Khi đặt tay trên bàn phím để đánh những dòng chữ này gởi đến quý vị, chúng tôi nghĩ rằng giữa quý vị và chúng tôi cũng đều là người Việt Nam, cùng chung dòng máu, cùng chung Tổ quốc, cùng thừa hưởng những gia sản mà tiền nhân xưa đã hy sinh xương máu để lại. Lời di chúc của vì vua anh minh Trần Nhân Tôn và hào khí hội nghị Diên Hồng sẽ vẫn còn đọng mãi trong tâm trí của mỗi người dân Việt, trong đó chắc chắn vẫn có quý vị và chúng tôi. Chúng tôi vẫn khẳng định rằng: lực lượng quân đội, công an luôn luôn là thành trì bảo vệ đất nước và cuộc sống yên lành cho người dân. Để làm tròn nghĩa vụ cao cả này thì quân đội và công an chỉ được quyền trung thành với Tổ quốc, với đất nước, với nhân dân. Trong khi đó một nhóm người lãnh đạo ĐCSVN cũng có khi đúng và cũng có khi sai. Do đó nếu quý vị lúc nào cũng tuyệt đối trung thành với mệnh lệnh của họ thì quý vị đã mang trọng tội đối với Tổ quốc và nhân dân.
Như quý vị cũng đều biết, hiện nay hầu hết các nước văn minh trên thế giới đều là những nước có nền kinh tế thị trường theo chế độ dân chủ đa nguyên. Liên Xô trước đây là thành trì của chủ nghĩa Cộng sản, là đất nước được gọi là văn minh và giàu mạnh nhất của phe XHCN, nhưng cuối cùng rồi cũng phải cùng với các nước cộng sản Đông Âu trở về với con đường dân chủ đa nguyên. Hiện nay cũng có những con người CS trước đây của các nước này vẫn được nhân dân tín nhiệm vào các chức vụ cao trong guồng máy lãnh đạo. Lịch sử thế giới cũng chứng minh được rằng: đã có hàng trăm triệu người khắp nơi trên thế giới bị thanh trừng, thủ tiêu bí mật, khi ĐCS lên nắm chính quyền. Việt Nam chúng ta cũng không ngoại lệ, bằng chứng là những cuộc đấu tố của phong trào cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm ở miền Bắc đã lấy đi sinh mạng của trên 150. 000 người dân vô tội. Mặc dù sau cuộc đấu tố đẫm máu này chủ tịch Hồ chí Minh có nhận lỗi trước toàn dân, nhưng làm sao xóa mờ hết những nỗi đau trong lòng dân tộc và các chứng tích lịch sử sau này.
Chúng tôi tin rằng với thực tế này cũng đã được các bậc lão thành trong hàng ngũ ĐCSVN chứng kiến và sẽ không bao giờ phủ nhận. Tuy nhiên, như quý vị cũng thấy Liên sô và các nước Đông Âu đã không có một cuộc đổ máu hay trả thù nào cả khi ĐCS không còn độc tôn quyền hành lãnh đạo nữa. Nếu sau này khi đất nước VN trở về con đường dân chủ đa nguyên, thì chắc chắn cũng sẽ không bao giờ có đổ máu. Quá khứ là những việc đã qua, còn tương lai là những gì cao đẹp nhất cho cả cộng đồng dân tộc không phân biệt thành phần đảng phái, tất cả sẽ cùng nhau xây dựng quê hương sau một thời gian dài đau khổ.
Có bất công không khi cùng là công dân trong một nước mà anh có toàn quyền lãnh đạo đất nước, có toàn quyền thành lập đảng phái, có toàn quyền ra báo chí, có toàn quyền sử dụng cả hệ thống phát thanh truyền hình để phô trương và tuyên truyền cho các đường lối và chính sách của đảng anh mà tôi thì lại không có quyền đó? Có bất công không khi anh lại có quyền dùng tiền đóng thuế của toàn dân trong đó có tiền của tôi để phục vụ riêng quyền lợi cho đảng của anh mà tôi không có quyền phản đối? Có bất công không khi điều 69 Hiến Pháp của anh cho tôi có mọi quyền về tự do: ngôn luận, tín ngưỡng, lập hội, bày tỏ chính kiến, bầu cử và ứng cử, nhưng thực tế thì anh lại đưa ra Bộ Luật Hình Sự với điều 88 để ràng buộc và bắt bớ những ai dám nói lên chính kiến của mình về những sai trái của đảng anh, còn bầu cử thì tôi chỉ được quyền bầu trong danh sách mà đảng của anh đã chọn sẵn.
Có bất công không khi một mặt anh chủ trương nhà nước pháp quyền nghĩa là không ai có quyền đứng trên luật pháp, nhưng thực tế thì anh lại có quyền âm thầm ký kết để nhường đất, nhường biển, nhường tất cả những tài nguyên khoáng sản tối quan trọng của đất nước cho ngoại bang Trung Quốc, một kẻ thù truyền kiếp của dân tộc VN điển hình như: công hàm của thủ tướng Phạm văn Đồng ngày 14/9/1958 dâng Hoàng Sa – Trường Sa, hiệp định dâng Ải nam quan, 3/4 thác Bãn giốc, bãi Tục Lãm và trên 700km2 vùng biên giới năm 1999, hiệp ước dâng trên 10. 000km2 đường biển thuộc vịnh Bắc bộ năm 2000; Quyết Định 167/2007 của Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng gọi là đại dự án, là chủ trương lớn của đảng để cho kẻ thù TQ toàn quyền khai thác bauxite Tây Nguyên bất chấp sự can ngăn hợp tình hợp lý của các tướng lãnh như: đại tướng Võ nguyên Giáp, trung tướng Đồng sĩ Nguyên, thiếu tướng Nguyễn trọng Vĩnh, thiếu tướng CA Lê văn Cương, cùng các kiến nghị của các hội cựu chiến binh, các nhà cách mạng lão thành và gần 3000 nhà trí thức khoa học trong và ngoài nước. Chắc chắn các tướng lãnh, các nhà cách mạng lão thành của đảng không phải là thành phần phản động hay bị các thế lực nước ngoài xúi giục. Chắc chắn các nhà trí thức, các nhà khoa học trong và ngoài nước đã ký tên vào bảng kiến nghị để phản đối đại dự án khai thác Bôxit Tây Nguyên cũng không phải là những thành phần theo ngoại bang để phá hoại đất nước.
