
Để sửa soạn cho Hội nghị Quân chính toàn quân năm 2009, báo Quân đội Nhân dân cho phổ biến một loạt bài lấy chủ đề “Làm thất bại chiến lược Diễn biến hòa bình”. Trong loạt bài này, ngày 15/11/2009, Đại tá Tiến Sỹ Nguyễn Văn Quang, Phó trưởng Ban Nghiên cứu Tổng kết Lư luận thuộc Viện Khoa học Xã hội Nhân văn Quân sự, cho rằng đòi hỏi cần xây dựng quân đội chuyên nghiệp, để quân đội có khả năng gìn giữ biên cương lãnh thổ, chỉ nằm trong chiến lược “diễn biến hòa bình”. Chiến lược này nhằm tách đảng Cộng sản ra khỏi quân đội. Ông Quang đã dùng đúc kết sau để kết luận bài viết: “Ở các nước đông Âu khi nhân dân nổi dậy quân đội đứng ngoài chính trị, chỉ tuân theo pháp luật, bảo vệ Tổ quốc nên đảng thua.”
Hội nghị nói trên diễn ra trong hai ngày 05 và 06 tháng 12 tại Hà Nội. Trong phần khai mạc, Tổng Bí thư cộng sản Nông Đức Mạnh nhận định về vai trò quân đội như sau:
“Trong tình hình mới, hơn bao giờ hết quân đội phải tỉnh táo, nhạy bén về chính trị, phân biệt rõ địch, ta, đối tượng, đối tác, nắm vững bản chất, đánh giá đúng các hiện tượng, chủ động ngăn ngừa và đập tan mọi âm mưu thủ đoạn xuyên tạc chống phá của các thế lực thù địch; xác định đúng mục tiêu yêu cầu xây dựng quân đội cả tầm gần và tầm xa. Quân đội cũng phải thường xuyên nắm chắc tình hình, cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu, nắm chắc đường lối, chủ trương của Đảng, xử trí đúng đắn các tình huống phức tạp, bảo vệ vững chắc chủ quyền, thống nhất toàn vẹn lãnh thổ, bảo vệ Đảng, chế độ xã hội chủ nghĩa, bảo vệ đường lối của Đảng, chủ động tiến công làm thất bại các âm mưu, hành động phá hoại của kẻ thù, góp phần giữ vững ổn định chính trị, an ninh của đất nước, nhất là trong dịp có các sự kiện quan trọng của đất nước.”
Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh trong diễn văn bế mạc hội nghị đã nhấn mạnh tầm quan trọng của công tác tư tưởng trong quân đội:
“Các cấp ủy chỉ đạo làm tốt công tác giáo dục, tuyên truyền, chú trọng về Đại hội Đảng các cấp, tiến tới Đại hội XI của Đảng; chủ động đấu tranh chống âm mưu, hành động ‘diễn biến hòa bình’ của các thế lực thù địch và quan điểm sai trái, giữ vững, tăng cường trận địa tư tưởng của Đảng trong quân đội.”
Trong cuộc họp báo công bố Sách trắng Quốc phòng tại Hà Nội, ngày 8/12/2009, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc phòng tuyên bố “những thế lực thù địch vẫn sử dụng chiêu bài dân chủ, nhân quyền, kích động lực lượng bên trong chống phá Đảng, nhà nước Việt Nam.”
