Mình viết những dòng này để chúc mừng bạn trở lại với không gian đầy nắng, đầy gió và khoảng trời xanh bên ngoài.
Chỉ hai ngày nữa thôi bạn ạ!
Mình không chúc mừng bạn được trả tự do, bởi vì bạn, mình, và hàng triệu người khác nữa chưa bao giờ có được tự do đúng nghĩa. Nếu chúc mừng bạn được trả tự do, thì hóa ra chúng mình thừa nhận việc tranh đấu vì tự do của mình là sai lầm? Và thừa nhận thứ tự do giả cầy mà người ta đang rêu rao với thế giới trên đất nước mình là có thật hay sao.
Mình chúc mừng bạn được trở về trong vòng tay của mẹ, người luôn tin tưởng và ủng hộ bạn trên mọi nẻo đường. Thật lòng mình rất kính trọng mẹ của bạn cũng như mẹ của mình. Họ là những người mẹ vĩ đại, bạn à!
Bạn thân mến, chúng ta cùng tuổi, và mình thật sự ngưỡng mộ bạn, ngưỡng mộ con đường bạn theo đuổi, và cả quyết tâm theo đuổi đến cùng con đường bạn đã chọn.
Bạn không lựa chọn sự thỏa hiệp, cho dù đến hơi thở cuối cùng. Đó là điều khiến mình trăn trở rất lâu, khi lần đầu tiên được đọc tin tức về bạn.
Sinh năm 1979 – chúng ta bằng tuổi, và những lời phát biểu của bạn đã khiến rất nhiều người phải giật mình thức tỉnh, trong số đó có mình.
Chúng ta, lẽ ra theo lời khuyên, lời nhắn, và cả lời dọa dẫm của những người “nhân danh lòng yêu nước” sẽ chỉ nên chăm chú đi làm, kiếm tiền, chăm chú sắc đẹp, lo cho cuộc sống gia đình… Lẽ ra chỉ có như thế, hẳn là cuộc sống của bạn đã tươi đẹp biết bao. Nhưng bạn đã chọn một con đường không chỉ có hoa hồng, và quyết tâm theo đuổi nó đến cùng. Mình thực sự rất ngưỡng mộ bạn.
Sinh năm 1979 – năm sinh của chúng ta đánh dấu sự kiện đầy biến động trong mối quan hệ “Việt-Trung” – sự kiện mà chúng ta không được học đến trong lịch sử, để rồi cả tôi và bạn đều ngỡ ngàng và xót xa trước cái gọi là “tình hữu nghị đời đời” với kẻ thù của dân tộc mình.
Họ – “những người nhân danh lòng yêu nước” – không nói, không lên tiếng, nhưng điều đó đâu có nghĩa là họ có quyền cấm cản chúng ta tìm hiểu và bày tỏ thái độ của mình.
Họ – đã từng giận dữ khi tôi bảo họ “Hèn”.
Mà không hèn sao được, khi họ bắt bạn, bắt tôi chỉ vì chúng ta không cam chịu?
Những người sinh năm 1979, hẳn là những người rắc rối bạn nhỉ?? Thực lòng tôi đã thấy rất vui khi họ nói với tôi điều này trong “những ngày J”.
Bạn thân mến, cuộc sống với nhiều biến động đang đợi bạn ngoài kia, niềm vui xum họp gia đình hẳn sẽ là động lực lớn lao nhất với bạn trong những ngày sắp tới.
Cho tôi được xiết chặt tay bạn, với một lời chúc bình an và thật khôn ngoan tỉnh táo trong những tháng ngày sắp đến bạn nhé.
Xung quanh chúng ta là những người tốt – tôi muốn bạn tin vào điều đó để thấy cuộc sống này còn lắm mến thương.
Và quan trọng nhất là – xung quanh ta không thiếu những người giả vờ tốt – bởi nhiệm vụ và sự sinh tồn của họ buộc họ phải thế bạn à. Hẳn bạn hiểu điều này để lựa chọn cho mình một đôi giày thật hoàn hảo để “khiêu vũ giữa bầy sói” nhé bạn!