Chúng tôi tin chắc rằng, quý vị cũng vẫn biết các nhà đấu tranh dân chủ ôn hòa là những trí thức ưu tú của đất nước, họ có đầy đủ điều kiện để sống cuộc đời vương giả như quý vị nếu họ chấp nhận con đường của ĐCSVN, bỏ mặc cho toàn dân luôn bị thiệt thòi trong cuộc sống, bỏ mặc cho đất nước luôn phủ đầy màu đen trước họa xâm lăng của TQ. Họ chỉ muốn ĐCSVN phải thay đổi tư duy để phù hợp với nền văn minh của thế giới, đường lối đấu tranh của họ là thực hiện sự công bằng, dân chủ trong việc điều hành đất nước để thu hút tối đa nguồn nhân lực và nhân tài phục vụ quê hương. Chưa bao giờ họ chủ trương loại bỏ ĐCSVN trong lòng dân tộc, bởi vì trong số họ hoặc gia đình của họ cũng vẫn xuất thân từ ĐCSVN, đường lối đấu tranh của họ rất phù hợp với bảng tuyên ngôn quốc tế nhân quyền của Liên Hiệp quốc và các công ước quốc tế về quyền dân sự, chính trị mà chính quyền VN đã tham gia và cam kết kết thi hành, đồng thời cũng phù hợp với điều 69 HPVN. Chúng tôi mong rằng, quý vị hãy bình tĩnh để mà nhận định cho chính việc làm của mình, để sau này khỏi bị lịch sử lên án, vì sống trên đời ai cũng mong muốn có công bằng và sự thật. Những hành động trù dập, bắt bớ, ép cung và dùng mọi hình thức khác để khống chế và cô lập từ tinh thần lẫn vật chất của quý vị đối với các thành phần bất đồng chính kiến, đây là những hành động bất thiện, chắc chắn sẽ nhận lấy một hậu quả không tốt sau này.
- Tại sao trong khi luật pháp quy định: một người chỉ được xem là có tội sau khi được tòa án kết tội trong một phiên tòa công khai, công bằng và có đầy đủ quyền luật sư biện hộ. Nhưng trong thời gian qua, số người bị bắt chưa ra tòa mà báo chí và các cơ quan truyền thanh, truyền hình lại độc quyền bêu xấu người ta hàng ngày trước công luận? – Tại sao đảng lãnh đạo vẫn thường xác nhận là HS-TS là của VN, nhưng không dám đưa vấn đề TQ chiếm HS-TS ra trước LHQ cũng như thưa ra tòa án quốc tế? Sự phản đối TQ chiếm HS-TS bằng lời nói suông trên các phương tiện truyền thông của chính quyền VN có phải là hành động chiếu lệ để xoa dịu lòng yêu nước của nhân dân không? Tại sao CA lại đàn áp sinh viên, những người dân biểu tình phản đối hành động xâm lăng của TQ?
- Tại sao CA lại bắt bớ những người mặc áo có hàng chữ Hoàng Sa-Trường Sa là của VN? Báo điện tử tuổi trẻ kể từ ngày 08/09/2009 có loạt bài Hoàng Sa – tường trình từ 35 năm sau, kể lại tâm sự của một sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa là chuẩn úy Nguyễn Văn Đức người đã một thời trấn giữ HS và hạ sĩ quan thượng sĩ Lữ Công Bảy người đã trực tiếp chiến đấu trong trận hải chiến chống TQ để bảo vệ Hoàng Sa. Nhưng trong lời nói đầu tờ báo chỉ dám dùng 2 chữ nước ngoài chiếm đóng HS chớ không dám nói thẳng là TQ, chỉ có lời nói của ông Đức và ông Bảy là dám nói TQ ngang nhiên dùng vũ lực chiếm HS. Xin cám ơn báo điện tử Tuổi Trẻ đã dám nói lên sự thật về HS, cũng như trước đây trong loạt bài “vàng đổi chủ” đăng từ ngày 25/4 đến 2/5/2006, báo cũng tường thuật đầy đủ về cuộc bàn giao 16 tấn vàng và các tài sản khác của kho bạc VNCH cho Ủy ban Quân quản Cách mạng tại Sàigon. Tuy nhiên, mới có 2 kỳ thì lại cáo lỗi xin ngưng chờ thời gian thích hợp sẽ đăng tiếp. Rất may, trang web Bauxite Việt Nam (www.bauxitevietnam.info) tiếp tục cuộc hành trình dở dang này của báo Tuổi Trẻ online (www.tuoitre.com.vn) và thời gian thích hợp cũng đã đến, ngày 14/9/2009 báo lại tiếp tục tường trình trận quyết chiến Hoàng sa giữa hải quân VNCH với hải quân TQ qua lời kể của thượng sĩ Lữ Công Bảy, người đã trực tiếp quyết chiến với quân xâm lược TQ của 35 năm về trước, nhưng đã bỏ một đoạn vì cho là nhạy cảm. Hy vọng sau loạt bài này tinh thần ái quốc của người dân VN hôm nay nói chung sẽ được nâng cao và lương tâm của các chiến sĩ Quân đội NDVN cũng được thức tỉnh. Chắc chắn cuộc quyết tử bảo vệ HS của chiến sĩ hải quân VNCH với kẻ thù TQ sẽ mãi mãi là tấm gương sáng chói hào hùng của dân tộc. Ngược lại, chắc chắn công hàm dâng HS-TS cho TQ của thủ tướng Phạm văn Đồng và các hiệp ước mất đất, mất biển sau này của các nhà lãnh đạo ĐCSVN cũng sẽ mãi mãi là bức tranh đen tối nhất trong lịch sử, là nỗi căm hờn nhất của dân tộc.
- Tại sao đảng lại để cho TQ khai thác Bauxite Tây Nguyên, trong khi sự tai hại của chất bùn đỏ từ việc khai thác này khiến TQ phải đóng cửa hàng trăm nhà máy trên đất nước của họ và chuyển qua đất nước VN? Chắc quý vị cũng biết vấn đề này đã được chính các nhà khoa học đầy đủ chuyên môn nghiệp vụ và các tướng lãnh trong đảng phản đối. Ngay trong kỳ họp QH tháng 5/2009 vừa qua các đại biểu: Nguyễn Minh Thuyết, Dương Trung Quốc, Nguyễn Lân Dũng và một số đại biểu khác đã công khai phản ảnh có tình có lý, nhưng vì sự độc quyền lãnh đạo, bất chấp dư luận của 15 con người trong Bộ Chính trị mà vấn đề khai thác Bauxite vẫn ngang nhiên tiến hành. Chúng tôi rất bất bình và quá ngạc nhiên khi sự phản đối đang trở thành một phong trào rầm rộ trong hàng tướng lãnh, trong giới trí thức ưu tú nhất của VN vẫn còn đang tiếp tục, thế mà ông phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng lại nói rằng: “Cho đến lúc này, dư luận trong và ngoài nước kể cả những người khó tính, còn ai nói đến vấn đề khai thác bôxit Tây Nguyên nữa? Điều đó cho thấy, khai thác Bôxit ở TN là đúng đắn và gặp nhiều thuận lợi”. Thật bất hạnh cho dân tộc VN khi có những con người lãnh đạo như thế. Chúng tôi xin những ai có tinh thần dân tộc hãy xem đoạn phim nói về sự độc hại của bùn đỏ từ việc khai thác Bôxit ở TQ trên trang Web bauxitevietnam thì sẽ rõ.
