Cháu bà nội, tội bà ngoại!

Câu này tôi được nghe từ hồi còn nhỏ nhưng chẳng tài nào hiểu nổi, mãi cho đến khi mấy người chị lớn lập gia đình, con cái nheo nhóc… Khi ấy, không chỉ lúc mới sanh con mà cả những khi ‘trái gió trở trời’ bị lũ nhỏ quấy rầy, tôi đều thấy các chị ‘vác’ chúng đem về nhờ bà ngoại chăm sóc giúp.

Bởi vậy, cũng như bao gia đình người Việt khác, trong lúc có những đứa cháu được bên nhà nội phong tới chức “đích tôn” thì với các ông bà ngoại, do phải rửa ráy làm vệ sinh cho chúng vất vả mỗi ngày nên đã gọi nó là thằng… “đít trôn”!

Lời mắng yêu này những tưởng chỉ có giá trị đối với bà cháu dùng trong gia đình với nhau thôi, thế nhưng khi ngẫm nghĩ đến thân phận vùi dập của nhiều nhà đấu tranh trong nước đang bị làm khó dễ bởi nhà cầm quyền quốc nội bên cạnh sự lo lắng của cộng đồng hải ngoại, tôi bỗng cảm thấy dường như nó cũng mô tả chính xác số phận hết sức éo le ‘cháu bà nội, tội bà ngoại’ của họ.

Không đúng sao được khi mà họ mặc dù cũng đường đường cũng mang họ Nguyễn, Lê, Trần v.v… đích thị là con dân nước Việt Nam “Độc lập Tự do Hạnh phúc” 100%, lại đang ung dung sống giữa quốc nội, ấy vậy mà họ chẳng những không được cái chính quyền vì dân do dân này đoái hoài, lắng nghe mà ngược lại, họ còn bị tước đoạt quyền hết công dân bởi chính những ông bố bà mẹ lãnh đạo cái đại gia đình XHCN này khiến cho những đứa con khốn khổ ấy vì chẳng không còn cách nào khác để tự bảo vệ mình, nên họ đành phải trông chờ vào sự chở che của bên phía ‘nhà ngoại’ là các chính phủ và tổ chức nhận quyền nước ngoài lên tiếng bảo vệ giúp.

Họ bị đi dọa bởi đủ mọi hình thức. Từ việc cách cử người canh chừng theo dõi trước cửa nhà 24/24, hăm dọa, lợi dụng những kẻ chẳng may thất học kém nhận thức, tụ tập họ lại phong cho chức danh “quần chúng tự phát” giao nhiệm vụ đi khủng bố tinh thần, bất cứ ai từ già trẻ lớn bé kể cả người tu hành nếu tỏ ý bất phục tùng… và cuối cùng là bắt bớ, kết án giam cầm khiến họ phải lâm vào cảnh tù tội.

Chúng ta thật sự không thể hiểu nổi những loại ông bà nội như họ nghĩ gì, có còn cảm thấy chút ngượng nghịu không khi đọc bản tin của chị Bích Khương kể lại đã lại việc chị đã ‘cứu hộ’ cô Ls. Lê thị Công Nhân “… khi hay tin Ls bị bắt lại ngay sau khi ra tù…ngay lập tức tôi đã gọi điện cho chị Bảo Khánh của đài VN Sydney Radio bên Úc để nhờ chị thông tin rộng rãi cùng giới truyền thông trên toàn thế giới để cùng lên tiếng bênh vực cho em…”

Thật là ‘quái lạ’! Tại sao Bích Khương phải cậy nhờ đến chị Bảo Khánh ở tận bên Úc trong khi trước nay chúng ta được dạy rằng “con cậy cha”. Con cái trong nhà cần phải tìm đến cha mẹ để được che chở mỗi khi bị ai đó bắt nạt, ăn hiếp. Sao chị Khương không chạy ra công an phường, quận mà lại đi làm chuyện ‘ngược đời’ kêu gào tận bên Úc chi cho xa xăm thế nhỉ?

Khỏi nói mọi người cũng thừa biết rồi. Chỉ vì ở cái đại gia đình “CH-XHCH-VN’ con dân lại đang bị đánh đập, hành hạ, xua đuổi ‘tơi bời khói lửa’ bởi chính những những ‘ông bố bà mẹ’, những người tự cho phong mình danh hiệu là nhà nước vì dân, do dân, khiến đàn con của họ đang phải chạy vạy cầu cứu hàng xóm khắp nơi chứ còn làm sao nữa!

