Trong 35 năm qua, nỗi trăn trở của nhiều người Việt ở trong nước cũng như ở hải ngoại là sớm đem nền dân chủ đến cho Việt Nam. Nỗi trăn trở này sẽ tăng triển vọng thành tựu nếu như có một sách lược chung để mỗi người, mỗi nhóm với sở nguyện và vai trò riêng vẫn góp phần cho việc chung.
Theo tôi, sách lược chung này phải bao gồm những chủ điểm sau:
1. Vun bồi nền móng cho xã hội dân sự ở Việt Nam;
2. Tập trung nhân, tài, vật lực vào một số trọng tâm trung hạn có tác động vĩ mô; và
3. Phát triển hậu phương: cộng đồng Việt ở hải ngoại.
Thời gian ước lượng để thực hiện sách lược này là 10 năm.
1. Xây Dựng Xã Hội Dân Sự
Thay đổi chế độ không nhất thiết đem lại dân chủ, nếu như không có sẵn nền móng vững chắc cho dân chủ. Nền móng ấy chính là xã hội dân sự, nơi mà người dân tự tập hợp để đáp ứng nhu cầu và nguyện vọng của chính mình, góp phần phát triển xã hội, và ảnh hưởng chính sách quốc gia. Muốn có dân chủ thì ngay bây giờ phải vun bồi cho một xã hội dân sự tương lai.
Sự vun bồi ấy có ba trọng điểm: đào tạo nhân sự, nới rộng không gian hoạt động, và thiết lập tập quán sinh hoạt chân chính và trong sáng trong xã hội.
Muốn có xã hội dân sự thì trước hết phải có những người có khả năng thành lập và điều hành một tổ chức cũng như có kinh nghiệm đối tác và hợp tác giữa các tổ chức. Về điểm này người mình có rất nhiều điều cần học hỏi nơi những người bạn Miến Điện, Thái Lan, Mã Lai, Cambốt, v.v. Chúng ta phải tạo những cơ hội học hỏi đó.
Các nhân sự này cần môi trường để phát huy tác dụng. Muốn vậy, chúng ta cần thúc đẩy, bằng nhiều cách thức khác nhau, những thay đổi chính sách ở trong nước để ngày càng mở rộng vòng đai an toàn cho những người hoạt động. Vòng đai này trong ba năm qua đã bị thu ngày càng nhỏ. Nếu không có khoảng không gian thao tác, thì nhân sự dù có khả năng và kinh nghiệm cũng đành bó tay.
Sự chân chính và trong sáng là yếu tố cần thiết để xây dựng xã hội dân sự vì niềm tin giữa con người với nhau chính là chất keo sơn gắn bó cá nhân và giúp các tổ chức hợp tác với nhau một cách lâu bền. Cộng đồng người Việt ở hải ngoại có nhiều lợi thế để thúc đẩy và phát huy tập quán ấy cho xã hội Việt Nam, nhưng đến giờ vẫn chưa quan tâm đủ về việc này.
2. Tập Trung và Tác Động Vĩ Mô
Thiếu tầm nhìn chiến lược thì chúng ta dễ rơi vào trạng thái đa đoan nên thiếu tập trung, phản ứng nên thiếu chủ động. Hậu quả là mỗi khi có biến động, dù mang tính cách chính trị hay nhân đạo, thì mọi người dồn nhau đối phó, từ biến động này sang biến động khác cho đến sức cùng lực kiệt. Chính vì thế mà phần lớn công sức của chúng ta, nhìn chung, đã chỉ là những nỗ lực rời rạc, ngắn hạn, và hời hợt-chưa kịp có kết quả, chúng ta đã vội chuyển sang việc mới. Để thay đổi tình trạng này, sách lược chung cho cộng đồng cần đề ra một số trọng tâm đường dài.