- Tại sao đất nước là sở hữu của toàn dân mà chính quyền lại không dám công khai các hiệp ước, hiệp định về ranh giới mà VN đã ký kết với TQ cho nhân dân được biết? Việc làm này của chính quyền VN có vi phạm nặng nề về quyền tự quyết của nhân dân không? Chúng tôi rất bất bình về lời giải thích của ông thứ trưởng ngoại giao Vũ Dũng khi ông khẳng định rằng không có vấn đề VN mất đất, vì hiệp định ranh giới năm 1999 rất phù hợp với hiệp định mà Pháp đã ký với nhà Thanh TQ. Do đó, Ải nam quan và ¾ thác Bãn Giốc vùng đất u lịch nổi tiếng nhất của VN là của TQ. Nhưng chúng ta thử nhìn lại cuốn sách “Bị vong lục” xuất bản tháng 5/1979 mà VN đã công bố trên thế giới để tố cáo TQ xâm lăng VN, hãm hiếp đàn bà con gái VN, tàn sát dân chúng trong các vùng mà TQ đi qua của các tỉnh Cao bằng, Lạng sơn… ., trong đó có Ải Nam quan và toàn bộ thác Bản Giốc mà hiệp ước ký giữa nhà Thanh TQ với Pháp đã quy định là của VN, hội nghị San Francisco năm 1951 cũng xác nhận như thế. – Tại sao các linh mục của giáo xứ Thái Hà và LS Lê Trần Luật chưa bị bắt, vẫn còn tự do ngoài xã hội mà các báo chí điển hình là báo đại đoàn kết lại có bài vu khống, chửi bới là họ làm chính trị, âm mưu lật đổ chính quyền, phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc, hành động này của báo chí đi theo lề phải của đảng có vi phạm luật pháp không? – Tại sao lại có chuyện tung hoành quá mức của tổng cục 2 của đảng khiến cho đại tướng Võ nguyên Giáp phải viết lá thư thứ 4 gởi BCT yêu cầu đưa TC2 về quyền hạn cũ?
- Tại sao những vụ tham nhũng gây thiệt hại nghiêm trọng cho đất nước như vụ sập cầu Cần thơ, vụ PCI khiến cho nước Nhật phải ngưng viện trợ một thời gian, vụ PMU18 cho đến nay vẫn chìm vào quên lãng? Việc đưa ra tòa 2 con chốt thí Bùi tiến Dũng (vụ PMU18), Huỳnh ngọc Sĩ (vụ PCI) với tội danh không đúng chỉ làm trò hề mà thôi bởi vì, mọi người đều biết với sự tham nhũng có tầm mức rộng lớn như thế thì làm sao chỉ vọn vẹn có 2 người.
- Tại sao đảng bắt buộc sinh viên, học sinh và nhân dân phải tin rằng chủ tịch Hồ chí Minh là độc thân không có vợ, trong khi thực tế thì không phải vậy. Các nhà tài ba lỗi lạc trên thế giới vẫn có gia đình, vợ con đàng hoàng và uy danh của họ vẫn sáng ngời theo thời gian. Hiện nay ở hải ngoại đã xuất hiện cuốn phim tài liệu “Sự thật về chủ tịch HCM”, mà ở trong nước cũng đang chuyền tay nhau rộng rãi. Nếu cuốn phim này không đúng sự thật thì tại sao VN với tư cách là thành viên của LHQ lại không đưa những người làm phim ra xét xử tại ủy ban UNESCO LHQ và tòa án quốc tế La Haye?
- Hiện nay chính quyền đang phát động phong trào học tập và làm theo di chúc của chủ tịch HCM. Nhưng trong bản di chúc, ý muốn của chủ tịch HCM là thiêu xác của ông và tro cốt thì rải trên 3 miền đất nước, chớ đâu phải xây đền ướp xác như hiện nay để hàng năm phải tiêu tốn hàng trăm tỷ đồng tiền đóng thuế của nhân dân. Thử hỏi sau 40 năm bảo quản, số tiền khổng lồ này sẽ cứu đói được bao nhiêu người, xây dựng được bao nhiêu công trình phúc lợi cho nhân dân? Quý vị nghĩ sao về lời nói của chủ tịch HCM: tiền nhân ta có công dựng nước, bác cháu ta phải cố công giữ nước?
- Tại sao các chiến sĩ hy sinh trong cuộc chiến chống quân xâm lược TQ năm 1979 và 1984 tại Lão Sơn, hàng năm không được làm lễ tôn vinh như các chiến sĩ chết thời chống Mỹ tại miền Nam? . – Tại sao lúc nào VN cũng hết lòng trung thành với “16 chữ vàng” và “4 tốt” đối với TQ, còn TQ đối với VN ra sao chúng tôi nghĩ mọi người đã biết rồi?
- Thêm một chuyện khó tin mà có thật khi từ ngày 4/9/2009 vừa qua trên trang web của báo điện tử ĐCSVN lại đăng nguyên xi bản tin trên mạng của TQ về vấn đề mà hải quân TQ tập dượt ở biển đông, khẳng định chủ quyền của TQ trên 2 quần đảo HS và TS của VN mà không có một lời bình luận nào phản lại, bản tin được giữ nguyên 4 ngày cho đến khi các cư dân mạng trong và ngoài nước biết và phản đối rầm rộ thì mới gỡ xuống, đây là hành động phản quốc rõ ràng, nhưng ông Đào duy Quát TBT của báo chỉ bị phạt tiền 30 triệu cho cái tội phản quốc này của ông. Cũng như trước đây vào tháng 5/2009, người ta cũng phát hiện trang Web vietnamchina hợp tác thương mại giữa Bộ công thương VN với TQ, nhưng tên miền của VN… . gov.vn lại để cho TQ làm chủ và đăng những bài đả kích VN, cổ vũ cho việc TQ chiếm HS-TS là không tranh cãi khiến cho làn sóng phản đối cũng kéo dài rất lâu VN mới xin TQ gỡ xuống, còn Website của tòa đại sứ VN tại Bắc kinh TQ thì trang chủ lại lưu giữ hình của Mao trạch Đông, tin tức bài vở thì luôn luôn quảng bá cho đất nước TQ.
- Tại sao thủ tướng Dũng lại ra quyết định 97 chặt đứt mọi tiếng nói và phản biện công khai của các nhà trí thức và khoa học khiến cho hội nghiên cứu khoa học và phát triển IDS do GSTS Hoàng Tụy làm chủ tịch phải ra quyết định tự giải thể?
