Lời giới thiệu: Nhân dịp kỷ niệm 20 năm ngày ông Nelson Mandela ra khỏi nhà tù tại Nam Phi 11 tháng Hai, 1990, ban chủ biên trang bình luận (Op-Ed) của báo The New York Times đã mời bảy cựu tù nhân chính trị trên thế giới viết lại cảm nghĩ của mình trước tin ông Mandela ra khỏi tù. Bảy người được mời là: Jack Mapanje, Malawi; Wei Jingsheng (Ngụy Kinh Sinh) Trung Quốc; Nguyễn Đan Quế, Việt Nam; Fadjroel Rachman, Indonesia; Ko Bo Kyi, Miến Điện; Souleymane Guengueng, Chad và; Wang Dan(Vương Đán), Trung Quốc. Sau đây là bản dịch bài của Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, mang tựa “Nelson Mandela’s Captive Audience: Path of Most Resistance” do Đinh Từ Thức chuyển ngữ.
Lần đầu tiên được biết tới thảm kịch chính trị bao quanh Nelson Mandela là vào thập niên 1970, khi tôi đang nghiên cứu về bệnh tiểu đường tại nước Anh. Lúc ấy, tôi không bao giờ có thể tiên đoán là có một ngày, chính tôi, cũng bị cầm tù bởi một chế độ đàn áp vì vận động thăng tiến nhân quyền và dân chủ.
Vào thời gian ông được ra khỏi nhà tù nhiều năm sau đó, tôi đã trải qua 10 năm tại nhiều nhà tù và trại khổ sai ở Việt Nam, và đang trong thời kỳ bị quản thúc tại gia. Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã không đem tôi ra tòa xét xử.
Trong khi theo dõi đài BBC bằng giây nghe nhét vào tai từ một máy thu thanh nhỏ, nguồn tin thả ông Mandela đã bừng sáng trong trí tôi như một tia chớp. Sự kết thúc 27 năm tù của ông đã thành tựu nhờ sự phối hợp nhịp nhàng của áp lực quốc tế trên chính quyền ở Pretoria. Tôi nghĩ: Hoan hô, đ ây l à một thắng lợi của nhân phẩm và hy vọng trên tuyệt vọng và thù ghét, của kỷ luật và tình thương trên khủng bố và tội ác.
Như Hiến chương Tự do ông Mandela giúp thảo vào năm 1955 đã tuyên bố: Không chính quyền nào có thể chính đáng cầm quyền nếu không dựa trên ý chí của nhân dân. Một chính quyền thành lập trên bất công và bất bình đẳng cướp giật quyền hành của dân; một đất nước không bao giờ có thể phồn thịnh cho đến khi người dân được đồng đều hưởng thụ các quyền lợi và cơ hội; ng ười dân phải được tham gia vào việc cai trị và phải được chia sẻ sự thịnh vượng của đất nứơc.
Cuộc tranh đấu của ông Mandela đối với tôi – cũng như đối với các nhà vận động trên toàn thế giới – là một gương sáng sinh động của sự can đảm cần phải có để chiến đấu cho tự do.
Ba tháng sau khi ông Mandela được tha, vào ngày 11 tháng 5, 1990, tôi công bố bản tuyên ngôn của phong trào bất bạo động (Cao trào Nhân bản) để kết hợp sự ủng hộ cho những nhân quyền căn bản của người dân Việt Nam, cho một chế độ đa đảng và những cuộc bầu cử tự do, công bằng. Một tháng sau, tôi bị bắt lại, và bị xử 20 năm tù khổ sai. Trong tù cũng như hiện nay, ông Mandela đã hướng dẫn những bước đi của tôi trên con đường mà ông đã từng gọi là “con đường dài đến tự do”.
Nguyễn Đan Quế là một bác sĩ ở Việt Nam, người đã bị cầm tù ba lần.
——————-
Sau đây là nguyên văn bài báo trên New York Times.
Op-Ed Contributor
Nelson Mandela’s Captive Audience: Path of Most Resistance
By NGUYEN DAN QUE
Published: February 6, 2010
It was back in the 1970s, when I was doing diabetes research in Britain, that I first learned of the political drama surrounding Nelson Mandela. At the time I never would have predicted that one day I, too, would be imprisoned by a repressive regime for advocating human rights and democracy.
By the time of his release from prison many years later, I had already spent 10 years in many labor camps and prisons in Vietnam, and was under house arrest. The Vietnamese communist government had never held a trial.
As I listened to the BBC on a small portable radio with earphones, the word of Mr. Mandela’s release illuminated my mind like a lightning flash. The end to his 27 years in prison had come as a result of concerted international pressure on the government in Pretoria. Bravo, I thought, for the victory of dignity and hope over despair and hatred, of self-discipline and love over persecution and evil.