Các trọng tâm này phải mang một đặc tính chung: thành quả tích luỹ phải tạo ảnh hưởng ở tầm vĩ mô, nghĩa là tạo nên những thay đổi về hệ thống. Bằng không thì chúng ta chỉ đối phó với hậu quả, xoa dịu triệu chứng. Ví dụ, dùng tiền hải ngoại để đối phó với các vấn nạn xã hội trong nước thì giống như lấy gáo múc nước mà chữa đám cháy lớn. Còn như dùng cũng đồng tiền ấy để đặt điều kiện bất khả tương nhượng về nguyên tắc chân chính và trong sáng trong việc tiếp thu và sử dụng nó thì sẽ có tác động vĩ mô; thay đổi cung cách hành sử của người ở trong nước. Hoặc hay hơn, chúng ta có thể dùng đồng tiền đó để vận động nới rộng hoạt động từ thiện và xã hội cho các cơ sở tôn giáo, tạo điều kiện để người dân trong nước dùng nội lực để tự giải quyết những nhu cầu của chính họ và giảm dần lệ thuộc vào hải ngoại.
Dưới đây là bốn trọng tâm trung hạn có tác động vĩ mô mà tôi đề nghị cho cộng đồng người Việt ở hải ngoại trong 3 năm tới.
1. Phát triển tự do tôn giáo: Các tổ chức giáo hội chính là nhũng hạt mầm của xã hội dân sự sau này. Một mặt, nhân sự của các giáo hội cần được trau luyện về kỹ năng lãnh đạo, quản trị, vận động, và tổ chức đễ họ có thễ thực hiện hữu hiệu hơn những công tác có sẵn. Mặt khác, quyền tự do hoạt động tôn giáo cần được từng bước nới rộng vào các lãnh vực cứu tế, xã hội, giáo dục, y tế, truyền thông… Muốn vậy, chúng ta cần tận khai thác thế tựa là các công ước về nhân quyền, dân quyền, và luật Hoa Kỳ về tự do tôn giao quốc tế.
2. Bảo vệ người lao động ngoài nước: Hàng trăm ngàn công nhân Việt đang lao động ở ngoại quốc cần được trang bị kiến thức về quyền, về luật, về hệ thống công đoàn ở quốc gia sở tại. Họ cần đuợc trang bị kỹ năng tập hợp, kết hợp, kết nối, điều đình, thông tin, tự cứu, Đồng thời, chúng ta cần cung cấp cho họ những trợ giúp về pháp lý để tự bảo vệ quyền và lợi ích, Như vậy, trong thời gian 3 năm lao động ở ngoài nước, các công nhân sẽ học hỏi được thêm nhiều kiến thức và kỹ năng để thăng tiến bản thân và sau này góp phần vào việc xây dựng xã hội dân sự. Để nới rộng không gian hoạt động của họ, chúng ta có thể tận khai thác luật quốc tế, luật Hoa Kỳ cũng như luật của ngày càng nhiều quốc gia về chống buôn người.
3. Nối kết nhân sự và tổ chức: Cách tốt nhất để phát huy kiến thức, kỹ năng và kinh nghiệm sinh hoạt xã hội dân sự là thực tập với những người và tổ chức đã rành rẽ. Những người và tổ chức như vậy không hiếm. Trong các quốc gia láng giềng với Việt Nam hiện có hàng trăm tổ chức xã hội dân sự lãnh đạo bởi hàng ngàn người đầy kinh nghiệm. Chúng ta cần nối kết các nhân sự và tổ chức Việt Nam với các tổ chức xã hội dân sự trong vùng để qua đó có thể học hỏi và sau này có thể hợp tác. Sự kết hợp ngày càng rộng này cũng sẽ có tác động nới rộng khoảng không gian an toàn cho các nhân sự và tổ chức Việt Nam ở trong nước.
4. Bảo vệ cho những nhân sự gặp nguy nan: Trong hoàn cảnh Việt Nam hiện nay, dù hoạt động ôn hoà nhằm xây dựng một tương lai chung cho dân tộc vẫn có thể bị nguy nan. Những người dấn thân chấp nhận nguy nan cần được bảo vệ. Sự bảo vệ tốt nhất là tránh không lôi kéo họ vào những hoạt động của các đảng phái chính trị nhằm giữ cho họ thế đứng độc lập–điều này đòi hỏi các đảng chính trị đặt quyền lợi lâu dài của cả dân tộc trên quyền lợi ngắn hạn của riêng mình. Khi một nhân sự đã lâm vào nguy nan thì chúng ta phải can thiệp để họ được an toàn nhờ sự theo dõi của quốc tế, và nếu cần, qua con đường tị nạn trực tiếp từ Việt Nam hay sau khi họ đã vượt thoát sang một quốc gia láng giềng. Không những vậy chúng ta cần tạo điều kiện để khi họ không còn ở Việt Nam thì vẫn có cơ hội tiếp tục hoạt động.
