Khi đánh giá một xã hội tốt xấu đến mức nào, tất cả các cuộc tranh luận đều trở nên vô nghĩa, nếu mọi người đều chỉ viện dẫn vào những học thuyết, đặc biệt khi mỗi người lại chỉ vin vào cái thứ học thuyết mà mình tôn thờ với một hệ thống thuật ngữ riêng rối rắm.
Để việc tìm tiếng nói chung trở nên bớt khó khăn, tốt nhất chúng ta hãy trở lại với những điều đơn giản nhất, cơ bản nhất, với những giá trị cốt lõi của cuộc sống con người. Hãy tìm cách trả lời câu hỏi: CON NGƯỜI cần gì?
*
Có người nói: CON NGƯỜI gồm hai phần, phần CON và phần NGƯỜI. Sự phân chia như vậy thực ra không thật chuẩn, nhưng ở mức độ nào đó, nó giúp ta hiểu được khá sâu sắc những nhu cầu sống của con người.
*
Với tư cách là CON, tức là một cơ thể động vật, con người có những nhu cầu thiết yếu đầu tiên là nhu cầu trao đổi chất của động vật: ăn, uống, hít thở, bài tiết (và hoạt động duy trì nòi giống). Điều này đương nhiên ai cũng biết. Lẽ ra thì không cần phải nói thêm điều gì. Nhưng khốn nỗi là ngay cả một điều sơ đẳng như vậy mà lắm khi người ta cũng không hiểu đúng được. Cho nên mới có những bài thuyết giáo, đại loại như: đừng quan tâm đến việc ăn, quan tâm là thấp hèn ngang với động vật. Mở rộng ra là: đừng quan tâm đến những nhu cầu vật chất tầm thường. Và kéo theo: tư hữu là xấu, chỉ vô sản hay cộng sản mới là tốt, và: hãy cứ đi theo sự chỉ bảo dẫn dắt của chúng tôi, chúng tôi là những thiên tài, chúng tôi luôn luôn đúng, và chúng tôi sẽ lo mọi thứ cho các bạn, vân vân và vân vân… Vì vậy mà một thời kỳ dài đại đa số đã không dám nói lên nhu cầu vật chất của mình.
Riêng phần CON đương nhiên chưa làm nên CON NGƯỜI. Nhưng thiếu phần CON thì CON NGƯỜI không thể tồn tại.
*
Tiếp theo những nhu cầu thuần tuý vật chất là những nhu cầu bắt đầu mang tính tinh thần, nhưng vẫn được thoả mãn trực tiếp bằng những phương tiện vật chất. Đó là nhu cầu về cái hay cái đẹp trong việc ăn, mặc, ở,…, những thứ được gọi là “văn hoá” trong sinh hoạt vật chất – sinh học (trong đó có cái được nói đến thường xuyên nhất là “văn hoá ẩm thực”). Vì không phải là một nhà nghiên cứu về lĩnh vực này, tôi sẽ không nói nhiều về những nhu cầu đó (và cũng không cần thiết phải nói trong bài viết này). Chỉ xin nói rằng những nhu cầu này bắt đầu làm cho con người vượt lên ít nhiều khỏi phần CON của nó.
*
Đặc trưng cơ bản làm CON NGƯỜI khác biệt với thế giới động vật là nhu cầu hoạt động nhận thức. Vì giới tự nhiên, xã hội và thậm chí cả thế giới bên trong của mỗi con người đều vô cùng phức tạp nên hoạt động này không bao giờ có điểm dừng. Không khi nào và không có bất kỳ ai đạt tới chân lý tuyệt đối, nhất là các chân lý xã hội. Không có người nào có thể là thầy vĩnh viễn của cả xã hội. Không ai có thể luôn luôn đúng. Vì vậy, không có ai (kể cả vĩ nhân) có quyền định ra một con đường mà hàng chục, hàng trăm triệu người mãi mãi phải đi theo. Việc ấn định một con đường, áp đặt một hệ thống quan điểm vĩnh cửu có nghĩa là tước bỏ quyền làm người của hàng chục triệu con người. Đó là một tội ác có thể xếp ngang hàng với tội diệt chủng.
Một trong những điều kiện tối quan trọng cho hoạt động nhận thức là trao đổi thông tin và giao lưu tư tưởng. Cần có sự cọ xát của những tư tưởng khác nhau, đối lập với nhau. Để làm việc đó, người ta cần có sách báo, các phương tiện thông tin và truyền thông, cần tổ chức những cuộc họp mặt, trao đổi, mạn đàm,… Một nhà nước thật sự tiến bộ phải tạo ra được môi trường để mọi người có thể tiếp cận mọi loại thông tin, thể hiện và trao đổi mọi tư tưởng, thậm chí đấu tranh tư tưởng (kể cả với giới cầm quyền) trong hoà bình và bình đẳng. Nhà nước nào chống lại quá trình tự do hoá tư tưởng chính là nhà nước phản động.