Mừng bạn trở về – một ngày trời thật xanh, nhiều gió và nhiều nắng, bạn nhé!
Mẹ Nấm



























Chúng em chân thành và vô cùng biết ơn những con người đã và đang trực diện đấu tranh cho lẻ phải , cho nhân quyền , dân chủ cho VN . Chúng em cám ơn nhiều và nhiều lắm .
Trần Thanh thực sự cảm động khi đọc bài viết của mẹ Nấm. Bạn đã có những lời chia sẻ, động viên đầy trìu mến đối với LTCN, cả những lời ngụ ý nhắc nhở nhiều ẩn dụ và cần thiết.
Trần Thanh là một người dân VN bình thường như bao người khác, cũng biết những đúng-sai trong xã hội chứ không thờ ơ. Cảm phục những người có đầu óc minh mẫn, đấu tranh vì mục đích cao cả, không vì lợi ích hay thù hằn cá nhân ăn tục nói phét, những người bạn có chí lớn và thực sự tin vào con đường đi của mình là đúng, không a dua theo kiểu bầy đàn chỉ biết sủa chứ không nghĩ ra được điều gì khôn ngoan. Chúc LTCN sáng suốt trên con đường phía trước, đấu tranh vì mục đích cao đẹp cho xã hội, đừng đồng hóa mình với nhóm người bất lực vô dụng chỉ biết ăn tục nói phét. Trên đường đời luôn có những người cùng song hành, song không phải ai cũng có cách đi giống mình. Mong bạn hãy phân biệt đâu là bạn đồng hành, đâu là bọn ăn theo bất tài vô dụng.
Còn Trần Thanh xin tránh sang một bên để nhường đường cho những con người muốn thay đổi lịch sử, các bạn thật đáng khâm phục.
Chúc mừng Chị Nhân thoát nhà tù nhỏ để bước vào nhà tù lớn!!!
Chị Nhân ơi, chắc chắn nhờ sự hy sinh, can trường, nhẫn nhục của Chị, chúng em tin rằng rất nhiều người sẽ tìm được con đường chính để đi đó Chị ạ.
Chúc mừng.
Nhóm Du sinh.
Xin chúc mừng em.Chúc em “chân cứng đá mềm”
Tôi thay mặt tất cả những người phụ nữ VN tiến bộ. Nói lên lời ngưỡng mộ các anh thư đã vì nền dân chủ tự do của tổ quốc. Tôi hãnh diện vì trong hàng ngũ của “Phái yếu” của chúng ta có các chị, các em: CHÚC MỪNG LÊ THỊ CÔNG NHÂN MÃN HẠN TÙ _ 6.3
Vĩnh Phúc / VN 5.3.2010
Nguyen cau Co^ng bi`nh & Nha^n a’i dde^’n cu`ng con da^n Viet Nam.
Toi xin goi loi chuc mung va nguong mo tam guong bat khuat cua anh thu Le Thi Cong Nhan.
Em Dấn Bước
Quê hương tôi, giữa đêm dài tăm tối
tự do nào đã chiếm lấy TỰ DO?
Kiếp lầm than tiếp nối khổ đau hoài
Cơm áo no đầy chỉ (là) giấc mơ hoang
Em bước tới, ngọn đèn soi đêm tối
Gọi mặt trời chiếu dọi ánh bình minh
Gọi TỰ DO xua tan bóng bạo tàn
Để dân lành được hưởng ánh quanh vinh
Của Tự do, Nhân ái, Công bình
Quên thân mình, em dấn bước hy sinh
Em hiên ngang đối mặt với bạo quyền
Đòi nhân quyền, là quyền sống tự do
Dẫu có cho bắt bớ, ngục tù
Hay cho dù chỉ mình em bước đi
******
Cho Lê Vỹ Kiều được nói lên lời Mến Phục các bạn, là những
người dám dấn thân cho một Việt Nam thật sự TỰ DO
hung anh nao chi nam nhi
lieu dao phan gai ai bi voi co
hung hang thao khau con do
trung vay em van mot long sat son
loi noi em van con day
bao quyen roi cung co ngay tieu tan.
…