MỘT VỤ ÁN TỰ KẾT TỘI!

Vụ án “Âm mưu lật đổ chính quyền” của các đảng viên thuộc đảng Dân chủ lại đang được dư luận chú ý, vì nó sắp được nhà cầm quyền CSVN đưa ra “xét xử”. Gọi vụ bắt bớ, đàn áp, giam cầm, đối với các thành viên của đảng Dân Chủ là một vụ án thì hình như chưa đầy đủ, vì nó chưa được đem ra xét xử, chưa thành án. Nhưng nhiều người quan tâm quả quyết rằng nó sẽ là một vụ án, không những thế , nó còn là một vụ án quan trọng khi tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” có vẻ như đang được nhà cầm quyền CSVN chuyển đổi thành tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền”- Điều 77- Một tội danh có hình phạt cao hơn nhiều so với điều 88- Tuyên truyền chống nhà nước.

Có lẽ nên bắt đầu từ một bài báo trên tờ báo “cơ quan ngôn luận của Đảng” là tờ Công An Nhân Dân, đăng ngày 07/12/2009 với tựa đề: Như Thế Là Đánh Tráo Khái Niệm.

Không cần cặn kẽ, chỉ cần đọc lướt qua thì độc giả cũng biết ngay đây là một trò thông tin dọn đường cho việc đưa ra tòa các thành viên đấu tranh Trần Anh Kim, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long của nhà cầm quyền. Khó ai có thể đoán được vụ xét xử sẽ diễn ra như thế nào, mức án ra sao. Nhưng suy diễn theo lối mòn “xét xử” của tòa án của CSVN, thì có thể biết trước rằng đây lại sẽ là một vụ xét xử bất công, một tội ác mới của chế độ CS.

Về cái gọi là “tội tuyên truyền chống phá nhà nước”, nhiều nhà bình luận trong đó có cả các luật sư, luật gia đang sống trong chế độ CS tại Việt Nam đã phân tích nhiều. Nhưng thiết nghĩ cũng nên phân tích thêm để bạch hóa trò gian manh, trong việc áp dụng pháp luật vào đời sống chính trị xã hội tại Việt Nam, của hệ thống pháp luật CS.

Nói về hành vi “tuyên truyền chống phá”. Chống phá là mục đích cuối cùng của công viẹc tuyên truyền, vậy thế nào là chống phá? Thế nào là tuyên truyền?

“Chống” là một hành động thụ động có căn nguyên từ khách quan. Nếu một ai đó chịu một áp lực tấn công (theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng) thì thông thường người ta có ý thức phản ứng lại theo xu hướng chính, là để tự vệ. Hành động chống lại một cái gì đó, luôn mang tính bản năng nguyên thủy của loài người. Chống lại, là hành động tự vệ cần thiết để bảo vệ mình. Nếu chống lại với mục đích chính đáng như vậy thì điều này hoàn toàn là hợp lý.  

 Còn “phá” là một hành động mang tính loại bỏ, hủy diệt chức năng hoạt động của một cái gì đó, cùng với giá trị của nó. Trong trường hợp “chống phá” thì người ta có thể hiểu là phản ứng tự vệ và tấn công trả đũa bằng biện pháp mạnh.

Phá hoại là một việc làm phải thể hiện bằng hành động cơ bắp, hoặc hành động ngầm, hòng làm hư hại vật chất, chứ không phải là hành vi tấn công vào tinh thần. Trong trường hợp người nào đó dùng cụm từ ví dụ: “Phá hoại tình đoàn kết” là không chính xác. Phải được viết là “chia rẽ tình đoàn kết”, chẳng hạn.

Cụm từ “tuyên truyền” tự nó đã nói lên rằng người, nhóm người nào đó, chủ động nói lên mục đích, và giải thích, phân tích nguyên nhân phải làm một việc gì đó, phải từ chối, hay công nhận, làm khác một điều gì đó vv.., để người khác làm theo ý mình, là hành vi tuyên truyền.

Vậy tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước”, phải được hiểu là mục đích cuối cùng của người chủ động loan báo tín hiệu thông tin, là tác động để một hay nhiều người hành động chống lại một cái gì đó bằng sức mạnh bạo lực. 