Đặc trưng thứ hai làm CON NGƯỜI khác với các loài động vật khác là thế giới tình cảm phát triển cao. Mặc dù ở một số loài động vật bậc cao thực chất đã có những biểu hiện của những trạng thái tình cảm (chứ không đơn thuần là những ‘phản xạ có điều kiện’ như một số nhà sinh lý học khẳng định), nhưng ở CON NGƯỜI thì thế giới tình cảm có sự tương tác với hoạt động nhận thức nên nó phát triển rất mạnh mẽ. Một trong những dạng tình cảm quan trọng nhất là TÌNH YÊU. Đó chính là điều thiêng liêng nhất làm nên ý nghĩa của cuộc sống CON NGƯỜI. Nó là đề tài của hàng vạn những cuốn tiểu thuyết, những vở kịch, những bộ phim,…, là đề tài để người ta bàn bạc mọi lúc, mọi nơi. Nó là thứ bí ẩn nhất và hấp dẫn nhất, là lý do quan trọng nhất để CON NGƯỜI tồn tại.
Và đây cũng chính là đối tượng của sự đàn áp của đảng cộng sản trong một thời kỳ kéo dài hàng chục năm. Vào những năm tháng đó, người ta không được thể hiện tình cảm riêng tư; những người khác giới trong các tổ chức chính trị – xã hội muốn quan hệ với nhau phải được phép của bí thư chi bộ. Vào những năm tháng đó, một nhà văn sẽ bị khép tội ‘chống đảng’ nếu viết về một thứ tình yêu thuần khiết không mang cái gọi là ‘tính đảng’. Biết bao người đã rước hoạ vào thân vì lý do đó. Đảng cộng sản đã biến cuộc sống của họ thành địa ngục!
*
Cố nhiên, trong chừng mực nào đó chúng ta có thể thông cảm một phần cho những người cầm quyền cực đoan, bởi xuất phát điểm về nhận thức của họ là rất thấp (mặc dù ban đầu có hơn quần chúng một ít), sau đó lại bị bệnh công thần tự mãn cộng với lòng tham và thói xu nịnh trong xã hội làm họ tối mắt lại. Họ chưa đủ phát triển để có nhu cầu trao đổi tư tưởng, nên không thể hiểu được cái nhu cầu thiêng liêng đó. Thậm chí, họ sợ bị lộ ra sự dốt nát, sợ mất uy, sợ mất quyền thao túng xã hội.
Tuy nhiên, không thể để sự thông cảm với họ làm chúng ta chùn bước trên con đường đấu tranh đòi tự do. Không thể để sự ngu dốt của họ làm đất nước ta tụt hậu so với thế giới. Không thể để cái mớ học thuyết lỗi thời và ngày càng trở nên tầm thường và lộn xộn của họ kìm giữ hơn 80 triệu dân trong vòng bần cùng và u tối!
TRẦN NAM CHẤN


























Bài viết thật ngắn gọn nhưng hàm chứa rất nhiều nội dung, hơn cả hàng trăm trang ‘lý luận’.
CSVN có thể nói không còn là người. Chính họ không còn nhớ họ là người. Họ chỉ còn nhớ kẻ này là bí thư, kẻ kia là chủ tịch, kẻ khác là giám đốc… Vì vậy họ cũng quên luôn cả những nhu cầu của con người, quên luôn bổn phận làm người.
Tôi định đưa lại bài thơ của Bách Việt Nhân lên để bà con đọc lại mà mãi không được, chia làm 3 phần rồi mà vẫn không xong.
Đảng không muốn TRÍ làm phiền!
Biết điều thì TRÍ ngồi yên, Đảng mời!
TRÍ ta ngửa mặt than trời,
Làm người thế ấy một đời, nghĩa chi?
Phò Giả, Ác, Xí và Si?
Phản Chân, Thiện, Mỹ chỉ vì ngu trung?
Núp ô Ngụy Biện ung dung,
Hưởng lương Công Cụ, Đảng dùng gạt dân?
Ai Đi Ét chẳng ngại ngần,
Quyết định giải thể, một lần, ký luôn.
Ấy vậy mà Đảng vẫn buồn!
Cho rằng bọn ấy phá khuôn Đảng rồi!
Phải “xử lý” bọn này thôi!
Còn phương pháp xử? Hạ hồi hẵng hay!?
Đảng ta trăm mắt, nghìn tay.