- Tại sao tòa án tối cao trong khi làm việc với LS Cù Huy Hà Vũ ngày 23/9/2009 về đơn của LS kiện thủ tướng Nguyễn tấn Dũng trong vấn để khai thác Bôxit Tây Nguyên, có yêu cầu LS nhận lại đơn khiếu kiện vì luật pháp VN không có điều nào xử thủ tướng cả? Dĩ nhiên LS Hà Vũ vẫn có những lý luận sắc bén để các thẩm phán tòa án tối cao phải cúi mặt và câm mồm, chắc chắn trong thời gian tới LS sẽ có kế sách riêng bắt buộc chánh án tối cao Trương Hòa Bình phải có văn bản trả lời cho rõ ràng. Điều chúng tôi muốn nói là trong khi các nước văn minh trên thế giới chuyện tòa án xử tù các nhà lãnh đạo là chuyện thường. Quan điểm của tòa án tối cao như vậy đã mặc nhiên chấp nhận thủ tướng, chủ tịch nước nước, TBT đảng và cuối cùng là 15 nhân vật tối cao trong BCT là những người sống trên luật pháp. Vì thế cho nên trong thời gian qua, những việc làm hại nước hại dân của họ vẫn ngang nhiên tự tại không có thế lực nào kiềm hãm họ được, bởi vì dưới tay họ đã có lực lượng quân đội, công an tuyệt đối trung thành theo mệnh lệnh của họ.
Rõ ràng 15 nhân vật trong BCT ĐCSVN đã thực sự tuân phục và đi đêm với TQ để được sự hậu thuẫn của TQ cho quyền hành suốt đời. Chúng tôi nghĩ rằng: 15 con người trong BCT không thể nào thắng nổi cộng đồng dân tộc nếu không có sự tiếp tay và một mực trung thành của lực lượng quân đội, công an. Chỉ có thể chế dân chủ đa nguyên để cho mọi thành phần trong xã hội cùng chung nhau đoàn kết, cùng chung nhau đóng góp nhân tài, nhân lực cho hào khí Diên Hồng của thế kỷ 21 này thì VN mới hy vọng thoát khỏi ách nô lệ một lần nữa đối với bọn người Hán TQ.
Đa đảng là con đường duy nhất để cho đất nước tiến lên theo kịp đà văn minh của thế giới. Dưới chế độ dân chủ đa nguyên thì các đảng phái đại diện cho những thành phần trong xã hội có quyền đưa ra những kế sách riêng, quyền quyết định cuối cùng là của toàn dân trong một cuộc bầu cử tự do và công bằng, đảng phái nào không được toàn dân ủng hộ thì sẽ trở thành đối lập với đảng cầm quyền để kiểm soát sự điều hành của chính quyền, sẵn sàng cùng với nhân dân đấu tranh những sai trái và bất công trong xã hội, đảng cầm quyền bắt buộc phải làm tốt và tròn trách nhiệm của mình trước toàn dân nếu không muốn nhân dân bất tín nhiệm, đối lập chớ không phải là kẻ thù. Đặc biệt, các đảng phái không có quyền thành lập quân đội riêng, không có uyền dùng tiền đóng thuế của nhân dân để phục vụ quyền lợi riêng của đảng mình, chỉ có những người phục vụ trong hệ thống chính quyền được sự tín nhiệm của toàn dân mới được lãnh lương từ tiền đóng thuế của nhân dân mà thôi. Quân đội là của đất nước, của toàn dân không được quyền ủng hộ bất cứ một đảng phái nào hết dù đó là đảng cầm quyền. Mặc dù thể chế đa đảng đôi khi cũng có nhiều xáo trộn, đó là điều tất yếu trong một xã hội có nhiều thành phần đối lập, đó là do hoàn cảnh và điều kiện riêng của tùng quốc gia. Nhưng cuối cùng thì cái gì đúng, phù hợp với sự phát triển và ý muốn của đại đa số nhân dân thì sẽ thắng và tiếp tục tồn tại. Thử nhìn lại trên thế giới coi còn bao nhiêu nước theo chủ nghĩa cộng sản?
Chúng tôi muốn nói với quý vị rằng: Nếu sau này không còn sự độc quyền của đảng CS trên đất nước nữa, thì quý vị cũng vẫn là những chiến sĩ của đất nước và nhân dân. Hôm nay quý vị có được những quyền lợi từ đảng ban cho, nhưng có chắc là con cháu của quý vị sau này có được như thế không? Khi VN trở thành một tỉnh hay một vùng tự trị của TQ rồi thì tương lai của dân tộc, của thân nhân, gia đình và ngay cả quý vị nữa sẽ ra sao? Cho dù lúc đó quý vị vẫn tiếp tục hưởng những quyền lợi như bây giờ, nhưng quý vị đâu có sống mãi để hưởng, để bao bọc cho thân nhân của mình.
Chúng tôi xin ghi lại đây lời nói của Trung tướng Đặng Quốc Bảo 81 tuổi đã về hưu và đã từng giữ các chức vụ cao trong đảng như UVTW đảng, hiệu trưởng trường đại học Kỹ thuật quân sự thời chiến, Bí thư thứ I đoàn TNCSHCM, thứ trưởng bộ ĐH và TH chuyên nghiệp, trưởng ban khoa giáo TW đảng). Trước cuộc họp dự thảo để chuẩn bị cho đại hội 10 ông công khai lên tiếng: “Báo cáo chính trị được dự thảo không ngang tầm, đảng đang lâm vào khủng hoảng về tư duy, về lý luận, thiếu tầm nhìn chiến lược”, và trong bức thư gởi lãnh đạo đảng ông cảnh báo: “đạo đức suy đồi, tham nhũng bất trị lan tràn vì lãnh đạo không thực sự quyết chiến với nó. Nó sẽ phá đảng từ bên trong vì làm mất lòng tin của quần chúng, không ai phá hay lật đổ, chính kẻ biến chất trong đảng tự phá, tự lật đổ cái đảng này”, còn đối với TQ thì ông nhấn mạnh “chưa ai xảo trá, nham hiểm bằng TQ. Ngày nay TQ giàu, mạnh, tham là một hiểm họa”.
Các nhà lãnh đạo đảng hiện nay, họ quá giàu và người nào cũng có con đi du học ở các nước dân chủ đa nguyên, tiền bạc của họ đều chuyển ra ngoại quốc cho con họ hoặc gởi vào các ngân hàng nặc danh của các nước ngoài, nhất là ngân hàng Thụy sĩ. Nếu sống ở VN không được thì họ vẫn vinh thân phì gia ở nước ngoài, chớ quý vị là những người trực tiếp thi hành những mệnh lệnh của họ, trực tiếp chịu trách nhiệm trước nhân dân và Tổ quốc sẽ không bao giờ có được cái diễm phúc đó đâu. Chúng tôi rất mong quý vị sẽ trực diện với lương tâm để suy nghĩ về việc làm của mình bởi vì, quý vị trực tiếp gieo nhân thì sẽ trực tiếp nhận lãnh hậu quả sau này.
Thân chào!