Thực ra đây không phải là chuyện mới lạ gì. Ngày 27/8/2007 tại Tổng cục Chính trị Quân đội, Chủ tịch nhà nước cộng sản Nguyễn Minh Triết từng tuyên bố:
“… khẳng định trước sau như một là chúng ta tiến lên chủ nghĩa xã hội, chúng ta phải xây dựng đảng của chúng ta. Dù ai nói ngả nói nghiêng, dù ai có muốn bỏ Điều 4 hiến pháp gì đó thì không có chuyện đó. Bỏ cái đó đồng nghĩa với chúng ta tuyên bố chúng ta tự sát, cho nên phải củng cố công tác chính trị tư tưởng, củng cố vai trò của đảng…”
Tiếng nói của ông Triết là tiếng nói chính thức của đảng Cộng sản. Việc ông Triết công khai cảnh giác về đòi hỏi hủy bỏ Điều 4 Hiến pháp trước thành phần lãnh đạo quân đội cho thấy nội bộ quân đội đã có những thách thức về vai trò lãnh đạo của đảng Cộng sản, cũng như những đòi hỏi đảng Cộng sản phải bỏ Điều 4 Hiến pháp, và việc này đã làm cho giới cầm quyền lo sợ.
Trường hợp anh Nguyễn Tiến Trung gia nhập quân đội nhưng nhất quyết không thề “trung với đảng”. Anh Trung tin rằng quân đội phải trung thành với tổ quốc, với đất nước, với dân tộc thay vì với đảng cầm quyền. Anh Trung còn hãnh diện là đảng viên Đảng Dân chủ Việt Nam và từng tuyên bố thi hành nghĩa vụ để quân đội trở nên đa đảng. Giới cầm quyền quân đội đã bó tay chấp nhận cho đến ngày anh rời khỏi quân đội.
Trở lại với bài viết Đại tá Nguyễn Văn Quang, thay vì nhận ra nhu cầu bức thiết phải xây dựng quân đội chuyên nghiệp hay hiện đại hóa quân đội để quân đội có khả năng gìn giữ biên cương lãnh thổ, ông cha ta để lại, ông Quang ngược lại cho rằng đòi hỏi này là đòi hỏi phản động vì:
Thứ nhất đòi hỏi này “loại bỏ vai trò lãnh đạo quân đội của Đảng Cộng sản Việt Nam” và “… không chỉ với quân đội mà còn đối với toàn xã hội.”
Ông Quang đưa ra một số lư do từ phía đòi hỏi xây dựng quân đội chuyên nghiệp như: (1) trình độ lạc hậu của quân đội Việt Nam không thể bảo vệ được lãnh thổ, biển đảo; (2) Đảng Cộng sản Việt Nam không chăm lo xây dựng quân đội chuyên nghiệp; (3) để có một quân đội hiện đại cần luật hóa quân đội để quân đội đứng ngoài chính trị các đảng phái; và (4) quân đội chỉ là của nhà nước và phục tùng nhà nước mà thôi…
Thứ hai đòi hỏi này “làm cho Quân đội nhân dân Việt Nam nghi hoặc về chức năng nhiệm vụ, mất mục tiêu lư tưởng chiến đấu là độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.” Theo ông Quang, nếu chỉ chú trọng nâng cao tính chuyên nghiệp mà không nâng cao bản chất chính trị giai cấp của quân đội thì quân đội sẽ không còn thực sự là quân đội của giai cấp công nhân, nhân dân lao động do đảng Cộng sản lãnh đạo.
Đây là một quan điểm đã quá lỗi thời vì Đảng Cộng sản Việt Nam không còn hay chưa bao giờ đại diện cho giai cấp công nhân hay nhân dân lao động. Lại nữa, ước mơ của người cộng sản là biên giới các quốc gia cộng sản sẽ được xoá bỏ để tiến đến một thế giới đại đồng. Chính vì ước mơ này một phần không nhỏ lãnh thổ Việt Nam đã bị quốc gia đàn anh Trung Quốc chiếm đóng. Càng ngày Trung Quốc lại càng lộ rõ dã tâm xâm chiếm các quốc gia trong vùng bằng quân sự, chính trị, kinh tế, văn hoá… Muốn giữ gìn bờ cõi ông cha để lại, về quân sự chỉ có một phương cách duy nhất là hiện đại hoá, chuyên môn hoá quân đội.