Lao vào cuộc đấu trí này, chắc thua!
Ai người đã đáp được chưa?
Bách Việt Nhân Sử Vấn xưa đến giờ?
Trên Văn Tuyển nét (vantuyen.net) vẫn chờ!
Trong Điểm Nóng những vần thơ lệ tràn!
Comment bởi Bách Việt Nhân | Tháng Mười Một 1, 2009 |
(Cua Bach Viet Nhan, khong phai cua toi, Nam Lien & Le Duoc)
Đảng không muốn TRÍ làm phiền!
Biết điều thì TRÍ ngồi yên, Đảng mời!
TRÍ ta ngửa mặt than trời,
Làm người thế ấy một đời, nghĩa chi?
Phò Giả, Ác, Xí và Si?
Phản Chân, Thiện, Mỹ chỉ vì ngu trung?
Núp ô Ngụy Biện ung dung,
Hưởng lương Công Cụ, Đảng dùng gạt dân?
Ai Đi Ét chẳng ngại ngần,
Quyết định giải thể, một lần, ký luôn.
Ấy vậy mà Đảng vẫn buồn!
Cho rằng bọn ấy phá khuôn Đảng rồi!
Phải “xử lý” bọn này thôi!
Còn phương pháp xử? Hạ hồi hẵng hay!?
Đảng ta trăm mắt, nghìn tay.
Lao vào cuộc đấu trí này, chắc thua!
Ai người đã đáp được chưa?
Bách Việt Nhân Sử Vấn xưa đến giờ?
Trên Văn Tuyển nét (vantuyen.net) vẫn chờ!
Trong Điểm Nóng những vần thơ lệ tràn!
Comment bởi Bách Việt Nhân | Tháng Mười Một 1, 2009 |
(Cua Bach Viet Nhan, khong phai cua toi, Le Duoc)
Đảng không muốn TRÍ làm phiền!
Biết điều thì TRÍ ngồi yên, Đảng mời!
TRÍ ta ngửa mặt than trời,
Làm người thế ấy một đời, nghĩa chi?
Phò Giả, Ác, Xí và Si?
Phản Chân, Thiện, Mỹ chỉ vì ngu trung?
Núp ô Ngụy Biện ung dung,
Hưởng lương Công Cụ, Đảng dùng gạt dân?
Ai Đi Ét chẳng ngại ngần,
Quyết định giải thể, một lần, ký luôn.
Ấy vậy mà Đảng vẫn buồn!
Cho rằng bọn ấy phá khuôn Đảng rồi!
Phải “xử lý” bọn này thôi!
Còn phương pháp xử? Hạ hồi hẵng hay!?
Đảng ta trăm mắt, nghìn tay.
Lao vào cuộc đấu trí này, chắc thua!
Ai người đã đáp được chưa?
Bách Việt Nhân Sử Vấn xưa đến giờ?
Trên Văn Tuyển nét (vantuyen.net) vẫn chờ!
Trong Điểm Nóng những vần thơ lệ tràn!
Comment bởi Bách Việt Nhân | Tháng Mười Một 1, 2009 |
(Cua Bach Viet Nhan, khong phai cua toi – Le Duoc)
Đảng không muốn TRÍ làm phiền!
Biết điều thì TRÍ ngồi yên, Đảng mời!
TRÍ ta ngửa mặt than trời,
Làm người thế ấy một đời, nghĩa chi?
Phò Giả, Ác, Xí và Si?
Phản Chân, Thiện, Mỹ chỉ vì ngu trung?
Núp ô Ngụy Biện ung dung,
Hưởng lương Công Cụ, Đảng dùng gạt dân?
Ai Đi Ét chẳng ngại ngần,
Quyết định giải thể, một lần, ký luôn.
Ấy vậy mà Đảng vẫn buồn!
Cho rằng bọn ấy phá khuôn Đảng rồi!
Phải “xử lý” bọn này thôi!
Còn phương pháp xử? Hạ hồi hẵng hay!?
Đảng ta trăm mắt, nghìn tay.
Lao vào cuộc đấu trí này, chắc thua!
Ai người đã đáp được chưa?
Bách Việt Nhân Sử Vấn xưa đến giờ?
Trên Văn Tuyển nét (vantuyen.net) vẫn chờ!
Trong Điểm Nóng những vần thơ lệ tràn!
Comment bởi Bách Việt Nhân | Tháng Mười Một 1, 2009 |
(Cua Bach Viet Nhan, khong phai cua toi – Le Duoc)
Thế rồi một nhóm TRÍ nhân
Được Đảng cho phép tự thân xây nhà.
Ai Đi Ét (IDS) được sinh ra,
Nghiên cứu, phản biện chính là chức năng.