Có rất nhiều công tác cho mỗi trọng tâm. Mỗi người, mỗi nhóm có thể chọn một công tác và đeo đuổi cho đến khi gặt hái kết quả, có thể thực hiện trong sự nối kết hay tiến hành song song với nhau. Được vậy thì nhân, tài, vật lực của cộng đồng sẽ quy tụ vào những trọng tâm cần thiết trong một thời gian đủ dài để tạo được sự thay đổi.
3. Phát Triển Hậu Phương
Trong 35 năm qua, cộng đồng Việt đã không để ý đến việc xây dựng nội lực. Tuyệt đại đa số các dự án, các chương trình, các kế hoạch, các cuộc gây quỹ đều đổ dồn về cho Việt Nam. Sự chểnh mảng này làm cho cộng đồng chúng ta kém về tổ chức, yếu về năng lực và vô hình, vô thanh trong dòng chính bản xứ. Khi tự mình đứng chưa vững thì không thể nào đóng góp thiết thực cho đồng bào cách nửa vòng địa cầu. Đó là tình trạng lực bất tòng tâm của chúng ta hiện nay. Do đó, tổ chức, và phát triển cộng đồng người Việt ở hải ngoại không những là trách nhiệm lương tâm đối với biết bao đồng hương đang khao khát sự giúp đỡ, là trách nhiệm ân nghĩa đối với xã hội đã cưu mang chúng ta, mà còn là xây dựng hậu phương yểm trợ và nuôi dưỡng trường kỳ cho nỗ lực đem lại dân chủ cho Việt Nam.
Trong một bài sau tôi sẽ đề nghị những trọng tâm để tạo thế và lực cho cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ.
Ts. Nguyễn Đình Thắng




























Đúng quá đi! Muốn cứu nước người dân Việt trong nước cũng như ở hải ngoại, đàn ông cũng như đàn bà, lớp khoa bảng cũng như đám ít học, tuổi trẻ cũng như tuổi già…mọi người phải có một sách lược ĐỘC NHẤT. Gần đây lá cờ Vàng đã là điểm tựa, là mẫu số chung cho những cựu quân, dân, chính Việt Nam Cộng hoà miền Nam, nhất là các gia đình tử sĩ, và các cựu tù binh CS đã bị đau khổ mòn mỏi – nhiều người đã bỏ mạng – trong các gulags Viet mang phương danh là “trung tâm cải tạo”. Nhưng cờ vàng chưa đủ điều kiện làm biểu tượng cho giới trẻ ra đời sau năm 1975, và cho nhân loại có lương tâm nhưng không phải là Con Lạc cháu Hồng…
Rất may CS đã tạo cho chúng ta một SYMBOL mới hiện đại hơn, symbol này lại biết nói cho cả thế giới nghe, thế là có hai điễm hơn hẳn lá cờ vàng linh thiêng của chúng ta. Tôi muốn tôn vinh Đức Tỗng giám Mục giáo phận Hà nội Ngô Quang Kiệt! Gần đây nhà nước Ba Đình đã huy động – à quên tôi muốn nói là đã “động viên” (một danh từ lạ hoắc được anh em ta sử dụng như động từ!) – mọi đường giây ngoại giao để đẩy Ngài ra khỏi quê hương. Toà Thánh Vatican phải mà cả mãi mới mở xong một cửa ngõ giúp ngài trở lại Hà Nội. Không nói ra, nhưng nhất định là với điều kiện từ nay họ Ngô “KHÔNG ĐƯỢC LÀM CHÍNH TRỊ nữa. Cũng phải thôi, bởi vì nước Thiên Chúa không thuộc thế gian này. Đành vậy, từ nay TGM Kiệt sẽ ngồi trong nhà thờ mà cầu nguyện chung với các con chiên theo gương Đức Bà Maria vào lúc Chúa tử nạn và môn đệ bỏ Thầy chạy tứ tán, thì Bà đã tập hợp các đồ đệ Chúa Giê-su lúc ấy đã mất hết tinh thần. Thế rôi mọi người đã quây quần chung quanh Bà mà CẦU NGUYỆN KHÔNG NGỪNG. Chỉ 50 ngày như thế thì Thánh Linh hiện hình trên đầu các tín hữu và Giáo hội đã PHỤC HOẠT!