Trong khi ấy, các ông bà cô bác chú dì bên ‘nhà ngoại’, những người mặc dù họ biết chắc sẽ chẳng được hưởng ‘xơ múi’ thêm khi VN có không khí tự do dân chủ (có ai mọc thêm được thêm cái lỗ mũi nào nữa đâu để hít thở?) chính họ lại là những người đang đứng ra gánh lấy nhiệm vụ ‘dòm chừng’ để ý xem lỡ có đứa nào trong cái gia đình ‘CH-XHCN-VN’ khốn khổ này bị lâm nạn còn kịp ‘la toáng’ lên cho cả thế giới cùng biết, thì có đến những hơn 700 tờ báo ‘nhà nội’ ở sát bên lại phải cố ra vẻ như chẳng hay biết gì, cứ như lũ đui lũ điếc cả với nhau. Tuy nhiên sự trớ trêu là cứ gần đến dịp cuối năm những tờ báo loại này lại tỏ ra rất hớn hở, đua nhau đăng rỉ rả “thống kê cho biết trong 20xx năm vừa qua ‘nhà ngoại’ đã gởi về cho ‘nhà nội’ mấy tỷ USD…!” Chưa hết, nhiều tờ còn trổ tài phân tích, đoán già đoán non vì sao năm nay giảm, vì sao tăng, triển vọng năm tới ra sao, Tết năm nay có bao nhiêu ‘bà ngoại’ về ăn tết với ‘bà nội’ v.v… thử hỏi còn gì nực cười, đáng xấu hổ hơn?

Một đất nước được lãnh đạo bởi những ‘đỉnh cao’ có những suy nghĩ, chủ trương và hành xử như thế, lấy gì để bảo đang “phát triển bền vững”?

Họ làm những điều trái khuấy riết rồi khiến những người dân buộc phải nghĩ việc ‘bắt cóc bỏ đĩa’ với nhũng tù nhân nổi tiếng như Lm Nguyễn Văn Lý là kết quả tất yếu của cả một chuỗi dài có tính toán. Ở đó họ cố tình tạo ra những tình huống éo le như đụng độ với Công giáo, Phật giáo, gây ra vụ khái thác bauxite, cho thuê rừng, tỏ ra hèn trước Bắc Kinh v.v… để cho dân chúng nhiều người phải ‘ngứa tay, ngứa miệng’ viết lách, lên tiếng thì mới có kẻ để bắt bớ, để họ có cái mà mặc cả, đổi chác với các nước nhất văn minh những khi cần trợ giúp trao đổi về kinh tế, hợp tác quân sự v.v…

Mà những đứa con ‘phản nghịch’ này chúng mắc tội tình gì chứ? Chẳng có gì sất ngoài ‘cái tội’ rất đáng phạm: đó là khí phách làm người không cho phép bất cứ ai đè đầu cưỡi cổ mình suốt mấy chục năm qua, nay lại đòi tiếp tục. Trong khi văn minh nhân loại đã đi quá xa khỏi Thái Dương Hệ, còn họ lại cố níu kéo mọi thứ quay trở lại thời kỳ ăn lông ở lỗ!

Nếu thế giới không sản sinh ra kịp một IBM, một Bill Gates những năm 70s để ngày nay kịp có internet cho mọi người dùng nó làm phương tiện che chở giúp cho nhau, nhất là từ các ‘ông bà ngoại’, chúng ta thật khó thể hình dung nổi những người đang chịu nuôn vàn sự khốn khổ của đất nước do can đảm đứng ra đấu tranh và gia đình họ, sẽ còn phải lo lắng đến mức nào nữa?

Ngẫm nghĩ, ông bà xưa chẳng những khéo ví von mà còn rất giỏi tiên tri. ‘Cháu bà nội, tội bà ngoại’: chỉ vì thương ‘lũ cháu nội’ Nguyễn Văn Lý, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung v.v… mà nay mấy triệu các ‘ông bà ngoại’ ở khắp năm châu bốn bể đang phải nhọc lòng, khổ tâm…

Sàigòn, 17/3/2010 Alf.Hoàng Gia Bảo

http://www.vietcatholic.net

One Response to Cháu bà nội, tội bà ngoại!