Thứ ba, đòi hỏi này “làm suy yếu tính nhân dân của nền quốc phòng toàn dân, chiến tranh nhân dân bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.” Theo ông Quang:
“quan điểm ‘chuyên nghiệp hóa quân đội, thành lập quân đội tự nguyện chuyên nghiệp, chuyển nghĩa vụ quân đội thành nghĩa vụ dân sự’’, khi có sự biến, chắc chắn chỉ còn một mình quân đội phải gánh vác. Và nếu chỉ quan tâm tới lực lượng tự nguyện chuyên nghiệp thì lấy đâu ra nguồn nhân lực hùng hậu bổ sung cho quân đội trước thiên tai, bão lụt chứ đừng nói gì đến động viên cho chiến tranh.”
Đây là một đề tài lớn giữa tình nguyện và cưỡng bách quân dịch. Trong hoà bình, việc tình nguyện và chuyên môn hoá quân đội thường được đem ra áp dụng. Khi chiến tranh luật tổng động viên có thể được ban hành theo nhu cầu chiến cuộc.
Lịch sử đã chỉ thấy nếu quân đội thực sự phục vụ tổ quốc dân tộc khi chiến tranh toàn dân sẽ một lòng phục vụ quân đội chống ngoại xâm.
Vai trò chính của quân đội là bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Quân đội cũng giúp dân trong việc xây dựng làng xã công trình công cộng, cứu trợ thiên tai bão lụt,… nhưng đây không phải là vai trò chính. Miền Nam trước 1975, các công tác trên đã được các đoàn thể thanh niên, sinh viên, học sinh tình nguyện thực hiện. Một xã hội dân sự lành mạnh là nhu cầu bức thiết của xã hội Việt Nam ngày nay.
Chính ông Quang cũng cho rằng “cần kết hợp một cách hợp lư giữa chế độ tình nguyện và nghĩa vụ là điều mọi quốc gia đang làm.”
Thứ tư là tạo ra “các cơ sở pháp lư để thâu tóm quân đội, dùng chính quân đội để lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa.” Theo ông Quang:
“Khi mà Hiến pháp đã ban ra, việc thực thi ‘quân đội chuyên nghiệp’ sẽ tạo cơ sở pháp lư cho việc dễ bề thực hiện chiến lược ‘diễn biến hòa bình’, ‘phi chính trị hóa quân đội’. Kẻ thù sẽ tách quân đội ra khỏi sự lãnh đạo của Đảng, rồi dùng ngay sức mạnh quân sự bấy lâu nay được Đảng tôi luyện, nhân dân ta nuôi dưỡng để chống lại Đảng, lật đổ Nhà nước, xóa bỏ thành quả cách mạng của nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam…”
Rõ ràng Đảng Cộng sản đang lo sợ Quân đội Nhân dân sẽ đứng về phía người dân để giành lại các quyền tự do cho toàn dân tộc, từ tay một thiểu số cầm quyền cộng sản.
Đại hội lần này, đảng cộng sản đang phải đối đầu với suy thoái kinh tế, lạm phát phi mã ảnh hưởng đến mọi tầng lớp dân chúng Việt Nam. Các quân nhân thường gánh phải nhiều khó khăn về vật chất, có khi còn mắc khó khăn hơn các tầng lớp xã hội khác. Đa số các quân nhân thi hành nghĩa vụ thường lệ thuộc vào sự giúp đỡ của gia đình.
Bên cạnh khủng hoảng kinh tế là những khủng hoảng về văn hóa, giáo dục, luật pháp, tư tưởng… Và nạn tham nhũng đang ngày một xoáy mòn đảng và nhà nước cộng sản.