Theo gương Giáo Hội sơ khai, dân Chúa thuộc giáo phận ở Hà Nội sẽ quây quần chung quanh biểu tượng Ngô Quang Kiệt mà VÀO NHÀ THỜ CÁC XỨ ĐẠO để cầu nguyện cho QUỐC THÁI DÂN AN. Một hoạt động không vương vấn màu sắc chính trị như thế thì có thách đố, Công an cũng phải bó tay. Gương sáng từ thủ đô sẽ lan ra khắp nước rất mau, và – không phân biệt tôn giáo và màu sắc chính trị; “toàn dân” (cả đảng viên CS những ai còn chút lương tâm) – sẽ hưởng ứng, vì ai ai cũng lo ngại Ba Đình sắp sửa dâng toàn thể lãnh thổ VN cho Tầu Đỏ. Không lâu nữa các lãnh tụ Công giáo dám bỏ Thiên Chúa, để bái lạy ma quỷ sẽ phải ăn năn trở về với Giáo Hội, và Chúa Giêsu, vị Sư Phó đã dạy rằng “Không ai làm tôi hai Chủ được.” Hoan hô TINH HẦN NGÔ QUANG KIỆT!
THANG HO LAGIAN DIEP TAU CONG BON CSVN DA BI CAI CAM BOI BON TAU CONG CAM NAM CHINH QUYEN VN KHO MA DEP BON CSVN VA TAU NAY
XIN TRÀ LỜI VỀ BÀC H2Q,
A.- VỀ BÀI THUYẾT TRÌNH CỦA Ts Nguyên Đình Thắng
Hiện Ts NĐT đang thuyết trình chưa xong, nên xin phép đợi cho tới lúc Ts NĐT thuyết trình xong xuôi với những đề nghị thực tiển hóa cho thi hành đã. Khi ấy mới có thể có ý kiến. Những bài chủ như bài của Ts NĐT là một hiếm hoi, khoan đặt vấn đề đúng hay sai, hay hay giở, một hảo ý tìm hiều và bàn cãi thời phải có.
B.- XIN CÓ VÀI PHẢN BÁC TớI BÁC H2Q
Chất vấn của Bác H2Q:
1.- “Về văn ngữ chưa đồng thuận:Liên quan tới Phạm Trù và Tiểu Đề”
Trả lời:
Như tất cả đều biết, đấu tranh luôn cần một sách lược và sách lược gồm nhiều thành phần cấu tạo: Một chủ thuyết hướng dẫn, một tổ chức, một chiến lược, nhiều chiến thuật phục vụ cho chiến lược. Mỗi thành phần, trong ngôn ngữ toán học, tôi gọi là PHẠM TRÙ, chắc là chưa chính xác, còn Bác cho mỗi thành phần cái tên gì? Và khi bàn tới mỗi thành phần, nên cho nó một tiểu đề. Còn Bác sẽ làm như thế nào để báo cho độc gỉa biết là Bác đang bàn thành phần nào?
Bình luận của Bác
2.- “Dân tộc ta nền văn minh sơ khởi hơn 4000 ngàn năm văn hiến từ thuở lập quốc. Có thể không cần nói ra nhiều định lý nguyên cơ và sơ khởi (early land) nhưng ai cũng biết dân tộc Việt và lãnh thổ VN là toàn cõi của dân Việt từ hồi sơ sinh.
Trả lời
Hình như Bác lẫn văn hóa với văn minh. Hai cái khác nhau. Người ta nói dân tộc Việt có 4000 năm văn hiến để á chỉ là dân tộc Việt có 4000 năm văn hóa. Và văn hóa là tổng hợp của nhiều truyền thống cũng như thói quen. Nhưng cái còn lại sau khi đã quên tất cả từ giáo dục và học, nay nó ăn sâu vào tiềm thức và tự động xuất ra trong giao tế. Ts NĐT đang nói về sách lược đấu tranh, sao Bác lại đem vân đề nầy vào đây?
Bác đặt câu hỏi:
3.- “Sách lược đấu tranh cho một nền dân chủ tự do hôm nay và tưong lai thế hệ mới trong hay ngoài VN có cần phải áp dụng chiến thuật của họ Ngô và họ Hồ hay không”?