  1. Thưa Đồng Bào Bách Việt Nhân!
    Tôi_một người Bách Việt_chân Chưa giày,
    Chưa quần, áo, mũ, găng tay.
    Chưa ra đời, Đã nợ đầy Đảng Ân.

    Được giáo dục: Phải chuyên cần,
    Đáp đền ơn Bác, vạn phần bao la.
    Song, Chân Lý dạy tôi là:
    Ơn Đảng_Ơn Bác chẳng qua chữ LỪA.

    Vai trò của Đảng là thừa!
    Tham quyền, họ cố leo bừa ngai trên!
    Xác dân xây, bắc ngai lên,
    Máu dân dâng bức ảnh tên Bác Hồ.

    ĐỘC LẬP trọn kiếp làm Nô,
    TỰ DO quỳ gối, bưng bô trong tù,
    HẠNH PHÚC vì được quyền ngu,
    Quyền vô trách nhiệm, Quyền mù, điếc, câm.

    Đã quen sau mấy chục năm,
    Quyền thành Bệnh_ngấm vào Tâm mất rồi!
    Trên Trái Đất, dưới Mặt Trời,
    Bao giờ nơi ấy có “Người Việt Nam”?

    Nhân Quyền bị mắng là Tham!?
    Toàn Dân Tộc phải chịu làm Zôm Bi? (xác người được thổi hồn)
    Tai nghe, miệng nói, chân đi,
    Mắt nhìn, tay viết, chỉ vì Lệnh Trên

    Rút xương, vắt máu, dâng lên.
    Bao giờ loài ấy có tên Loài Người?
    Văn minh Nhân Loại xa vời,
    Bao giờ dân Việt có Người Minh Quân?

    Ai cho lũ ác, tham, đần,
    Độc quyền Xương Nước, Máu Dân hoang xài?
    Tham_Ngu, phải Ác _ Độc Tài!
    Cướp CỦA DÂN để đòi Hoài Được Nuôi.

    DO DÂN nộp thuế, giàu rồi!
    VÌ DÂN mà chúng được ngồi ghế êm.
    Cướp Sạch đảo lộn ngày_đêm,
    Trước_sau; phải_trái; dưới_trên; trong_ngoài;

    Trắng_đen; tốt_xấu; đúng_sai.
    Tham, Ngu, Ác lại _ Độc Tài, Điêu Ngoa.
    Đồng Bào ơi! Thấy chăng là,
    Việt Nhân đang phải thờ ma cà rồng?

    Than ôi! Con Lạc_Cháu Hồng,
    Oằn lưng trăm khúc rắn không có đầu,
    Nặng đeo cương ngựa, ách trâu,
    Chịu cùm trọn kiếp chư hầu Trung Hoa?

    Vẫn mang danh một quốc gia,
    Toàn Dân Tộc Phải thờ ma cà rồng.
    Phải suy tôn lá cờ HỒNG,
    Phải tin, Phải tưởng là không bị LỪA.

    Phải yêu tha thiết chữ CHƯA.
    Phải biết NHÂN TÍNH đã vừa chết xong.
    Phải hiểu NHÂN CÁCH đã vong.
    Phải hay NHÂN PHẨM đã trong quan tài.

    NHÂN QUYỀN bị đấu là SAI.
    NHÂN LOẠI là giống của ai, khác bầy.
    Sống trên mặt Trái Đất này.
    Bao giờ ta có một ngày làm NHÂN?

    Hãy cùng ôn cố tri tân!
    Bách Việt Nhân Sử Vấn cần đáp mau!!!
    Đừng để cho thế hệ sau,
    Ghi rằng trang sử trước màu tối đen!

    THIỆN KHÔNG_bởi tại chữ HÈN,
    CHÂN KHÔNG_dám bởi đã quen chữ LỪA,
    MỸ KHÔNG_vì khẩu hiệu CHƯA.
    Còn GIẢ, ÁC, XÍ đã thừa quá lâu.

    (vantuyen.net_Điểm nóng_ Bách Việt Nhân Sử Vấn)

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

Gravatar
WordPress.com Logo

Please log in to WordPress.com to post a comment to your blog.

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s