Việt Nam, ngày 30/09/2009
Hương Trà cùng nhóm bạn trẻ
(Email: huongtra13@gmail. com)


























Đề nghị những ai lập tra diễn đàn này nên xem lại cách hoạt động và lời ăn tiếng nói nếu như các vị không muốn dính dáng tới pháp luật . Tôi thấy diễn đàn của các anh lợi dụng vấn đề tự do ngôn luận để tuyên truyền chống phá Nhà Nước , xuyên tạc chính quyền .
Chào chị hương trà. Tôi tên là tô văn minh. tôi nguyên là sĩ quan hậu cần chuyên ngành xăng dầu.
là người dân tộc thiểu số phải chịu thiêt thòi nên tôi ra trường về địa phương công tác nhưng đau khổ nhất là tôi là kẻ hữu danh vô thực. Tôi được bổ nhiệm chức danh trợ lí xăng dầu Bộ chỉ huy quân sự tỉnh quảng ninh trong suốt 5 năm từ năm 2000- 2005. nhưng trong thực tế tôi không dược một ngày giao cho làm công việc theo đúng chức danh của mình. Họ cho tôi la người dân tộc thấp cổ bé họng nên họ coi thường tôi, khinh miệt tôi, họ thực hiện chính sách tự diễn biến, tự đào thải đối với tôi bằng cách chia rẽ, phân biệt, kỳ thị.. Sau đó khi tôi bị kỷ luật họ đẩy tôi xuống Ban chi huy quân sự huyên ba chẽ làm trợ lí hậu cần. Chức danh này không có trong biên chế cấp huyện, TX, TP thuộc tỉnh. Năm 2007 họ cho tôi phục viên vì dư thừa biên chế. Tôi cho rằng chính ngay trong một bộ phận nhỏ của Đảng ở cấp tỉnh, quân sự tỉnh đã luôn có những kẻ sâu mọt tham nhũng, thối nát và đắc biệt là bè cánh, luồn cúi nhau để ăn cắp, đục khoét tiền của của nhà nước, của nhân dân. Tôi đau lắm nhưng biết làm gì đây. Đọc được tin bài của chị trên net thấy hay lắm, tâm đắc lắm.
Chào chị hương trà. Tôi tên là tô văn minh. tôi nguyên là sĩ quan hậu cần chuyên ngành xăng dầu.
là người dân tộc thiểu số phải chịu thiêt thòi nên tôi ra trường về địa phương công tác nhưng đau khổ nhất là tôi là kẻ hữu danh vô thực. Tôi được bổ nhiệm chức danh trợ lí xăng dầu Bộ chỉ huy quân sự tỉnh quảng ninh trong suốt 5 năm từ năm 2000- 2005. nhưng trong thực tế tôi không dược một ngày giao cho làm công việc theo đúng chức danh của mình. Họ cho tôi la người dân tộc thấp cổ bé họng nên họ coi thường tôi, khinh miệt tôi, họ thực hiện chính sách tự diễn biến, tự đào thải đối với tôi bằng cách chia rẽ, phân biệt, kỳ thị.. Sau đó khi tôi bị kỷ luật họ đẩy tôi xuống Ban chi huy quân sự huyên ba chẽ làm trợ lí hậu cần. Chức danh này không có trong biên chế cấp huyện, TX, TP thuộc tỉnh. Năm 2007 họ cho tôi phục viên vì dư thừa biên chế. Tôi cho rằng chính ngay trong một bộ phận nhỏ của Đảng ở cấp tỉnh, quân sự tỉnh đã luôn có những kẻ sâu mọt tham nhũng, thối nát và đắc biệt là bè cánh, luồn cúi nhau để ăn cắp, đục khoét tiền của của nhà nước, của nhân dân. Tôi đau lắm nhưng biết làm gì đây. Đọc được tin bài của chị trên net thấy hay lắm, tâm đắc lắm.
DUOC BIET CAC ANH BO DOI EM THAY RAT VUI
KHI DAT VAO CON CHUOT EM THAY RAT NHIEU BAI THU HAY NEN EM VIET BAI THU NAY DE CHUC CAC ANH BO DOI MOT NAM MOI VUI VE VA CONG VIEC CANG NGAY CANG DE HON KHONG BI CHUI PHAT GI THONG CONG VIEC. THOI EM KHONG VIET NUA KHI NAO RANH EM SE VIET THAT NHIEU BUC THU HAY HON DE GUI CAC ANH THANH MAI 11TUOI
Cám ơn các tác giả của bài viết này. Rất đồng ý là chỉ một thiểu số lảnh đạo đã thao túng bán nước cho TQ hòng bảo vệ quyền lợi cá nhân. Mong rằng các cán bộ đảng viên cùng các anh em công an cùng đứng lên làm nên lịch sử.
XIN ĐỨNG VỀ PHÍA CHÚNG TÔI,ĐỪNG LẶP LẠI THIÊN AN MÔN GIỮA BA ĐÌNH:
Người về từ Thiên An Môn
Chuyên mục: TỰ DO DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN — hoangquang @ 10:26 sáng
Tags: 20 năm sự kiện Thiên An Môn
Chuyện dài “Mùa xuân Bắc Kinh:
Cố Nhân
Cả thế giới đã nhìn thấy cô gái hai mươi hai tuổi, tay cầm loa, tuyên bố, hô hào sanh viên trên Quảng Trường Thiên An Môn. Sài Linh là một trong những người còn sống sót qua cuộc thảm sát trong đêm kinh hoàng 3 rạng 4 tháng Sáu, khi Quân Đội Nhơn Dân cùng với chiến xa tiến vào “dẹp loạn”. Vẫn còn khiếp đảm, cô đã ghi âm bằng chứng sống thật của mình, sau đó gởi chui qua Hương Cảng vào ngày 8 tháng Sáu. Đích thân Sài Linh cũng đào thoát được ra khỏi Trung Quốc và sinh sống ở Úc Đại Lợi.
* * *
Nhà bất đồng chánh kiến Sài Linh, một lãnh tụ phong trào đòi dân chủ nổi tiếng hồi 1989 tại quảng trường Thiên An Môn, đang đứng trước bức tranh lừng danh của một người ngăn chận chiến xa Trung Quốc, trong trận thư hùng ở Thiên An Môn, trong căn hộ của bà ở Cambridge, Mass.
Tôi tên Sài Linh, người trách nhiệm ban bảo vệ trên Quảng Trường Thiên An Môn. Tôi vẫn còn sống sót. Đã có được một vị trí đặc biệt để có thể phê phán những biến cố xảy ra từ ngày 2 đến 4 tháng Sáu, tôi cảm thấy có bổn phận tường trình sự thật cho tất cả mọi người Trung Quốc, nông dân cũng như người thành thị.