Trả lời:
Nói về chủ thuyết, thời Bác có thể nói: Ông Hồ hay Cụ Diệm đã dùng chủ thuyết nầy hay chủ thuyết kia: Ông Hồ dùng chủ thuyết Marx-Lénine, Cụ Diệm dùng thuyết lấy Dân làm qúy, lấy dân tộc làm cứu cánh và trọng vọng. Như vậy khi Bac nói chiến thuật của họ Ngô và họ Hồ là cái gì cơ? Chiến thuật nào và có phải do hai ông sáng tạo ra hay là chiến thuật mà ai cũng biết. Như vậy cuả họ Ngô hay họ họ Hồ là muốn ám chì cái gì? Bác nên nói rõ hơn? Như Bác đã biết, theo giai từng quan trọng, chiên thuật nằm vào hàng chót sau chủ thuyết, tổ chức và chiến lược. Cho nên khi nói tới HCM hay cụ Diệm, phải nói những cái kia trước. Vì nó quan trọng và có tính cách quyết định hơn chiến thuật.
Bác phát biểu:
4.- ” Hai nền dân chủ và hiến pháp đó đã đi vào huyền thoại cả hai đã trở thành những (chiến sĩ ma).
Trả lời:
Làm gì có Dân Chủ trong thể chế do ông Hồ tạo ra? Hiến Phát chủ thề chế ông Hồ là thứ ăn cắp từ hiến pháp Mỹ và chúng có xem cái hiến pháp chùi nồi ấy ra cái gì đâu mà bảo là hiến pháp. Còn hiến pháp VNCH là một hiến pháp của một dân chủ. Sao Bác bỏ hai cai vào với nhau như vậy?
Bác không phân biệt HUYỄN THOẠI VÀ HUYỂN THOẠI: hiến pháp của CS là thứ HUYỄN THOẠI. Còn hiến pháp của VNCH có những nét luôn giá trị. Nó có một phần đã thành HUYỀN THOẠI và một phần xem như là cái nhân quả. Bác xem, khi dân chủ về cho VN, cac nhà lập Pháp sẽ lấy lại một số điểm của cái hiến pháp VNCH, nếu là Dân Chủ. Vì trong con người, có những cái thay đôi và những nét cố định. Dầu cho tiến hóa.
Xin kính chào Bác.
Ts Hồng Lĩnh
Xin mạn phép được cùng thưa với hai TS Đình Thắng và TS Hồng Linh sau hai nhận định của các TS tôi hoặc có thể là những bạn khác muốn xin đựơc hay hy vọng có môt phần nào góp ý trong đề tài “Sách lược 10 năm cho VN” của TS Đình Thắng góp định nghị và TS khi vặn hỏi đề vạch chủ trương.
Có thể những tóm tắt sẽ gồm vào hai chủ đề.
1.Tư tưởng sáng tạo nghịch chiến không chủ quan (nhược lý và lụy giác)
2.Văn ngữ chưa đồng thuận.
Dân tộc ta nền văn minh sơ khởi hơn 4000 ngàn năm văn hiến từ thuở lập quốc. Có thể không cần nói ra nhiều định lý nguyên cơ và sơ khởi (early land) nhưng ai cũng biết dân tộc Việt và lãnh thổ VN là toàn cõi của dân Việt từ hồi sơ sinh. Một giòng lịch sử khá dài đã trôi qua ngàn năm và đầt nước không thiếu những thăng trầm lụy hệ cho dân tộc. Song song người việt chúng ta không tự nhiên mà có giang sơn cho tới ngày hôm nay.
1. Sách lược đấu tranh cho một nền dân chủ tự do hôm nay và tưong lai thế hệ mới trong hay ngoài VN có cần phải áp dụng chiến thuật của họ Ngô và họ Hồ hay không?
1.1 Hai nền dân chủ và hiến pháp đó đã đi vào huyền thoại cả hai đã trở thành những (chiến sĩ ma).
1.2 Hôm nay 2010 hiện thực là cả một khối dân tộc VN đang chống lại là thể chế CS một chủ thuyết sai lạc đã bị tẩy chay trên hoàn cầu khi người cha sanh ra chủ thuyết CS đã sụp đổ hoàn toàn.