No government can justly claim authority unless it is based on the will of the people, the Freedom Charter that Mr. Mandela helped draft in 1955 had declared. A government founded on injustice and inequality robs people of their rights; a country can never be prosperous until people enjoy equal rights and opportunities; the people must govern; the people must share in the country’s wealth.
Mr. Mandela’s struggle was to me — as it is to activists throughout the world — a shining, vivid example of the courage it takes to fight for liberty.
Three months after Mr. Mandela’s release, on May 11, 1990, I issued a manifesto for a nonviolent movement to rally support for the basic rights of the Vietnamese people, a multiparty system and free and fair elections. One month later, I was arrested again and sentenced to 20 years of hard labor. In prison, and still today, Mr. Mandela has guided my steps on what he has called “the long walk to freedom.”
Nguyen Dan Que is a doctor in Vietnam who has been imprisoned three times.
http://www.nytimes.com/2010/02/07/opinion/07que.html?scp=1&sq=Nguyen%20Dan%20&st=cse
Bài của BS Quế trên New York Times


























Các bạn thanh niên, sinh viên, du học sinh từ Việt Nam có thể giúp cho đồng bào trong nước biết được bộ mặt bán nước buôn dân của CSVN rỏ hơn bằng cách:
1) Phổ biến những trang web, những bộ phim, những tài liệu về tội bán nước, buôn dân, tàn sát đồng bào, nô lệ ngoại bang của HCM và đảng CSVN
2) Gặp gỡ, tiếp xúc, liên lạc, và liên kết những bạn trẻ, những anh chị em, những cha/mẹ, cô/chú thành những thành viên của tổ chức dân chủ
3) Lập ra một tổ chức dân chủ mà trong đó có những liên minh với những phong trào chống Cộng dưới nhiều hình thức khác nhau ở trong nước, cũng như ở hải ngoại
4) Kêu gọi đồng bào ở mọi lứa tuổi, cả nam lẫn nữ từ mọi miền của đất nước, đồng thanh đồng lực đứng lên biểu tình vào cùng một thời điểm yêu cầu CSVN:
a. Trả tự do cho những nhà đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền lập tức và vô điều kiện
b. Xóa bỏ Điều 4 của Hiến Pháp nước CHXHCNVN vì điều này cho phép đảng CSVN là đại diện duy nhất cho dân tộc Việt Nam với độc quyền lãnh đạo đất nước
c. Tổ chức một cuộc tổng tuyển cử mà trong đó những người thật sự có tài và đức được chọn ra để lãnh đạo đất nước lèo lái con thuyền quốc gia. Từ những vị trí then chốt như lãnh đạo đất nước cho đến những vai trò lãnh đạo địa phương cũng như các đại biểu quốc hội phải là người được dân trực tiếp bầu ra chứ không phải do đảng đề cử
d. Lập ra một chính phủ thật sự là của dân, do dân, và vì dân
e. Tôn trọng các quyền và tự do cơ bản của con người như đã được viết trong Tuyên Ngôn về Nhân Quyền của Liên Hợp Quốc
f. Xóa bỏ tất cả các hợp đồng, giao ước, hiệp ước, hiệp định, thoả ước, v.v…với cộng sản Trung Quốc
g. Tách rời sự điều hành và quản lý của ngành giáo dục ra khỏi sự cai quản của đảng và nhà nước và phải trả lại cho lịch sử những sự thật về HCM và đảng CSVN
h. Đem xác ông Hồ ra khỏi Lăng Ba Đình và chọn một nơi nào đó để chôn mà không lấn chiếm đất của dân, không cần bỏ công người và của để duy trì, đồng thời cũng không làm thiệt hại đến môi trường
Cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho dân tộc Việt Nam còn dài và chắc chắn là sẽ đòi hỏi nhiều hy sinh về thời gian, công sức, tài lực, và có thể tính mạng. Nhưng đây là một cuộc đấu tranh với một mục tiêu cao cả là đưa đất nước và dân tộc Việt Nam ra khỏi gông cùm cộng sản và cũng để tránh khỏi hiểm họa “Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu”
Các bạn hãy nhớ câu nói,
“Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông.”
Vào một ngày không xa, khi bình minh lại đến với quê hương Việt Nam, khi đất nước không còn giặc nội xâm cộng sản, khi dân tộc Việt Nam thực sự được hưởng tự do, dân chủ và nhân quyền, khi người dân thực sự làm chủ trong công cuộc xây dựng quốc gia, phát triển dân tộc, và cũng là khi mà sức mạnh của toàn dân sẽ phá tan bất cứ mọi âm mưu bá quyền của bất kỳ một thế lực ngoại xâm nào bất kể chúng đến từ đâu.
Pingback: 1nguoiViet's Blog