Với sức mạnh của TRÍ TĂNG (Think Tank)
Được Đảng ta đánh giá rằng hơi ngông!
Đã quên gọi Đảng bằng Ông,
Lại còn dám nói Đảng không thập toàn.
Bọn này thật kém khôn ngoan!
Làm run chân chiếc ghế quan Đảng ngồi.
Phải bịt miệng chúng lại thôi!
Những gì Đảng đã hứa rồi, Đảng quên.
Chín bảy (QĐ 97) Đảng quyết ký thêm.
Cái mồm bọn TRÍ được nêm luật rừng.
Gói Phản Biện buộc dây thừng,
Cởi ra, Đảng đánh cho sưng mồm liền!
Thế rồi một nhóm TRÍ nhân
Được Đảng cho phép tự thân xây nhà.
Ai Đi Ét (IDS) được sinh ra,
Nghiên cứu, phản biện chính là chức năng.
Với sức mạnh của TRÍ TĂNG (Think Tank)
Được Đảng ta đánh giá rằng hơi ngông!
Đã quên gọi Đảng bằng Ông,
Lại còn dám nói Đảng không thập toàn.
Bọn này thật kém khôn ngoan!
Làm run chân chiếc ghế quan Đảng ngồi.
Phải bịt miệng chúng lại thôi!
Những gì Đảng đã hứa rồi, Đảng quên.
Chín bảy (QĐ 97) Đảng quyết ký thêm.
Cái mồm bọn TRÍ được nêm luật rừng.
Gói Phản Biện buộc dây thừng,
Cởi ra, Đảng đánh cho sưng mồm liền!
Đảng không muốn TRÍ làm phiền!
Biết điều thì TRÍ ngồi yên, Đảng mời!
TRÍ ta ngửa mặt than trời,
Làm người thế ấy một đời, nghĩa chi?
Phò Giả, Ác, Xí và Si?
Phản Chân, Thiện, Mỹ chỉ vì ngu trung?
Núp ô Ngụy Biện ung dung,
Hưởng lương Công Cụ, Đảng dùng gạt dân?
Ai Đi Ét chẳng ngại ngần,
Quyết định giải thể, một lần, ký luôn.
Ấy vậy mà Đảng vẫn buồn!
Cho rằng bọn ấy phá khuôn Đảng rồi!
Phải “xử lý” bọn này thôi!
Còn phương pháp xử? Hạ hồi hẵng hay!?
Đảng ta trăm mắt, nghìn tay.
Lao vào cuộc đấu trí này, chắc thua!
Ai người đã đáp được chưa?
Bách Việt Nhân Sử Vấn xưa đến giờ?
Trên Văn Tuyển nét (vantuyen.net) vẫn chờ!
Trong Điểm Nóng những vần thơ lệ tràn!
Comment bởi Bách Việt Nhân | Tháng Mười Một 1, 2009 |
1. TRÍ vừa thấy được Đảng thương,
Nghĩ rằng đã hết đoạn trường năm nao!
Rễ tận trốc, gốc tận đào!
TRÍ, PHÚ, ĐỊA, HÀO, cả lũ – thẳng tay!
Riêng thằng TRÍ thật kém may,
Bị CÔNG cuốc lại cái ngày “Văn Nhân”
Nay nhờ ơn Đảng vì dân,
TRÍ được trưng dụng đặt gần CÔNG NÔNG
Cờ liên minh ấy TRÍ trông,
NÔNG liềm, CÔNG búa, TRÍ không thấy mình.
Tìm bạn cũ để tâm tình,
Xem ba thằng ấy khuyên mình ra sao.
Thằng PHÚ, thằng ĐỊA, thằng HÀO
TRÍ thấy thằng nào cũng khá hơn xưa.
Chúng mày đã biết gì chưa?
Tao đây vừa được Đảng đưa lên ngồi,
Ngang hàng CÔNG với NÔNG rồi!
Không bị đào, trốc như hồi năm nao.
Quyết định ấy của bọn tao.
Tên mày là TRÍ, lẽ nào mày ngu!?
Giật mình, TRÍ mới cười trừ,
Ba anh đây ủy viên TƯ lâu rồi!
Tâm sự kia, TRÍ đành thôi,
Dù sao cũng đã được ngồi bên hông,
Liên minh của cả 5 ông,
PHÚ ĐỊA HÀO với CÔNG NÔNG, và mình!
Có Đảng Cộng Sản quang vinh,
Đứa nào còn dám coi khinh TRÍ này!
Công việc lại dễ và hay,
Nhai nhừ khẩu hiệu suốt ngày, suốt đêm.
Xong rồi thỉnh thoảng làm thêm,
Báo cáo thành tích nhân lên gấp mười.