Ngay ngày 2 tháng Sáu, vào lúc mười giờ đêm, chuyện rắc rối đầu tiên đã xảy ra. Một chiếc xe công an đụng bốn người vô can, làm thiệt mạng ba người. Sau đó, những người lính trên đoàn quân xa, từ trên xe ném võ khí và quân phục xuống cho dân thường và sanh viên đứng ngăn chặn đoàn xe. Trước hành động kỳ lạ đó của quân lính, chúng tôi thấy cần phải đề cao cảnh giác hơn nữa. Vì vậy cho nên, chúng tôi gom góp tất cả những thứ đó đem nộp cho công an, và họ có cấp cho chúng tôi biên nhận đàng hoàng.
Biến cố thứ ba xảy ra vào xế chiều ngày 3 tháng Sáu. Khoảng hai giờ chiều nhiều đơn vị quân đội và công an xuất phát đồng thời từ Liuboukou và Xinhuamen. Họ kéo đến đánh đập chúng tôi cùng với những người khác có mặt trên Quảng Trường. Nhiều bạn bè tôi leo lên một chiếc xe tải và dùng loa nói với quân lính và công an: “Công an nhơn dân yêu mến nhơn dân! Công an nhơn dân không đánh đập nhơn dân!” Một người lính tiến tới gần một người bạn của tôi, đá một phát vào bụng anh ta rồi nói: “Đồ bẻm mép! Ai mà yêu thương mày!”, xong đập vào đầu làm cho anh ấy té xuống.
Đến khoảng từ tám giờ đến mười giờ đêm, tình hình càng trở nên trầm trọng thêm. Có tin là khoảng một chục người chết. Khoảng bảy tám giờ tối, chúng tôi mở phiên họp báo tại ủy ban để thông báo cho ký giả Tàu và ngoại quốc biết rõ diễn tiến thật sự của tình hình. Tổ chức của chúng tôi đưa ra lời tuyên bố chủ yếu là: “Đả đảo chế độ bất hợp pháp của Lý Bằng!”
Đến chín giờ tối, toàn thể các đồng chí trên Quảng Trường đều đứng lên, tay mặt đưa cao, tuyên thệ: “Tôi xin thề góp phần đẩy mạnh tiến trình dân chủ hóa, đem lại thạnh vượng và mức tăng trưởng của tổ quốc vĩ đại, để bảo đảm và bảo vệ đất nước chống lại hành động hủy diệt của một nhóm người mưu phản. Chúng tôi bảo vệ cho hàng tỷ người khỏi bị chết oan uổng và tôi xin đem tuổi thanh niên của mình ra bảo vệ Thiên An Môn và nền Cộng Hòa này. Dẫu cho thây rơi, máu chảy, cũng đừng để mất vị thế của Nhơn Dân. Chúng tôi sẽ chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, đến người sanh viên cuối cùng.”
Đến mười giờ đêm, Đại Học Dân Chủ đã được hình thành. Hiệu trưởng là Trương Đức Lễ, người trách nhiệm hàng đầu của tổ chức. Các đại diện của những tổ chức trên Quảng Trường đều đồng lòng ủng hộ đại học này. Ban lãnh đạo phong trào nhận được nhiều lời kêu cứu vì tình hình vô cùng nguy ngập. Trên Quảng Trường có tiếng vỗ tay vang vậy để chào đón sự hình thành trường Đại Học Dân Chủ, được đặt bên cạnh tượng Nữ Thần Dân Chủ.
Nhưng bên phía Đông Quảng Trường và trên đại lộ Trường An, máu đã đổ vì những tên đồ tể – quân lính của đạo quân 27 – đã đem chiến xa, súng máy, lưỡi lê, lựu đạn cay mắt ra sử dụng, nhưng cũng bị tràn ngập. Quân lính nổ súng bắn bừa bải, chỉ vì một tiếng nói, vì một hòn đá ném đi. Những thân người nằm dài trên đại lộ Trường An đều đẫm máu. Bạn bè tôi từ đó trở về ai cũng đầy máu trên hai tay, trên ngực áo và trên hai bắp đùi vì đã khiêng xác bạn bè bị bắn chết.
Lúc mười một giờ đêm, ban lãnh đạo phong trào ra lịnh chấm dứt mọi bạo động. Vì sao? Bởi lẽ phong trào yêu nước và đấu tranh đòi dân chủ, ra đời hồi tháng Tư, chủ yếu trong nội bộ sanh viên, từ tháng Năm đã biến thành phong trào quần chúng rồi. Nguyên tắc và mục tiêu của chúng tôi là phải đạt được nguyện vọng trong vòng bất bạo động.
Nhiều sanh viên, công nhơn và người dân thủ đô đến yêu cầu chúng tôi phải võ trang vì tình hình đã biến chuyển rồi. Nhiều bạn trai của chúng tôi rất hăng hái. Tuy nhiên, chúng tôi đã giải thích cho mọi người biết rằng, bằng mọi giá, chúng ta muốn đạt được mục đích mà không có bạo động, và sự hy sanh cá nhơn là thái độ cao quý nhứt của nguyên tắc hiếu hòa của chúng tôi. Nối vòng tay lớn, siết chặt bên nhau, chúng tôi bước ra khỏi lều vải, miệng hát vang “Quốc Tế Ca”. Chúng tôi tụ họp lại quanh Đài Kỷ Niệm Anh Hùng Dân Tộc và chúng tôi ngồi yên chờ lưỡi dao của bọn đồ tể.
Chúng tôi biết rằng đây là trận giặc giữa tình thương và hận thù, chớ chẳng phải giữa hai lực lượng võ trang. Vì vậy cho nên nỗi buồn rầu to lớn nhứt của chúng tôi là có một số bạn bè, giận quá mất khôn, lấy gậy gộc và chai thủy tinh – những võ khí rất thô sơ – đánh lại quân lính hung bạo, trang bị súng máy và chiến xa. Phần chúng tôi thì cứ an tâm ngồi yên chịu hy sinh.
Trong lều vải của chúng tôi, có những Micro nối liền với loa phát ra bên ngoài. Chúng tôi cho bài “Con Cháu Của Rồng” vào máy, hát vang lên. Chúng tôi cùng nhau hợp xướng, nước mắt lưng tròng, cùng nhau ấp ủ và tay trong tay, vì chúng tôi biết rằng giờ phút cuối cùng của chúng tôi đã đến, giờ phút mà chúng tôi phải hy sinh vì nền dân chủ.
Vương Lực, một học sanh trung học mười lăm tuổi đời có viết một bức thơ tuyệt mạng. Tôi không nhớ hết nguyên văn, nhưng tôi còn mang máng nội dung của một đoạn em ấy đọc cho tôi nghe. Đại khái thì điều kỳ lạ là em có trông thấy một con gián nằm dưới đất, muốn giết đi. Nhưng khi em bắt đầu ra tay thì con gián không nhúc nhích nữa. Vương Lực chỉ mới mười lăm tuổi đầu mà đã biết suy nghĩ chuyện chết sống! Đất nước ơi, xin đừng quên những đứa trẻ, đầu xanh đã phải tranh đấu vì người!