1.3 Ai là người và chính sách nào mà dân tôc VN hôm nay cần phải chống?
1.4 Quy chế và hiến định của người dân nào cần được bảo vệ?
1.5 Khối sức mạnh nào là nền tảng của quốc gia?
1.6 Mục tiêu và bàn đạp nào của nền hiến pháp mới khi khai phôi và là cái mốc mới cho dân tộc VN?
2. Cụm từ “phạm trù và tiểu đề” mẫu từ ghép chung không rõ nghĩa và không đi đôi với đề tài trong “sách lược”
2.1 Mẫu từ chung “phạm trù” ít dùng hay không phân hướng ở ngôi xác định và không có khẳng định rõ ràng của một yếu tố trong sách lược ngoài cảm tính riêng.
2.2 Từ ghép “tiểu đề” diễn dải một cách phôi phai hay chỉ chừng mực không có đúc kết.
Người dân VN hơn 80 triệu hôm nay và ngày mai đang cần một sự đổi mới đích thực hơn là sự quyết tâm và hy sinh bản thân để có thể đòi lại quyền được làm người. Thì hỏi suy tư và khái niệm của hai TS sẽ làm gì được cho người dân?
Xin phép Ts Nguyễn Đình Thắng có vài lời:
A.- CẢM NHẬN SƠ KHỜI:
1.- Bài nầy TS nói về sách lược đấu tranh.
2.- Sách lược là vấn đê làm nhức đầu. Nên ít ai thích làm và thích viết.
3.- Nhưng TS là một hiếm có của những hiếm có, đã viết bài về sách lược, một cần thiết cho công cuộc đấu tranh. Xin ngã nón chào về ý chí và mục tiêu.
B.- CÁC THÀNH PHẦN CẤU TẠO CỦA MỘT SÁCH LƯỢC, ĐỀ TÀI MÀ TS THÍCH
1.- Một sách lược luôn phải có nhũng cấu tạo sau đậy:
1.1.- Phân về tổ chức. Tổ chức cho khi đang tranh đấu, tổ chức cho khi tiếp thu quyền hành và tô chức cho cai trị.
1.2.- Phần chủ thuyết hướng dẫn đấu tranh. HCM dùng chủ thuyết CS. Ngô Đình Diệm dùng chủ thuyết dân tộc.
1.3.- Phần chiến lược. HCM dùng chiến luợc Quân Sự-Chính Trị, còn chúng ta dùng chiến luợc nào?
1.4- Phần chiến thuật để phục vụ cho chiến lược ấy. Nếu chiến lược là hướng đi, thời chiến thuật là cách đi. Hai cái khác nhau.
C.- CÁCH TRÌNH BÀY CỦA TS
1.- Trình bày một lý thuyết không phải là dễ và nhất là sách lươc đấu tranh.
2.- Ts trình bày không có tiểu đề đề phân chia cac phạm trù độc lập vừa kề trên. Tuy các phạm trù trên thuộc một sách lược. Vì thế cách trình bày của TS, tuy củng cố gắng đề cập tất cả phạm trù. Nhưng vì chúng quấn vào nhau . Nên hơi khó hiều.
D.- ĐỀ NGHỊ GỬI TS
1.- Yêu cầu TS tách cac phạm trù ra và cho một tiểu để. Trong mỗi tiểu đề, xin TS chì nói tới phạm trù ấy thôi và không cho các điện tử tự do chạy từ phạm trù nấy tới phạm trù khác.
2.- Xin Ts vui lòng phân biệt rõ ràng vân dề chiến lược và vấn đề chiến thuật. Một vấn để luôn bị nhiều người cho là giống nhau. Nhưng không giống nhau.
3.- Xin cám ơn TS
Xin phép Ts Nguyễn Đình Thắng có vài lời:
A.- CẢM NHẬN SƠ KHỜI:
1.- Bài nầy TS nói về sách lược đấu tranh.
2.- Sách lược là vấn đê làm nhức đầu. Nên ít ai thích làm và thích viết.
3.- Nhưng TS là một hiếm có của những hiếm có, đã viết bài về sách lược, một cần thiết cho công cuộc đấu tranh. Xin ngã nón chào về ý chí và mục tiêu.
