, chính sách sai lầm của đảng trong một thời gian dài, trước khi nhận ra tội lỗi của đảng đối với dân tộc. Nhưng thôi, rộng lượng thông cảm cho ông PĐT. Và đúng nhưng ông Tô Hải nhận xét: Sao ông Trọng không gởi đơn thông báo vĩnh biệt đảng cho tầng lớp cao cấp nhất của đảng, mà lại gởi cho một chi bộ nhỏ cấp phường. Tôi mong rằng sẽ có những kẻ sĩ không còn hèn nữa sẽ theo gương hai ông Tô Hải và Phạm Đình Trọng để rút ngắn khổ đau cho dân tộc trong những ngày tháng sắp đến.

  3. Cụ Tô Hải nói rất đúng, nhưng theo tôi thì Phạm Đình Trọng viết như thế dễ được mọi người chấp nhận hơn (vì bà con ta chưa quen lối viết gây shock quá).

  4. Cô T« H¶i ¬i! Cô nãi rÊt ®óng, nh­ng theo t«i th× còng nªn th«ng c¶m cho P§T vfi nÕu nãi xÊu ®¶ng tõ ®Çu ®Õn cuèi th× sÏ kh¸ nguy hiÓm, vµ c¸i chÝnh lµ nhiÒu ng­êi sÏ ng¹i, kh«ng muèn noi g­¬ng P§T.

  5. Chuyện kể rằng bởi các đảng viên bị nhồi tư tưởng của thằng tây 30 tuổi nhiều năm nên tưng tửng khá nhiều ,bộ chính trị bèn ra điều luật 28a: tất cả các đảng viên phải vào nhà thương điên điều trị ,cán bộ nào khá mới thì bác sĩ mới cho ra.
    Vài tháng sau, khi thấy tình hình các bệnh nhân có tiến bộ,nên các bác sĩ làm một cuộc trắc nghiệm trước khi được về với gia đình.
    Tập hợp tất cả bệnh nhân trước một hồ không nước , bác sĩ ra lệnh tất cả phải nhảy xuống tắm , vừa dứt lời thì hơn phân nửa nhảy ào xuống ,làm các động tác như đang tắm ,biết họ còn đang bị nhồi sọ quá nặng nên các bác sĩ tập trung làm giấy tờ xuất viện cho đám trên bờ .

    Trước khi chuẩn bị ký tên để xuất viện , một vị bác sĩ hỏi to :tại sao các anh không nhảy xuống dưới tắm ?
    Trăm người như một, cùng lúc lên tiếng : tụi tôi đâu biết bơi ,nhảy xuống đó chết rồi sao ,bác sĩ nói bậy.

  6. Kinh gui ban Quang Le!
    Bo Mac, Lenin, Ho Chi Minh roi chung ta theo To quoc, theo dan toc dung roi.
    To quoc, dan toc theo ai bay gio?

    • Chúng ta không theo ai cã. Chúng ta phải có lối đi riêng của mình. Qua những gì đã xảy ra trong lịch sử và đang diễn ra ở hiện tại chúng ta biết rằng trên thế giới này không có gì là cho không biếu không cã. Và chúng ta cũng biết rằng một chính phủ muốn trường tồn phải được lòng dân, một quốc gia muốn vững mạnh phải biết tận dụng và phát huy sức mạnh của toàn dân trong việc phát triển kinh tế, ổn định chính trị, xây dựng quân đội, nâng cao giáo dục, v.v…

      Chủ nghĩa của chúng ta sẽ là chủ nghĩa dân tộc. Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta không cố gắng học hỏi những tiến bộ, những thành tựu của các quốc gia trên thế giới. Chúng ta luôn sẳn sàng đón nhận những đóng góp ý kiến, những đề nghị, v.v…khi những đóng góp này đặc quyền lợi của dân tộc là tối thượng và sự toàn vẹn của lãnh thổ và lãnh hải là trên hết.