Đa số cán bộ trung và cao cấp trong quân đội ngày nay đều trưởng thành trong cuộc chiến tại Cam Bốt và cuộc chiến chống bá quyền Trung Quốc xâm lược. Họ có cách nhìn và suy nghĩ khác với thiểu số cầm quyền cộng sản. Chính vì thế, Nghị quyết 51 của Bộ Chính trị (khóa IX) tiến đến việc thực hiện chế độ chính ủy, chính trị viên trong quân đội theo đúng khuôn mẫu Đảng Cộng sản Trung Quốc đã đề ra. Từ đó mới dẫn đến các đòi hỏi chuyên (chuyên nghiệp hóa quân đội) hơn hồng (chính trị hóa quân đội). Chuyên để giữ nước hồng để giữ đảng. Giữ nước hay giữ đảng chính là câu hỏi đang được giới quân nhân quan tâm tìm câu trả lời.
Melbourne, Úc Đại Lợi 9/12/2009
© 2009 Nguyễn Quang Duy










[...] đang bán dần đất nước cho ngoại bang Trung Quốc. Trong quân đội hiện tại, đa số cán bộ trung và cao cấp đều trưởng thành trong cuộc chiến tại Cam Bốt và cuộc chiến chống bá quyền Trung Quốc. Họ cũng nhận ra nhóm [...]
[...] nay đang bán dần đất nước cho ngoại bang Trung Quốc. Trong quân đội hiện tại, đa số cán bộ trung và cao cấp đều trưởng thành trong cuộc chiến tại Cam Bốt và cuộc chiến chống bá quyền Trung Quốc. Họ cũng nhận ra nhóm [...]
[...] nay đang bán dần đất nước cho ngọai bang Trung Quốc. Trong quân đội hiện tại, đa số cán bộ trung và cao cấp đều trưởng thành trong cuộc chiến tại Cam Bốt và cuộc chiến chống bá quyền Trung Quốc. Họ cũng nhận ra nhóm [...]
[...] quân đội hiện tại, đa số cán bộ trung và cao cấp đều trưởng thành trong cuộc chiến tại Cam Bốt và cuộc chiến chống bá quyền Trung Quốc. Họ cũng nhận ra nhóm [...]
[...] nay đang bán dần đất nước cho ngoại bang Trung Quốc. Trong quân đội hiện tại, đa số cán bộ trung và cao cấp đều trưởng thành trong cuộc chiến tại Cam Bốt và cuộc chiến chống bá quyền Trung Quốc. Họ cũng nhận ra nhóm [...]
quân đội nhân dân là quân vận nhân đôi
quân vận nhân đôi là quân vận nhân hai
quân vận nhân hai là quân hại nhân dân
Thưa các anh chị trong hàng ngũ quân đội nhân dân Việt Nam…
Tôi xin tự giới thiêu: Tôi là một cựu quân nhân , cấp bậc Thiếu Tá, giải ngũ năm 2003, hiện sống tại Hoa Kỳ vì được con bảo lãnh.Con tôi lấy chồng người Mỹ gốc Việt. Xin nói rõ thêm, tôi là đoàn viên thuộc Trung Đoàn Thủ Đô hoạt động tại Hà Nội năm 1953, Ngay trước khi giải ngũ tôi đã nhận ra là mình đã bất hạnh vì phục vụ lầm một đảng gần cả đời người, Nói như thế có nghĩa là chỉ mấy năm đầu còn thấy là mình theo kháng chiến vì yêu nước, nhưng từ khi vụ ‘Nhân văn giai phẩm’ và ‘Cải cách ruộng đất’ xảy ra , chứng kiến không riêng gì người dân mà cả một số các đồng chí đảng viên, không hiểu sao cũng bị đấu tố đến chết, trong khi đó, ngay ở đơn vị cũng hoàn toàn trở thành một bầy “cừu con” cho những tên chỉ huy xài xể. Cay cú nhất là những anh chị em từ miền Nam tập kết ra Bắc, họ bị đối xử vô cùng tàn tệ, vậy mà cũng không sao thoát về Nam được! Nhục nhã vô cùng nhưng dù có muốn đào ngũ cũng không thể vì sự kiểm soát, kiềm toả chặt chẽ hơn cả tù nhân. Đành cắn răng chịu trân, may mà không chết trong trận mạc, chỉ còn mỗi cách là chờ ngày giải ngũ thôi. Đúng là sống cả một đời khổ, nhục, hèn vô cùng, biết là mình hèn mà cũng không sao lẩn tránh được.