Tất nhiên là các ông Trần Anh Kim, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long không hề phạm tội danh này! Vì họ không chủ trương đấu tranh bằng bạo lực…

Về tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền”. Trước hết là tự cụm từ “lật đổ” đã mang nặng tính bạo lực. Chỉ có sức mạnh vật chất, sức mạnh bạo lực mới thực hiện được hành vi lật đổ. Muốn thực hiện được một âm mưu lật đổ bằng vũ lực thì người ta phải chuẩn bị vũ trang bằng súng đạn, hay ít ra cũng phải bằng gậy gộc, giáo mác. Nhưng đảng Dân Chủ không hề chủ trương dùng bạo lực, họ chỉ đấu tranh bất bạo động. Theo lời khai của ông Lê Công Định thì ông đã từng tham gia một “khóa huấn luyện đấu tranh bất bạo động ở nước ngoài”. Vậy không khi nào người ta đi học đấu tranh ôn hòa để…sử dụng vũ lực cả(!)

Trong các bằng chứng có vẻ như sẽ chống lại các thành viên tạm gọi là “nghi pham” nói trên, quan trọng nhất chỉ có một bản dự thảo hiến pháp và một bản luận cương của đảng Dân Chủ. Đã là “dự thảo” thì dù là văn bản gì đi chăng nữa, nó cũng chỉ là một phác họa ban đầu, cần có sự chỉnh sửa, thảo luận đóng góp ý kiến của nhiều người. Như vậy tương lai nó hoàn toàn có thể không còn nguyên vẹn như phác thảo ban đầu, thậm chí là nó có nguy cơ bị loại bỏ nếu không được nhiều người đồng thuận. Về bản luận cương thì bất cứ môt đảng nào cũng phải có, cho nên nó hoàn toàn mang nhiệm vụ chính yếu cho nội bộ tổ chức của đảng đó mà thôi.

Đảng Dân Chủ nếu muốn lật đổ chính quyền CSVN thì ngoài việc phải chuẩn bị sức mạnh bạo lực, họ còn phải chuẩn bị lực lượng để thay thế cái chính quyền ấy. Nhưng dường như không có một tài liệu nào chứng minh được điều này. Như vậy nếu như chê độ CS tại Việt Nam vì lý do nào đó mà sụp đổ, thì chính quyền mới sẽ hoàn toàn do nhân dân chọn lựa. Vậy thì đảng Dân Chủ lật đổ chính quyền để làm gì?

Như vậy muốn kết tội các nhà dân chủ nói trên, thì nhà nước Việt Nam hiện nay cần bổ xung tội danh “âm mưu thay thế chính quyền”, hoặc “âm mưu giải thể chính quyền”, vào bộ luật hình sự của họ thì mới có đủ cơ sở.

Nhân nói về cụm từ “nhà dân chủ” Người viết xin bàn thêm một chút về ý nghĩa của nó. Trí tuệ loài người trên toàn cầu đều phải công nhận Gandhi và Luthe King là hai nhà dân chủ lỗi lạc trên thế giới. Vậy công việc chính của các ông là gì? Có phải các ông là những người quên mình để đi tuyên truyền, vận động đấu tranh ôn hòa giành dân chủ, với mong muốn cháy bỏng là tìm sự công bằng cho nhân dân trên đất nước của mình, thông qua mô hình xã hội dân chủ hay không? Hoàn toàn đúng là như vậy! Vậy các ông Trần Anh Kim, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung có làm giống như vậy không? Hoàn toàn giống! Vậy tại sao ai đó (trong trường hợp này là nhà báo có bút danh Thái Hồng – Báo CAND) lại cố tình không công nhận danh nghĩa nhà dân chủ của các vị ấy?

Vậy ai là người “đánh tráo khái niệm”? Phải chăng người cố tình đánh tráo khái niệm chính là nhà báo Thái Hồng, và chế độ độc tài CSVN? Câu tự trả lời xin dành cho họ!

Với vụ án “âm mưu lật đổ chính quyền” nói trên, nếu muốn kết tội cho các nhà dân chủ, thì chế độ độc tài CSVN và tòa án của họ phải đưa ra đầy đủ các bằng chứng chứng minh được, là các vị nói trên đấu tranh bằng bạo lực!

Có người nói rằng “các nhà dân chủ đã nhận tội rồi, có bằng chứng là các Video hẳn hoi, vậy thì còn gì để mà nói nữa”. Nếu một tòa án mà các thẩm phán có đủ năng lực (chỉ cần ở mức thần kinh bình thường) thì không ai dám kết tội một người chỉ vì anh ta đã… nhận tội. Vì vậy các đoạn Video nhận tội của các vị Trần Anh Kim, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung chỉ có tác dụng lừa bịp dư luận quần chúng, và đe dọa những người đấu tranh, mà không hề mang một giá trị pháp lý nào!!!

Phiên tòa tới đây “xét xử” các nhà dân chủ sẽ là một phiên tòa mà chế độ CS Việt Nam tự kết tội chính mình!!!