      Điều này chỉ có thể xảy ra khi chính phủ mà chúng ta sẽ lập là một chính phủ của dân, do dân, và vì dân, một chính phủ biết lắng nghe những tâm tư, nguyện vọng của người dân, một chính phủ biết tôn trọng những đóng góp của nhân dân trong quá trình xây dựng quốc gia và bảo vệ tổ quốc.

  7. Đảng chết ,chúng tôi mới trở về với nhân dân
    Đảng còn sống thì chúng tôi đâu có sai lầm

    • A hem !

      Bác bảo đảm với các cô, các chú là 2 vị lãnh tụ Mao và Stalin không bao giờ phạm sai lầm !

  8. Sờ Lô Gan của họ là: “Làm theo Năng Lực, Hưởng theo Nhu Cầu”.
    Tôi cho rằng: Đó là một nghịch cảnh đương thời!
    Tôi không tin vào cái “Chủ Nghĩa” mà họ đang theo!
    Tôi không “Đồng Chí” với họ!
    Tôi không bầu ra họ!
    Thế mà họ vẫn được tôi Bầu???
    Vì “tôi và chúng ta” đang sống trong chế độ Độc Tài.
    Và thường cảnh trong CĐ ĐT là:
    *Gốc của CĐ là DÂN NÔ.
    1./ Thường dân nghèo là những người bị cưỡng bức phải tự nguyện hiến máu.
    2./ Dân khấm khá là những người bị hút trộm máu và vô tình làm vãi máu đồng bào.
    3./ Dân giàu có nhờ ơn ĐT là những người tự nguyện hiến máu và tay vấy máu đồng bào.
    4./ Dân chức quyền nhờ ĐT là những người trực tiếp hút máu đồng bào.
    5./ Đảng ĐT là những người uống máu đồng bào.
    6./ Lãnh tụ ĐT là người tắm máu đồng bào.
    Chúng ta là ai? 1/6 loại trên, loại nào đáng được gọi là loài người???

    Thấm thoắt mấy chục ngàn ngày,
    Ai người thấy oán hận này đã nguôi?

    “Cải cách ruộng đất” xong xuôi,
    Đảng thấy trong người, máu đã được thay.
    Quan trên, lính dưới, trong tay,
    Độc quyền Đảng nắm, bão lay không rời.

    Cho bọn sâu bọ làm người,
    Trung thời giàu có, chống thời trắng tay.
    Công an, quân đội dăng đầy,
    Đứa nào trái ý, giết ngay hoặc tù.

    Thế thì dân trí phải ngu!
    “Nhân văn giai phẩm”: kẻ thù công nông.
    Trận càn tẩy não quét xong,
    “Từ ấy”, Đảng nắm từ trong ra ngoài.

    Xuân 6 8, Đảng ra oai,
    Quyết quét sạch loài trái ý bề trên.
    Đón xuân, tiếng súng vang rền,
    Một cuộc thảm sát mang tên già Hồ.

    Mấy trăm ngàn mạng xuống mồ,
    Dân thua, Đảng với Bác Hồ thắng to.
    Từ nay, Việt Cộng ấm no,
    Sở hữu đàn bò đổi máu lấy khoai.

    Dân không được thấy Đảng sai,
    Trung thành, tin tưởng thờ loài ác tham.
    “Thi đua”, è cổ ra làm,
    Không thoả sức ngốn của hàm Đảng ta.

    Bao nhiêu năm vẫn lấy đà,
    Quốc dân kinh tế hoá ra thụt lùi!?
    Lừa được dân, Đảng vẫn vui,
    Thánh Hồ vẫn sống đời đời thiêng liêng.

    Bức dân tín ngưỡng đạo “Xiềng”,
    Cổ đeo củ riềng làm chó cắn ma.
    Bất hạnh tràn khắp mọi nhà,
    Kẻ gây đau khổ là ta hay thù?

    Chịu kiếp nô lệ vì ngu?
    Ông chủ nô ấy là thù hay ta?
    Con, em, cháu, chắt mọi nhà,
    Phải thăm lăng đá hát ca ngợi Hồ.