Đọc trước dân, Đảng sẽ cười,
Ghi nhận công ấy của Người … Minh Quân.
1. TRÍ vừa thấy được Đảng thương,
Nghĩ rằng đã hết đoạn trường năm nao!
Rễ tận trốc, gốc tận đào!
TRÍ, PHÚ, ĐỊA, HÀO, cả lũ – thẳng tay!
Riêng thằng TRÍ thật kém may,
Bị CÔNG cuốc lại cái ngày “Văn Nhân”
Nay nhờ ơn Đảng vì dân,
TRÍ được trưng dụng đặt gần CÔNG NÔNG
Cờ liên minh ấy TRÍ trông,
NÔNG liềm, CÔNG búa, TRÍ không thấy mình.
Tìm bạn cũ để tâm tình,
Xem ba thằng ấy khuyên mình ra sao.
Thằng PHÚ, thằng ĐỊA, thằng HÀO
TRÍ thấy thằng nào cũng khá hơn xưa.
Chúng mày đã biết gì chưa?
Tao đây vừa được Đảng đưa lên ngồi,
Ngang hàng CÔNG với NÔNG rồi!
Không bị đào, trốc như hồi năm nao.
Quyết định ấy của bọn tao.
Tên mày là TRÍ, lẽ nào mày ngu!?
Giật mình, TRÍ mới cười trừ,
Ba anh đây ủy viên TƯ lâu rồi!
Tâm sự kia, TRÍ đành thôi,
Dù sao cũng đã được ngồi bên hông,
Liên minh của cả 5 ông,
PHÚ ĐỊA HÀO với CÔNG NÔNG, và mình!
Có Đảng Cộng Sản quang vinh,
Đứa nào còn dám coi khinh TRÍ này!
Công việc lại dễ và hay,
Nhai nhừ khẩu hiệu suốt ngày, suốt đêm.
Xong rồi thỉnh thoảng làm thêm,
Báo cáo thành tích nhân lên gấp mười.
Đọc trước dân, Đảng sẽ cười,
Ghi nhận công ấy của Người … Minh Quân.
Thế rồi một nhóm TRÍ nhân
Được Đảng cho phép tự thân xây nhà.
Ai Đi Ét (IDS) được sinh ra,
Nghiên cứu, phản biện chính là chức năng.
Với sức mạnh của TRÍ TĂNG (Think Tank)
Được Đảng ta đánh giá rằng hơi ngông!
Đã quên gọi Đảng bằng Ông,
Lại còn dám nói Đảng không thập toàn.
Bọn này thật kém khôn ngoan!
Làm run chân chiếc ghế quan Đảng ngồi.
Phải bịt miệng chúng lại thôi!
Những gì Đảng đã hứa rồi, Đảng quên.
Chín bảy (QĐ 97) Đảng quyết ký thêm.
Cái mồm bọn TRÍ được nêm luật rừng.
Gói Phản Biện buộc dây thừng,
Cởi ra, Đảng đánh cho sưng mồm liền!
Đảng không muốn TRÍ làm phiền!
Biết điều thì TRÍ ngồi yên, Đảng mời!
TRÍ ta ngửa mặt than trời,
Làm người thế ấy một đời, nghĩa chi?
Phò Giả, Ác, Xí và Si?
Phản Chân, Thiện, Mỹ chỉ vì ngu trung?
Núp ô Ngụy Biện ung dung,
Hưởng lương Công Cụ, Đảng dùng gạt dân?
Ai Đi Ét chẳng ngại ngần,
Quyết định giải thể, một lần, ký luôn.
Ấy vậy mà Đảng vẫn buồn!
Cho rằng bọn ấy phá khuôn Đảng rồi!
Phải “xử lý” bọn này thôi!
Còn phương pháp xử? Hạ hồi hẵng hay!?
Đảng ta trăm mắt, nghìn tay.
Lao vào cuộc đấu trí này, chắc thua!
Ai người đã đáp được chưa?
Bách Việt Nhân Sử Vấn xưa đến giờ?
Trên Văn Tuyển nét (vantuyen.net) vẫn chờ!
Trong Điểm Nóng những vần thơ lệ tràn!
Comment bởi Bách Việt Nhân | Tháng Mười Một 1, 2009 |
Bai tho cua Bach Viet Nhan
TRÍ vừa thấy được Đảng thương,
Nghĩ rằng đã hết đoạn trường năm nao!
Rễ tận trốc, gốc tận đào!
TRÍ, PHÚ, ĐỊA, HÀO, cả lũ – thẳng tay!