Lê Nguyên Hồng
Thành viên Khối 8406 Việt Nam
Email: ln0868@gmail.com

6 Responses to MỘT VỤ ÁN TỰ KẾT TỘI!

  1. Cong San V.N ma co luat le gi ? Bat cu nguoi nao , to chuc nao ? KHONG CUNG DONG QUAN DIEM , KHONG DONG Y DANG CONG SAN DOC QUYEN, DOC TON la cu coi nhu ke co toi , dang co quyen hanh trong tay , co day du thong tin bao chi cua dang , cong an , sung dan …Phien toa chua xet xu ma toi tin rang moi nguoi deu biet truoc Ket qua . NGAY nao DANG con cai tri dat nuoc , ngay do con nhung nguoi dau tranh truoc bao quyen cong san

  2. Ðơn xin thú tội của blogger Blacky

    Chế độ độc tài Cộng Sản Việt Nam
    Bạo lực-phi nhân-dối trá

    Ðơn xin thú tội

    Kính gởi đồng bào cả nước đang đau khổ dưới ách đô hộ Cộng Sản.

    Tôi tên là Lê Trung Thành

    Thời gian vừa qua tôi có theo dõi những đoạn phim thú tội của những chiến sĩ dân chủ và cũng theo dõi luôn cả những dư luận xì xào xung quanh. Còn riêng về phần mình, tôi không dám xét đoán bất kỳ ai, hay tôi thấy mình chưa có đủ tư cách để đánh giá về một người khác khi mà những việc họ làm thì tôi chưa làm được.

    Khi xem đoạn băng hình thú tội của Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Anh Kim, Lê Công Ðịnh, lòng tôi nóng như lửa đốt, nhưng ngay sau đó là cảm giác ăn năn day dứt vì thấy chính mình mới là kẻ có tội:

    Tội thứ nhất là: khi thấy người dân trăm họ lâm vào cảnh lầm than, tự do bị bóp nghẹt, công lý bị tước đoạt, đời sống bị bần cùng khó khăn, dối trá lên ngôi, đạo đức suy đồi, con người cư xử với nhau như một con thú thì tôi đã không dám mở mồm nói lên tiếng nói sự thật, tôi không dám đứng thẳng người giơ cánh tay của mình ra che chở cho những anh em bị bức hại.

    Tôi đã hèn nhát không dám hy sinh mạng sống của mình cho người khác được sống.

    Tội thứ hai là: khi thấy đất nước đang bị đè đầu cưỡi cổ của đám giặc nội xâm Cộng Sản, đất đai biển đảo bị mất dần vào tay Tàu Cộng thì tôi đã một lẫn nữa chọn giải pháp “thằng hèn” là im lặng luẩn quẩn đầu đường xó chợ kiếm ngày 2 bữa cơm sống qua ngày đoạn tháng mặc kệ nước mất nhà tan.

    Tôi đã hèn nhát không dám hy sinh mạng sống của mình cho đất nước được sống.

    Tội thứ ba là: khi thấy người anh em của mình lao vào chốn lao tù để đấu tranh giành tự do dân chủ, đáng lý ra với tình nghĩa giữa người với người thì tôi phải xuống đường giương cao biểu ngữ “đòi trả tự do cho người anh em”, “trả tự do cho dân tộc”, thì tôi lại hèn nhát đóng cửa ngồi trong nhà chửi đổng cho bốn bức tường nghe.

    Khi xem họ thú tội trên truyền hình chưa rõ đầu đuôi nội tình câu chuyện ra sao mà tôi đã dám chê họ là hèn nhát trong khi mình thì chẳng làm được gì, tôi đã mất hết tính người khi đồng loại mình bị đem ra làm trò hề còn mình cười khẩy chê bai, tôi đã tự cho mình cái thẩm quyền yêu cầu người này phải nên nói như thế này, người kia phải nên nói như thế kia trong khi chính mình còn chưa sống cho ra con người…

    Tôi đã hèn nhát không dám hy sinh mạng sống của mình cho lương tâm mình được sống.

    Ðó là 3 trọng tội mà tôi khó có thể tự tha thứ cho mình, nay tôi đã nhận thấy hành vi sai trái của mình là vô cùng nghiêm trọng, gây tổn hại đến tính mệnh của dân tộc, gây nguy hại đến sự tồn vong của giống nòi, và đi ngược lại truyền thống nghĩa tình tốt đẹp ngàn đời của người Việt.