    Người chết chả được xuống mồ?
    Nằm đó nhuộm cờ bằng máu trăm dân.
    Béo riêng một lũ ác nhân,
    Độc tài, ăn chặn hết phần dân đen.

  9. Cụ Tô Hải kính mến,
    Cháu và 2 người bạn đều là du sinh từ 2004. Cả 3 chúng cháu đều học xong rồi nhưng quyết định ở lại sống tại xứ này vì lý do: Lấy vợ người bản xứ, công việc tốt, không thể bỏ lỡ cơ hội, nha61t là về nước không thể làm việc theo khả năng hiểu biết của mình mà phải theo ý của các chú chi uỷ chi bộ, không biết gì mà cứ làm le.(Rất nhiều bạn cháu đã về và sau đó tìm cách trở ra nước ngoài).
    Trong thư Cụ Hải, có một nhận xét về bản tuyên ngôn của Bác Trọng, thật chí lý:
    -Tại sao Bác Trọng không có phần công nhận là trong những sai lầm của đảng, chính mình cũng có phần trách nhiệm (dù là ít). Rất đúng Cụ Hải à.
    Cháu thưa chuyện này cho Cụ biết: Suốt mấy năm sống ở ngoài nước, dĩ nhiên cháu có được sự tự do học hành, tìm hiếu mọi thứ gì cháu muốn. Cháu thấy rằng nhà văn Nữ Dương thu Hương được rất, rất nhiều người cảm phục, say sưa đọc những sách bà viết, nhưng có một điều là họ vẫn hơi ngờ ngợ sự tố cáo cộng sản của bà chỉ vì BÀ KHÔNG HỀ NHẬN LÀ MÌNH CÓ LỖI CHI TRONG SUỐT THỜI GIAN THEO ĐẢNG, ĐÃ THẾ BÀ CHỬI HẦU NHƯ TẤT CẢ NHỮNG TÊN LÃNH ĐẠO ĐẢNG HIỆN THỜI NHƯNG LẠI VẪN CA TỤNG HỒ CHÍ MINH. Cụ thấy sao. Người ta nghi ngờ việc bà Thu Hương lột mặt cộng sản là giả cũng một phần có cơ sở phải không Cụ.
    Thưa Cụ Hải, chúng cháu ơn Cụ rất nhiều , nhờ những trình bày của Cụ mà hầu như tất cả đám du sinh chúng cháu hiểu thêm nhiều về chủ nghĩa cộng sản đó Cụ Hải à. Kính chúc Cụ vạn an và viết thêm nhiều nữa Cụ nhé.
    Kính Cụ.
    Châu, du sinh.

  10. Bo Mac, Lenin va Ho Chi Minh, chung ta, quoc gia Viet Nam theo ai bay gio?

    • Chúng ta theo Tổ Quốc Việt Nam.

      Chúng ta theo Dân Tộc Việt Nam.

      Chúng ta đặt quyền lợi của quốc gia và dân tộc lên trên quyền lợi của bất kỳ một tổ chức hay cá nhân nào. Chúng ta sẽ bầu ra một chính phủ của dân, do dân và vì dân. Chúng ta sẽ xây dựng một xã hội dựa trên dân chủ, tự do, và nhân quyền.

  11. Hay tin Duc Chua Jesus thi nguoi va ca nha se duoc cuu roi (Cong vu su do 16: 31).

  12. đất nước hết mợ anh hùng

    Gần chết mới dám nói những lời trung thực,mới bớt hèn ,nhưng rất giúp những thế hệ như tôi hiểu rõ hơn về cái chủ nghĩa điên rồ của thằng tây 30 tuổi vào thời quá khứ.
    Còn với tình hình hiện tại anh nào ,chị nào gần chết ,sắp chết cũng nên viết vài bài.

  13. Hởi những đảng viên CSVN nếu còn chút lương tâm sáng suốt vì dân tộc vì tổ quốc, hay mạnh dạng lên từ bỏ đảng và đứng về 80 triệu người dân để xây dựng VN dân chủ tự do không CS. Bỏ đảng là cứu nước, cứu dân tộc.

Góp ý, Thảo luận

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s