Lúc một giờ sáng, với tinh thần của người trách nhiệm trong phong trào, bao gồm cả Quảng Trường, một vài người bạn nữa và tôi đi vòng quanh Đài Kỷ Niệm để nhận định tình hình và cổ võ các bạn tôi một lần nữa. Tất cả chúng tôi đều ngồi xuống, không có lấy một lời nói, những người quyết tâm nhứt ngồi hàng đầu. Phía sau chúng tôi, các bạn bình tỉnh nhứt quyết là nếu những người phía trước bị giết hay bị giải tán bằng võ lực thì họ cứ ngồi yên, không cử động mà cũng chẳng giết ai hết.
Tôi kể lại ngắn gọn một câu chuyện xưa cũ mà ai cũng biết, câu chuyện một ổ kiến, trong đó sinh sống hàng trăm tỷ con. Một hôm, lửa bốc cháy trên đồi. Muốn thoát nạn, bầy kiến phải cấp tốc chạy xuống chưn đồi. Làm sao mà di tản kịp tất cả ngần ấy đây? Túng thì phải tính, cả ổ kiến họp lại bám vào nhau thành một khối tròn, rồi toàn bộ lăn xuống chưn đồi. Một vài con kiến bị cháy, nhưng cả ổ còn lại được thoát hiểm.
Hỡi các đồng chí! Tất cả chúng ta trên Quảng Trường này là lớp vỏ bọc ngoài của nhơn dân. Và chúng ta đã ý thức được rằng chúng ta phải hy sanh mới mong cứu vãn được nền Cộng Hòa. Bốn đứa chúng tôi, trong đó có Hậu Đức Giám, Lưu Tiểu Ba và Chu Đạc, cuối cùng đành chịu thua: “Đâu được, không thể hy sinh như vậy!” Nhưng các bạn tôi cứ quả quyết. Vậy là, chúng tôi đi tìm những cấp chỉ huy để điều đình với họ. Các bạn tôi nói với người chịu trách nhiệm phía bên kia: “Chúng tôi sẵn sàng rời Quảng Trường, với điều kiện là các đồng chí phải bảo đảm an ninh cho chúng tôi. Chúng tôi sẽ giải tỏa Quảng Trường trong yên lặng.”
Thế rồi ban chỉ huy hỏi ý kiến các sanh viên muốn ra về hay tiếp tục chiếm cứ Quảng Trường. Chúng tôi đồng ý quyết định là nên rút đi. Ngay trong lúc chúng tôi sắp sửa rút đi thì một toán lính, mũ sắt, súng máy, lại phản bội lời cam kết chuyển sang tấn công gần Đài Kỷ Niệm. Không để cho chúng tôi có thì giờ ra đi êm thấm, như chúng tôi đã quyết định, họ ngăn cản không cho chúng tôi báo cho tất cả những người tại Đài Kỷ Niệm, bằng cách phá hỏng các loa phóng thanh rồi nổi lửa tại Đài Kỷ Niệm. Phần đông những bạn bè ở Đài Kỷ Niệm đều xuống kịp và chúng tôi kéo đi, nước mắt ràn rụa. Để đáp lại những ai khuyên chúng tôi đừng khóc, chúng tôi cho họ biết rằng: “Rồi đây chúng tôi sẽ trở lại vì đây là quảng trường của nhơn dân!”
Sau trận đó, chúng tôi được biết rằng một số bạn bè chúng tôi còn kỳ vọng ở chánh phủ, và ngay cả với quân đội. Họ nghĩ rẳng quân đội chỉ đuổi đi rồi thôi. Mệt lả người, họ nằm dài trong những căn lều. Chiến xa thẳng thừng cán lên người họ. Sau đó, người ta cho biết là có trên hai trăm người bị tăng đè nát như vậy. Mặt khác, người ta còn cho biết là trên bốn ngàn người chết.
Ngay bây giờ, tôi cũng không biết được con số chính xác nạn nhơn. Những người chiến đấu ở đằng đầu Quảng Trường thuộc Nghiệp Đoàn công nhơn độc lập. Họ chiến đấu đến người cuối cùng và tất cả đều hy sinh, cũng phải từ hai mươi đến ba mươi người.
Khi chúng tôi ra đi rồi, chiến xa đã tưới xăng lên lều vải cùng quần áo và thiêu hết những xác của bạn bè tôi. Rồi họ xịt nước rửa sạch Quảng Trường, không còn dấu vết gì hết. Họ cũng phá hủy hoàn toàn Tượng Nữ Thần Dân Chủ, biểu tượng của phong trào chúng tôi.
Tay trong tay, chúng tôi ra ngả phía Nam của Quảng Trường để đi qua phía Tây và qua ngang lăng Mao Chủ Tịch. Chúng tôi bắt gặp khoảng mười ngàn quân lính có mũ sắt đang tập trung ở phía Nam của lăng. Chúng tôi la lên:”Đồ đểu giả! Quân phát xít!” Trong khi tiếp tục đi về hướng Tây, chúng tôi thấy khoảng mười ngàn quân lính, hàng hàng lớp lớp chạy tới Quảng Trường. Tức giận điên người, dân chúng và sanh viên ở đó la ó:”Quân phát xít! Đồ đểu cáng! Quân thô bạo!” Chẳng cần để ý gì đến chúng tôi, quân lính tiếp tục chạy đến Quảng Trường.
Trong cuộc rút lui, khi đi ngang qua Liuboukou, tất cả các thành viên trong ban lãnh đạo phong trào đều ở tuyến đầu. Tại nơi đó, vào xế chiều ngày 3 tháng Sáu, cuộc chạm tráng đẫm máu đầu tiên đã nổ ra. Đường phố ngập đầy rác rưởi, thùng rác bể nát và bốc cháy.
Khi đến đại lộ Trường An, chúng tôi chứng kiến một cảnh tượng não lòng! Con đường đầy nghẹt xe bị đốt, gạch đá ngổn ngang. Chắc hẳn phải có choảng nhau rất nặng nề ở đây, nhưng không thấy có xác chết nào hết. Sau này, chúng tôi được biết một lũ phát xít đã lấy súng máy ồ ạt bắn người rồi một bọn khác chồng chất xác người lên xe buýt và trên xe thồ. Một vài người còn sống, rốt cuộc rồi cũng bị chết ngộp!
Dẫu cho bọn phát xít đó thi hành tội ác giữa ban ngày, nhưng lại khéo thu dọn chiến trường, không để lại dấu vết nào. Trước những hành vi tàn tệ của bọn phát xít khát máu, chúng tôi đâm ra ngỡ ngàng, định kéo nhau trở lại Quảng Trường. Thà chết còn hơn! Một vài người lính còn chút nhơn từ, khuyên chúng tôi:”Này các em, súng máy đặt đầy trên đó. Đừng liều mạng hy sinh nữa!”