    Nay tôi đã biết tội của mình, tôi kính xin đồng bào cả nước hãy tha thứ cho tôi để từ nay tôi có thể làm một con người mới, người biết sống biết chết cho anh em của mình, có như thế mới mong có một bình minh ấm áp tình người sẽ đến trên quê hương Việt Nam.

    20 Tháng Tám, năm 2009

    Lê Trung Thành

  3. Xin quí độc giả chỉ bảo giùm tôi là những sự việc như vậy đã xẩy ra ở đâu, trên đất nước nào, có thật như vậy không?
    Xin thưa : Có một đất nước mà nhà cầm quyền tự nhận là một đất nước ” dân chủ tự do gấp triệu lần nước Mỹ…” Nhà cầm quyền cũng tự nhận là những nhà lãnh đạo tài tình, đỉnh cao trí tuệ loài người, là đầy tớ của nhân dân, nhưng những người dân của nước ấy chỉ thấy các cấp lãnh đạo của họ chỉ toàn là một bọn ăn cắp, ăn trộm, nói láo, lừa gạt, ăn cướp, giết người, tham lam, hèn hạ, buôn quan bán chức, buôn dân bán nước, khủng bố dân lành, khủng bố tu sĩ, tu sinh, khủng bố các nhà dân chủ, trí thức, văn nghệ sĩ, thanh niên, sinh viên… chỉ vì họ có lòng yêu nước thương dân, tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, Công Lý cho toàn dân.
    Có đất nước nào mà các cấp lãnh đạo hô rất to những khẩu hiệu như : ” Không có gì quí hơn Độc Lập, Tự Do “, ” Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa, Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc “, hoặc ” Dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, vãn minh, tiến bộ ” nhưng các quan chức lãnh đạo lại qùi gối, cúi đầu dâng đất nhượng biển, nhượng đảo, nhượng quặng mỏ cho bọn cướp nước để lấy tiền, để giữ các đặc quyền, đặc lợi cho cá nhân, bè cánh. Các quan chức lãnh đạo đều là triệu phú hoặc tỉ phú tính bằng tiền Dollars, trong khi trung bình thu nhập hàng năm của người dân là khoảng 600 Dollars một năm. Dân thôn quê, nhất là dân các vùng xâu, vùng xa, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, ngay tại các thành phố lớn, nhiều cụ già, trẻ em phải đi ăn xin, đi bán vé số, đi lượm rác để kiếm miếng ăn, ngủ đường, ngủ bụi, ngủ ngay tại các vỉa hè, công viên…
    Có nhà cầm quyền nào xuất cảng thanh niên để làm lao nô cho nước ngoài, xuất cảng thiếu nữ để đi làm người ở hoặc bán dâm, xuất cảng cả trẻ em để làm nô lệ tình dục cho bon nước ngoài…ngoài ra, cái đất nước này còn xuống cấp trầm trọng về giáo dục, đạo đức, môi trường, tình người…
    Tại sao lại có thể có một đất nước như thế này ???

  4. Hệ thống tư pháp CSVN hiện nay không đủ trình độ pháp lý để xét xử luật sư Lê Công Định. Tuy bị lao tù, nhưng một ngày nào đó luật sư Định sẽ được minh oan và mời ra làm việc trở lại để cải tạo hệ thống luật RỪNG cọng sản. Hệ thống chính trị điều khiển hệ thống tư pháp, hành pháp, và lập pháp CSVN. Hệ thống chính trị này tôn sùng chủ nghĩa Mác Lê, một chủ thuyết Cọng Sản tập trung, toàn trị. Hệ thống chính trị này lại đang áp dụng chủ nghĩa Stalinix, Maoist cho những người bất đồng chính kiến, nhưng lại cấu kết với kẻ thù truyền thống của chúng là chủ nghĩa tư bản. Thật sự đảng CSVN đang đùa với lửa! Mong rằng những con người thực sự yêu nước thương dân Việt nam còn sót lại trong Đảng CSVN hãy làm một cuộc ly khai ngoạn mục để cứu lấy đất nước và chính bản thân họ.

  5. Những người công khai chống chế độ CS độc đảng sẽ được lịch sử ghi nhận như những anh hùng.

  6. Tac gia chua doc ky dieu 88, o do chi co CHONG, chu khong co PHA. Vay dinh nghia “pha” lam gi cho mat thoi gio.

    Co the duoc xem nhu vu xu an nay la dang nay xu dang kia, hay cu the la dang CS xu dang dan chu? That la lo bich cho tinh trang loan lac o Viet Nam, nguyen nhan tu o dieu 4 hien phap loan lac.

Góp ý, Thảo luận

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s