Ấm ức, oan ức!!!
Nay thì tôi đã có được tự do, dù thân tôi nay cũng già yếu lắm. Tôi viết mấy giòng này chỉ mong các anh các chị hiện đang phục vụ trong hàng ngũ quân đội nhân dân, hãy giành ít phút suy nghĩ về bản thân mình, phục vụ như vậy để làm gì? Cho ai?
Trần đức Phú. Cựu Sĩ Quan quân đội nhân dân VN, Người sợ đảng nhưng đã thoát được khỏi sự kiềm toả của đảng rồi.
Quân đội Nhân dân do đảng CSVN đào tạo chỉ là một lủ ăn hại, một bọn khôn nhà dại chợ, một công cụ của đảng dùng để đàn áp nhân dân.
Quân đội Nhân dân đã được huấn luyện để bảo vệ quyền lợi của đảng hơn bảo vệ lãnh thổ, bảo vệ đặc quyền của lảnh tụ hơn bảo vệ quyền sống của nhân dân.
“Trung với đảng, hiếu với dân.”
Trung với đảng thì rõ ràng và cụ thể: ai không trung với đảng tức là chọn con đường đối mặt với công an.
Ðặc biệt ý nghĩa của nhóm chữ “hiếu với dân” đã được CSVN giải thích bằng hình ảnh đảng cướp đất, cướp nhà của người dân, đảng bỏ mặc cho dân bị đè bẹp dưới họa Tây Nguyên, đảng quay lưng lại với cảnh cùng cực của ngư dân khi ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc cấm đánh cá ngay trên biển của Việt Nam.
Người do CS giáo dục và đào tạo là những người chỉ biết nhắm mắt bảo vệ quyền lợi của đảng và hoàn toàn vô cảm trước những khổ đau của người dân, trước những suy tàn của tổ quốc. Sau đây là tin tức bán nước điển hình:
Ngày 16 Tháng Sáu 2009, trên đài BBC, LS Lê Quốc Quân cho biết: LS Lê Công Ðịnh và LS Lê Quốc Quân đang chuẩn bị tiến hành thủ tục khởi kiện Trung Quốc trước tòa án quốc tế về việc Bắc Kinh ra quyết định cấm ngư dân Việt Nam đánh cá trên biển Việt Nam.
Lo sợ các LS Việt Nam sẽ làm phiền lòng Trung Quốc, ngày 13 Tháng Sáu 2009 CSVN vội vàng tống giam LS Lê Công Ðịnh bằng lệnh bắt khẩn cấp. Ðặc biệt hơn nữa, ngày CSVN tống giam LS Ðịnh cũng chính là ngày Hà Nội linh đình đón rước đoàn đại biểu đảng CS Trung Quốc.
Nhân dịp này Nông Ðức Mạnh kính cẩn trình lên triều đình Bắc Kinh rằng, “Ðảng, nhà nước, và nhân dân Việt Nam trước sau như một, luôn coi trọng và sẽ làm hết sức mình để giữ gìn và phát triển quan hệ hữu nghị, hợp tác truyền thống giữa hai đảng, hai nước và nhân dân hai nước.”
Ðối nội CSVN thẳng tay đàn áp người dân yêu nước để vừa tạo thuận lợi cho Trung Quốc tự do xâm lấn Việt Nam, vừa củng cố quyền hành của triều đình Hà Nội.
Ðối ngoại CSVN tiếp tục vòng tay cúi đầu trước Trung Quốc để ôm ảo vọng là Trung Quốc sẽ tận tình bảo vệ CSVN ở ngôi vị thống trị Việt Nam miên viễn.