Chẳng biết làm gì hơn, chúng tôi rời khu Xidan, tìm cách lánh nạn ở khu phía Tây thành phố. Trên đường đi, chúng tôi gặp một bà mẹ, nước mắt, nước mũi lòng thòng, lòng đau đứt đoạn, vì đứa con của bà đã bị bắn chết. Chúng tôi cũng gặp nhiều xác chết dân thường nằm la liệt ngoài đường phố.
Chúng tôi đi về ngả trường đại học ở phía Bắc. Ai chúng tôi gặp cũng thấy lệ ứa quanh tròng. Một người đàn ông phân bua với tôi:”Tôi có mua tín dụng của nhà nước. Thật đau lòng khi nghĩ rằng họ đem tiền đó ra để mua súng đạn giết dân thường và trẻ con vô tội!” Bạn bè và những người dân thường còn cho tôi biết những chuyện đau lòng là những tên đồ tể dã man đó cứ vung tay chém giết. Bọn nó bắn hỏa tiễn vào mấy tòa nhà hai bên đại lộ Trường An, giết chết trẻ con và các ông già bà cả. Những người đó có làm gì quấy đâu? Họ chẳng hô hào một khẩu hiệu nào hết!
Một người bạn đã cản đường chiến xa vào lúc hai giờ sáng trên đại lộ Trường An có kể cho tôi một chuyện chính mắt anh trông thấy. Một cô bé đứng trước mũi xe tăng, tay mặt vẫy chào anh lính lái tăng. Vậy mà chiếc xe tăng đành đoạn lờ đi, cán qua người em bé. Bạn tôi đến giúp đỡ một người bạn bị thương, suýt nữa bị chiến xa nghiền nát.
Một bà mẹ thất tha thất thểu đi tìm con, mất hồn mất vía gọi tên nó rồi hỏi bâng quơ:”Hôm qua mày còn đó, bữa nay mày ở đâu?” Những bà vợ đi tìm chồng, những ông giáo đi tìm học trò, những đứa em đi tìm anh,… Nhiều biểu ngữ dán trên tường công sở tán dương “quyết định sáng suốt” của Ủy Ban Trung Ương Đảng. Giận điên người lên, chúng tôi lột xé các biểu ngữ và cho vào lửa đốt tiêu. Truyền hình nhà nước xác nhận là Quân Đội Nhơn Dân đã vào thủ đô Bắc Kinh để trấn áp bọn xách động khuấy nhiễu.
Tôi nghĩ là tôi có được một vị thế tuyệt đối tốt để nhơn danh tất cả các sanh viên, xác nhận rằng chúng tôi không phải là bọn xách động khuấy nhiễu. Tôi xin tất cả các người Hoa chân chính hãy thật tâm tự hỏi lòng mình xem những thanh niên thiếu nữ, tay trong tay, ngồi ôn hòa dưới chưn Đài Kỷ Niệm để chờ lưỡi dao của bọn đồ tể, có phải là những người gây rối không? Nếu quả thật như vậy thì tại sao họ lại bình tĩnh và yên lặng như thế?
Chủ nghĩa phát xít đã thẩm thấu vào bọn chúng! Chúng chẳng chút đắn đo mà lớn tiếng ăn gian nói dối một cách trơ trẽn nhứt và bỉ ổi dễ sợ! Nếu như chúng ta cho những tên lính giết người vô tội là đồ bần tiện và hèn hạ thì những ai loan truyền láo lếu trên khắp thế giới bằng máy chiếu phim và bằng hình ảnh thì phải gọi là gì đây?
Sau khi rời Quảng Trường, khi chúng tôi đi đến đại lộ Trường An, một chiếc tăng nhào tới chúng tôi để ném lựu đạn cay vào chúng tôi, rồi đụng nhiều người bạn nữa sau đó nghiền nát luôn. Nhiều xác không còn nhận ra được nữa. Những người bạn đi trước cứ tiếp tục đi. Chúng tôi phải lấy khăn bịt miệng lại, không để cho hơi cay làm rát cổ. Chúng tôi chẳng còn cách nào làm cho những người bạn đã hy sinh sống trở lại được nữa!
Chúng tôi chia ra làm nhiều tốp nhỏ đi lên phía Bắc, trở về đại học Bắc Kinh. Có chỗ tạm trú cho những sanh viên từ xa tới. Với một nỗi buồn mênh mang vô tận, chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi còn sống đây nhưng còn biết bao nhiêu người bạn khác, đông đảo hơn chúng tôi nhiều, phải nằm lại trên Quảng Trường và trên đại lộ Trường An và không bao giờ trở lại.
Tôi viết bài này để tự nhắc mình và để kính dâng hương hồn những người đã vĩnh viễn ra đi, đời đời viên miễn.
Cố Nhân
(Viết theo bài “Moi, Chai Ling, survivante de Tienanmen…”, đăng trên Nouvel Observateur ngày 13 tháng 7 năm 1989.)
hoan nghênh thiện ý của bài viết đã khơi lại tính quật cưòng của thanh niên VN yêu nước .
xk xin hoạ thêm :
CSVN chỉ lợi dụng hai chữ dân tộc để lợi dụng xương máu của người dân yêu nươc VN giành lấy chính quyền thôi mà băng chứng là máu xương dân VN đã đổ bao nhiêu triệu người trên Điện Biên Phủ, trên đường mòn Hồ chí Minh để cho tập đòan CSVN “lên ngôi “ như hiện nay. Ngọn cờ “độc lập dân tộc” mà Hồ chí Minh cùng đảng Cộng sản Đông Dương của y nhằm tận dụng xương máu hàng triệu nông dân chất phát VN làm nên cuộc chiến mà chúng cho là “thần thánh” “thắng 2 đế quốc to là Pháp và Mỹ” và giờ đây tầng lớp nông dân VN chúng ta được gì ? Đất đai bị cán bộ cộng sản trưng dụng bán lấy tiền bỏ túi, hàng trăm ngàn phụ nữ VN phải đi bán thân cho ra nước ngoài để lấy tiền về nuôi gia đình, con cái nông dân thất học, đời sống nông dân tiếp tục khổ cực thiếu thốn mọi bề lại còn bị cả 1 chế độ công an trị đàn áp dã man khi nông dân VN đòi quyền sống, đòi công lý.
Nhưng giờ đây Hồ chí Minh đã lợi dụng ngọn cờ độc lập dân tộc nhưng cướp công dân tộc VN trong đó có hàng vạn xương máu của tầng lớp nông dân VN…
Trích “tính vô tổ quốc của đảng CSVN ” xuân khê 25/2/09
Cam on nguoi viet da cho chung ta thay ro su that ve bo may chinh quyen cua DCSVN.Bon chung la 1lu ban nuoc cau vinh,lu dam dap len xuong mau cua nhug liet si da hi sinh de bao ve dat nuoc truoc giac ngoai bang.Toi rat mong doc duoc them nhieu nua ve bo mat that cua DCSVN ngay nay