B.- CÁC THÀNH PHẦN CẤU TẠO CỦA MỘT SÁCH LƯỢC, ĐỀ TÀI MÀ TS THÍCH
1.- Một sách lược luôn phải có nhũng cấu tạo sau đậy:
1.1.- Phân về tổ chức. Tổ chức cho khi đang tranh đấu, tổ chức cho khi tiếp thu quyền hành và tô chức cho cai trị.
1.2.- Phần chủ thuyết hướng dẫn đấu tranh. HCM dùng chủ thuyết CS. Ngô Đình Diệm dùng chủ thuyết dân tộc.
1.3.- Phần chiến lược. HCM dùng chiến luợc Quân Sự-Chính Trị, còn chúng ta dùng chiến luợc nào?
1.4- Phần chiến thuật để phục vụ cho chiến lược ấy. Nếu chiến lược là hướng đi, thời chiến thuật là cách đi. Hai cái khác nhau.
C.- CÁCH TRÌNH BÀY CỦA TS
1.- Trình bày một lý thuyết không phải là dễ và nhất là sách lươc đấu tranh.
2.- Ts trình bày không có tiểu đề đề phân chia cac phạm trù độc lập vừa kề trên. Tuy các phạm trù trên thuộc một sách lược. Vì thế cách trình bày của TS, tuy củng cố gắng đề cập tất cả phạm trù. Nhưng vì chúng quấn vào nhau . Nên hơi khó hiều.
D.- ĐỀ NGHỊ GỬI TS
1.- Yêu cầu TS tách cac phạm trù ra và cho một tiểu để. Trong mỗi tiểu đề, xin TS chì nói tới phạm trù ấy thôi và không cho các điện tử tự do chạy từ phạm trù nấy tới phạm trù khác.
2.- Xin Ts vui lòng phân biệt rõ ràng vân dề chiến lược và vấn đề chiến thuật. Một vấn để luôn bị nhiều người cho là giống nhau. Nhưng không giống nhau.
3.- Xin cám ơn TS
Muốn xây dựng quốc gia, phát triển dân tộc, trước tiên phải dẹp bỏ PHẢN QUỐC CSVN. Chỉ khi nào kẻ PHẢN QUỐC CSVN không còn, thì mới chấm dứt tình trạng nhượng bộ đất đai, mới có thể nói chuyện tập hợp tổng lực toàn dân, xây dựng quốc gia, phát triển dân tộc một cách hữu hiệu, như trước kia nhà Lý, nhà Trần đã làm.
Kề từ lúc HCM chui vào hang tối ở Pắc Bó và cho thủ hạ bò về Hà Nội cướp chánh quyền Trần Trọng Kim là nhạn dân VN ta mất tất cả Độc Lập , Tự Do, Hạnh Phúc….
Chưa có Độc Lập , Tự Do /Hạnh Phúc ( cá nhân) mà bàn về những vấn đề cao xa như TS Thắng là ngây thơ và mị dân !
kế hoạch 10 năm củaTS Thắng, không biết những người Việt lưu vong còn hy vọng gởi nắm xương tàn nơi cố quốc hay không ? Chắc Ts củng như các bạn trong và ngoài nước điều nắm rỏ vấn đề là hiện tại trong nước VN, bằng cấp Tiến Sỉ và phó tiến sỉ, còn nhiều hơn nước Mỷ cơ, Trưởng CA Phường ở VN bây giờ củng đả có bằng Tiến Sỉ rồi………………..
mong ước lớn nhất của người việt nam bây giờ là được làm đảng viên cộng sản ? Bởi thấy đảng viên và bộ chính trị đang được tự do vơ vét , đang hưởng thụ , y như là được đẻ bọc điều . Hơi một chút khác là các đảng viên phải làm những điều cực kỳ phi lý , bất nhân rồi mới được hưởng !!!
Sách lược này e là ko thể làm “Đảng vững mạnh,trong sạch” ko có yếu tố nào là “Của Đảng,do Đảng và vì Đảng” … nói thế các thần tự hiểu … bãi triều <<< Nếu sách lược đc công khai thì ông TBT sẽ nói thế này đấy TS ah
Víu tay ghi nhầm chữ “KHANH” = chữ “THẦN”
Ha ha ha ! Không biết trong vòng 10 năm tới có còn tên VN để “Sách Lược 10 Năm Cho Việt Nam” của Ts. Nguyễn Đình Thắng được kiểm chứng.