Riêng thằng TRÍ thật kém may,
Bị CÔNG cuốc lại cái ngày “Văn Nhân”
Nay nhờ ơn Đảng vì dân,
TRÍ được trưng dụng đặt gần CÔNG NÔNG
Cờ liên minh ấy TRÍ trông,
NÔNG liềm, CÔNG búa, TRÍ không thấy mình.
Tìm bạn cũ để tâm tình,
Xem ba thằng ấy khuyên mình ra sao.
Thằng PHÚ, thằng ĐỊA, thằng HÀO
TRÍ thấy thằng nào cũng khá hơn xưa.
Chúng mày đã biết gì chưa?
Tao đây vừa được Đảng đưa lên ngồi,
Ngang hàng CÔNG với NÔNG rồi!
Không bị đào, trốc như hồi năm nao.
Quyết định ấy của bọn tao.
Tên mày là TRÍ, lẽ nào mày ngu!?
Giật mình, TRÍ mới cười trừ,
Ba anh đây ủy viên TƯ lâu rồi!
Tâm sự kia, TRÍ đành thôi,
Dù sao cũng đã được ngồi bên hông,
Liên minh của cả 5 ông,
PHÚ ĐỊA HÀO với CÔNG NÔNG, và mình!
Có Đảng Cộng Sản quang vinh,
Đứa nào còn dám coi khinh TRÍ này!
Công việc lại dễ và hay,
Nhai nhừ khẩu hiệu suốt ngày, suốt đêm.
Xong rồi thỉnh thoảng làm thêm,
Báo cáo thành tích nhân lên gấp mười.
Đọc trước dân, Đảng sẽ cười,
Ghi nhận công ấy của Người … Minh Quân.
Thế rồi một nhóm TRÍ nhân
Được Đảng cho phép tự thân xây nhà.
Ai Đi Ét (IDS) được sinh ra,
Nghiên cứu, phản biện chính là chức năng.
Với sức mạnh của TRÍ TĂNG (Think Tank)
Được Đảng ta đánh giá rằng hơi ngông!
Đã quên gọi Đảng bằng Ông,
Lại còn dám nói Đảng không thập toàn.
Bọn này thật kém khôn ngoan!
Làm run chân chiếc ghế quan Đảng ngồi.
Phải bịt miệng chúng lại thôi!
Những gì Đảng đã hứa rồi, Đảng quên.
Chín bảy (QĐ 97) Đảng quyết ký thêm.
Cái mồm bọn TRÍ được nêm luật rừng.
Gói Phản Biện buộc dây thừng,
Cởi ra, Đảng đánh cho sưng mồm liền!
Đảng không muốn TRÍ làm phiền!
Biết điều thì TRÍ ngồi yên, Đảng mời!
TRÍ ta ngửa mặt than trời,
Làm người thế ấy một đời, nghĩa chi?
Phò Giả, Ác, Xí và Si?
Phản Chân, Thiện, Mỹ chỉ vì ngu trung?
Núp ô Ngụy Biện ung dung,
Hưởng lương Công Cụ, Đảng dùng gạt dân?
Ai Đi Ét chẳng ngại ngần,
Quyết định giải thể, một lần, ký luôn.
Ấy vậy mà Đảng vẫn buồn!
Cho rằng bọn ấy phá khuôn Đảng rồi!
Phải “xử lý” bọn này thôi!
Còn phương pháp xử? Hạ hồi hẵng hay!?
Đảng ta trăm mắt, nghìn tay.
Lao vào cuộc đấu trí này, chắc thua!
Ai người đã đáp được chưa?
Bách Việt Nhân Sử Vấn xưa đến giờ?
Trên Văn Tuyển nét (vantuyen.net) vẫn chờ!
Trong Điểm Nóng những vần thơ lệ tràn!
Comment bởi Bách Việt Nhân | Tháng Mười Một 1, 2009 |
Xin copy lai bai tho cua Bach Viet Nhan de ba con cung doc, de thay CS chieu tri thuc nhu the nao.
TRÍ vừa thấy được Đảng thương,
Nghĩ rằng đã hết đoạn trường năm nao!
Rễ tận trốc, gốc tận đào!
TRÍ, PHÚ, ĐỊA, HÀO, cả lũ – thẳng tay!
Riêng thằng TRÍ thật kém may,
Bị CÔNG cuốc lại cái ngày “Văn Nhân”
Nay nhờ ơn Đảng vì dân,
TRÍ được trưng dụng đặt gần CÔNG NÔNG
Cờ liên minh ấy TRÍ trông,
NÔNG liềm, CÔNG búa, TRÍ không thấy mình.
Tìm bạn cũ để tâm tình,
Xem ba thằng ấy khuyên mình ra sao.
Thằng PHÚ, thằng ĐỊA, thằng HÀO
TRÍ thấy thằng nào cũng khá hơn xưa.
Chúng mày đã biết gì chưa?
Tao đây vừa được Đảng đưa lên ngồi,
Ngang hàng CÔNG với NÔNG rồi!
Không bị đào, trốc như hồi năm nao.
Quyết định ấy của bọn tao.
Tên mày là TRÍ, lẽ nào mày ngu!?
Giật mình, TRÍ mới cười trừ,
Ba anh đây ủy viên TƯ lâu rồi!
Tâm sự kia, TRÍ đành thôi,
Dù sao cũng đã được ngồi bên hông,
Liên minh của cả 5 ông,
PHÚ ĐỊA HÀO với CÔNG NÔNG, và mình!
Có Đảng Cộng Sản quang vinh,
Đứa nào còn dám coi khinh TRÍ này!
Công việc lại dễ và hay,
Nhai nhừ khẩu hiệu suốt ngày, suốt đêm.
Xong rồi thỉnh thoảng làm thêm,
Báo cáo thành tích nhân lên gấp mười.
Đọc trước dân, Đảng sẽ cười,
Ghi nhận công ấy của Người … Minh Quân.
Thế rồi một nhóm TRÍ nhân
Được Đảng cho phép tự thân xây nhà.
Ai Đi Ét (IDS) được sinh ra,
Nghiên cứu, phản biện chính là chức năng.
Với sức mạnh của TRÍ TĂNG (Think Tank)
Được Đảng ta đánh giá rằng hơi ngông!
Đã quên gọi Đảng bằng Ông,
Lại còn dám nói Đảng không thập toàn.
Bọn này thật kém khôn ngoan!
Làm run chân chiếc ghế quan Đảng ngồi.
Phải bịt miệng chúng lại thôi!
Những gì Đảng đã hứa rồi, Đảng quên.
Chín bảy (QĐ 97) Đảng quyết ký thêm.
Cái mồm bọn TRÍ được nêm luật rừng.
Gói Phản Biện buộc dây thừng,
Cởi ra, Đảng đánh cho sưng mồm liền!
Đảng không muốn TRÍ làm phiền!
Biết điều thì TRÍ ngồi yên, Đảng mời!
TRÍ ta ngửa mặt than trời,
Làm người thế ấy một đời, nghĩa chi?
Phò Giả, Ác, Xí và Si?
Phản Chân, Thiện, Mỹ chỉ vì ngu trung?
Núp ô Ngụy Biện ung dung,
Hưởng lương Công Cụ, Đảng dùng gạt dân?
Ai Đi Ét chẳng ngại ngần,
Quyết định giải thể, một lần, ký luôn.
Ấy vậy mà Đảng vẫn buồn!
Cho rằng bọn ấy phá khuôn Đảng rồi!
Phải “xử lý” bọn này thôi!
Còn phương pháp xử? Hạ hồi hẵng hay!?
Đảng ta trăm mắt, nghìn tay.
Lao vào cuộc đấu trí này, chắc thua!
Ai người đã đáp được chưa?
Bách Việt Nhân Sử Vấn xưa đến giờ?
Trên Văn Tuyển nét (vantuyen.net) vẫn chờ!
Trong Điểm Nóng những vần thơ lệ tràn!
Comment bởi Bách Việt Nhân | Tháng Mười Một 1, 2009 |
Bọn quan cộng sản chỉ là một lũ thô tục, chỉ biết quyền lực, tiền và những nhu cầu ‘mức 2′(trên động vật một ít). Trong chúng không có chỗ cho những nhu cầu như cảm thụ cái hay cái đẹp hay giao lưu tư tưởng,…
Nhìn bọn quan chức chóp bu xuất hiện trên TV nói những lời dạy đời chung chung, quanh năm suốt tháng nhai đi nhai lại vài câu giống như trong nghị quyết, tôi dám chắc bọn họ chưa bao giờ sờ đến những cuốn tiểu thuyết của những nhà văn như Balzac, Merimé, Chekhov, Hemingway,… (kể cả bản dịch tiếng Việt) chứ chưa nói đến tìm hiểu những lý thuyết khoa học tự nhiên hay các tác phẩm triết học. Bởi vì bất kỳ ai ham học hỏi đều sẽ thấy cái gọi là tư tưởng HCM chỉ là mớ giẻ rách.
Con người cần gì ư? Tuỳ từng loại. Quan chức CS thì cần chức, cần tiền, cần có lũ dân ngu, cần phè phỡn, cần liếm gót,… Dân chúng thì cần có ăn để khỏi chết, để suốt đời vâng lời cấp trên, để bảo vệ đảng, để được đảng bảo vệ khỏi bị các lực lượng thù địch tiêm nhiễm tư tưởng dân chủ tư sản,…
Nếu đọc bài này, không biết các đồng chí uỷ viên bct đcsvn có thấy nhục không nhỉ. Có lẽ không, vì họ chưa đủ tiến hoá để thấy nhục.