Tỉnh ngũ đi ông Tiến Sĩ ơi và hảy làm những gì cứu nước ngay trong năm 2010 này còn không thì đã quá trể rồi ông ạ. Hay ông đợi VN trở thành 1 bang trong Liên Bang Trung Hoa -Nam Hải rồi mới chịu tỉnh !?
BON CSVN QUA GIAN AC DOI VOI THANH NIEN VN NHIN HINH ANH NHUNG THANH NIEN RUNG COT NUOC NHA MA BON CHUNG XUAT KHAU LA =PHAN TAN SUC MANH DAN TOC DE BON CHUNG DUA TAU CONG VAO DE LAY GAI VN DE DONG HOA =TIEU DIET SUC MANH DOI NHAN QUYEN DAN CHU TU DO CHO DAN TOC =DE NUOI CAI DANG KHON NAN BAN NUOC NAY
BON CSVN QUA GIAN AC DOI VOI THANH NIEN VN NHIN HINH ANH NHUNG THANH NIEN RUNG COT NUOC NHA MA BON CHUNG XUAT KHAU LA =PHAN TAN SUC MANH DAN TOC DE BON CHUNG DUA TAU CONG VAO DE LAY GAI VN DE DONG HOA =TIEU DIET SUC MANH DOI NHAN QUYEN DAN CHU TU DO CHO DAN TOC =DE NUOI CAI DANG KHON NAN BAN NUOC NAY
Thưa TS Thắng, không biết ông mới thức dậy sau giấc ngủ dài đã là bao lâu? Thật sự những điều ông mới thưa với mọi người thì đó cũng là những điều tất cả người Việt trong nước và ngoài nước đã từng thiết tha từ sau ngày chế độ CS cầy mống trên quê hương tổ quốc VN ba miềm Trung-Nam-Bắc.
5 mơ ước của TS đọc xong thấy cũng thêm được một người trăn trở tình yêu nước. Song nhìn lại thì đó cũng là giấc mơ thôi. Tôi thì không biết mộng xa nhưng thiết nghĩ nếu mọi người dân trong nước “công, nông, thương, nghiệp” cùng một lòng đứng lên lật độ chế độ thì lúc đó mới gầy lên được những trí thức yêu nước như TS để làm bàn đạp cho một tương lai đất nước. Có thể điểm chính là những thanh niên mầm non của đất nước nhưng 22 triệu thanh niên đó lại bị còng trong cái nghèo khổ của chế độ “xin cho” vì không phải là COCC nên chỉ có quanh quẩn tôi và ông những người còn có được tự do trao đổi kiến thức hay những điều suy nghĩ phần còn lại là hơn 22 triệu thanh niên trong nước không có nhịp cầu để chuyển tiếp ngọn lửa yêu nước. Họ đang bị cái chế độ bạo tàn ru ngủ trong cái khắc nghiệt của cuộc sống hiện tại sau cái gọng kềm là những đồi trụy vì bất mãn tương lai hay vì đời sống khó khăn trong chế độ độc tài. Và thêm một số trí thức hải ngoại khi thành tựu ở nước ngoài lại không thực sự tha thiết hiến dâng kiến thức cho quê hương tổ quốc họ chỉ muốn nhìn tổ quốc bây giờ như một cái ngả đường bằng phẳng để giải trí nghỉ ngơi chứ không vấn vương cỏ gai hay bụi trần. Mong những ước mơ của TS, của tôi và của mọi người sẽ đến khi đất nước có một nền dân chủ tự do ấm no, hạnh phúc và mọi người VN sinh ra trên đất tổ quê cha được bình đẳng quyền làm người.
Tuy bai viet kha cong phu ve nghien cuu. Nhung xin hoi Ke hoach 10 nam ma tac gia dua ra, thi e so rang khi do bon Tau Cong da tran ngap Viet Nam. Neu bao rang cong dong hai ngoai nen tang cuong bao ve nguoi lao dong nuoc ngoai. Vay thi CSVN ngoi choi xoi nuoc duoc roi. trong khi nguoi ta phai bo ra ca 10 Ngan do la mot duoc di lao dong xuat khau. VC dau di sung bat ho di, neu ho bi dan ap thi co toa dai su VC lo, tai sao hai ngoai??? Ly hau tinh dieu nay la su that.