Cần nhiều thứ, chỉ không cần những thứ mà cộng sản gạ gẫm ban cho.
obama in cairo
That is what I will try to do – to speak the truth as best I can, humbled by the task before us, and firm in my belief that the interests we share as human beings are far more powerful than the forces that drive us apart.
Of course, recognizing our common humanity is only the beginning of our task. Words alone cannot meet the needs of our people. These needs will be met only if we act boldly in the years ahead; and if we understand that the challenges we face are shared, and our failure to meet them will hurt us all.
And when innocents in Bosnia and Darfur are slaughtered, that is a stain on our collective conscience. That is what it means to share this world in the 21st century. That is the responsibility we have to one another as human beings.
Each nation gives life to this principle in its own way, grounded in the traditions of its own people. America does not presume to know what is best for everyone, just as we would not presume to pick the outcome of a peaceful election. But I do have an unyielding belief that all people yearn for certain things: the ability to speak your mind and have a say in how you are governed; confidence in the rule of law and the equal administration of justice; government that is transparent and doesn’t steal from the people; the freedom to live as you choose. Those are not just American ideas, they are human rights, and that is why we will support them everywhere.
There is no straight line to realize this promise. But this much is clear: governments that protect these rights are ultimately more stable, successful and secure. Suppressing ideas never succeeds in making them go away. America respects the right of all peaceful and law-abiding voices to be heard around the world, even if we disagree with them. And we will welcome all elected, peaceful governments – provided they govern with respect for all their people.
This last point is important because there are some who advocate for democracy only when they are out of power; once in power, they are ruthless in suppressing the rights of others.
No matter where it takes hold, government of the people and by the people sets a single standard for all who hold power: you must maintain your power through consent, not coercion; you must respect the rights of minorities, and participate with a spirit of tolerance and compromise; you must place the interests of your people and the legitimate workings of the political process above your party. Without these ingredients, elections alone do not make true democracy.
việt nam cần thực hành vài thứ này ,để mạng CON NGƯỜI dưới ách cs khỏi rẻ như bèo.
( ai dịch ra việt nam quốc cho bà con trong nước coi chơi)
Phan Khôi, Trần Dần, Lê Đạt, Hữu Loan, Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường,… biết bao những CON NGƯỜI CHÂN CHÍNH bị CS đày đoạ, sống cũng như chết!
Những liệt sĩ trinh tiết
LÊ MINH QUỐC
Bạn trẻ quá tuổi 18
đầu đội balô chân lội bùn non
trên vai vác nắng hoàng hôn
đi qua vùng Prech-vi-hear
đi về Kampốt
niềm tin như giọt nước ngọt chảy ra từ trái thốt nốt
ồ tuổi nhỏ dại dột
sau hành quân mơ sông suối tự tình
suốt phiên gác mơ ngôi sao đồng trinh
vắt kiệt sức
tận cùng giấc mơ chỉ còn lại dòng thơ tình thơm như hoa cúc
ném vào cõi hư vô
đồng đội tôi đặt trinh tiết vào trong balô
ngã xuống giữa rừng ngập ngừng chưa muốn chết
khuôn mặt gầy ngờ nghệch
đâu rồi những tiên nữ tuyệt trần
vú nhỏ môi đỏ
vuốt mắt bạn thiên thu?
năm tháng đi qua ma quái âm u
cánh rừng nào mà bạn đã chết?
tiếng mìn K.P2 nổ chát chúa
đanh tai nhức óc
sao lúc ấy không thể nào khóc?
sờ soạng đi tìm thân xác bạn tả tơi
từng mảnh linh hồn bay trăm nơi
làm sao nhặt đủ?
…tiếng mìn nổ toang hoác nát trái tim nóng hổi
còn đâu
còn đâu
bạn ơi, tuổi 18 trang nghiêm trong binh phục
xin cúi đầu chào thế hệ của tôi
quá khứ bừng lên như chiếc gương soi
lấp lánh nụ cười những người chết trẻ
CS chưa biết làm người nên cũng không cho ai có quyền làm người.
em luôn thi rớt nhưng cho em định nghĩa chữ con người
“sống cũng là cho ,chết cũng là cho” của tố hữu là một sự giải thích tuyệt vời của một con người tốt đẹp
thằng nào ăn cướp ,giết người,nâng bi để lãnh tiền thì “sống cũng là chó,chết cũng là chó” thấy không sai.
em dao to búa lớn vừa vừa ,các bác có hài lòng ,đồng ý không ạ