Cò Mồi

Posted: Tháng Ba 17, 2010 by BÁO TỔ QUỐC in Lu Hà
Thẻ:

Tôi có đọc trên mạng, thấy có một nữ văn sĩ ly khai chống cộng. Chị ta viết hàng loạt chuyện, trong đó có cuốn“ Đỉnh cao chói lọi“, thật ra tất cả các sách chị ta viết ra tôi chưa đọc cuốn nào cả. Nhưng trên mạng cũng có người giới thiệu sơ lược về cuốn „Đỉnh  Cao Chói Lọi“. Nghe giọng văn , đúng là giọng cò mồi giả danh chống cộng rồi. Chị ta cứ làm ở hải ngoại người ta ngu hết cả, người ta không hiểu cái giọng cò mồi này đúng là do bộ công an việt cộng bày đặt cho. Mặc dù  cuốn sách này trong nước cấm lưu hành. Nhưng ở hải ngoại trình độ dân trí cao hơn rất nhiều.Nên công an việt cộng mới cho bà Hương ra nước ngoài để in ấn thành sách. Họ nghĩ chắc nó phù hợp với tinh thần chống cộng chăng?

Người Việt ở hải ngoại ngươì ta thông minh và khôn ngoan lắm. Người ta đã phải trả giá quá đắt cho cái sinh mạng cuả họ để đổi lấy hai chữ tự do. Kể đến hàng trăm vạn người thân xác trôi ngoài biển đông. Họ tiếp thụ nhanh nền văn minh nhân loại. Con cái họ học hành đỗ đạt cao. Họ vươn lên thực sự từ hai bàn tay trắng và trí tuệ thông minh cuả nòi giống gia đình họ. Ở đây không cần ba đời lý lịch trong sạch, miễn có tài có sức học thì nhà nước sở tại tạo điều kiện cho họ. Chính quyền không hằn thù mà cố tình dìm đi tài năng cuả thế hệ con cái thành phần địạ chủ, tư sản, quân cán binh chế độ Sài Gòn hèn mọn như ở Việt Nam.Để cho đất nước thiếu nhân tài,sống trong cảnh ngu dốt lạc hậu triền miên.Người cộng sản hay tung cò mồi, hư hư thực thực gian trá không biết đâu mà lường. Kẻ thù cuả cộng sản thì phao tin là làm nội tình cho đảng. Bọn lính kín cò mồi cho đảng thì  lại phao tin là chống đảng, bỏ tù vờ vĩnh đày đoạ họ.Thật chả ra thế nào cả chỉ vì muốn bảo vệ nồi cơm cuả đảng, mà bọn tay sai cam tâm  thà  chịu mù loà điếc lác, mưu mô chịu khổ nhục kế để bảo vệ đảng. Nhiều tên cam tâm lính kín có mồi, tham gia các vụ đánh hôi, giả dạng côn đồ khủng bố nhân dân để mong được hưởng ân huệ ,vẫn muốn sống hơn hẳn nhiều người hàng xóm nhà mình thế là họ hỉ hả lắm rồi. Đời người thì quá ngắn ngủi chờ cho đất nước thực sự thay đổi dân chủ như phương tây thì tiêu mẹ cái đời mình rồi và vợ con mình rồi. Còn lâu lắm thà được đến đâu hay đến đó. Hồ Chí Minh đã trở thành huyền thoại, nhiều người đã nhắm mắt cam tâm tôn thờ như con chó cuả ông Pavlov trong phòng thí nhiệm.Bộ óc trai tim đã chai sạn và thành thói quen rồi, nó chỉ tiết ra dung dịch Hormonnen khi ngươì ta nói về công lao trời biển cuả đảng và cuả ông Hồ.Kể cả bà Hương là người mang tiếng là có học, nhưng bộ óc cuả bà ấy đã được đảng thuần hoá huấn luyện theo những phản sạ có điều kiện.Tôi và ông Hồ chẳng có ân oán cá nhân gì, với bà Hương thì càng không quen biết. Tôi không căm thù ông Hồ hay có thành kiến bà Hương. Tôi cũng kính trọng họ là những ngươì lớn tuổi, nhưng những sai lầm kém cỏi cuả họ thì tôi không  thẻ nào khâm phục được. Kẻ khác khâm phục và tôn thờ là chuyện tự do cuả họ.Còn tôi không phục và không tôn thờ là tự do cuả tôi. Tôi không viết bài hay làm thơ chửi bới lăng mạ lăng nhục họ làm cái quái gì. Tôi chỉ muốn phát biểu suy tư cuả mìnhmột cách trung thực trong thơ văn, từ cái nhìn khách quan cuả một người trí thức có lương tâm mà thôi.Nếu có ngươì bảo tôi không phải là trí thức vì có bằng cấp quái gì đâu thì cũng chẳng sao. Tôi cũng chẳng cần kiếm chác lợi nhuận gì, và tôi được cái gì? Cho nên theo tôi giọng văn cuả bà Hương trong cuốn „Đỉnh cao chói lọị“: Đúng là giọng văn cò mồi cuả kẻ chấp nhận khổ nhục kế để làm việc cho đảng.Tôi chỉ đọc qua nhà văn Long Điền giới thiệu  sơ qua ve tác phẩm và có trích dẫn những đoạn văn cuả bà Hương mô tả về tâm trạng cuả ông Hồ với cô Xuân nào đó là tôi đã thấy ngán rồi. Tôi cũng chẳng cần tò mò hay rỗi hơi để đọc  làm gì .Người ta đã đăng truyện đó trọn bộ trên mạng. Nghe nói còn dịch ra lắm thứ tiếng Anh, Pháp, Đức v.v.. nưã. Lại còn được giải thưởng hẳn hoi do chính phủ Pháp trao tặng. Thôi mặc kệ họ mấy ông Tây bà Tây mũi lõ hiếu kỳ, họ đâu biết cái thứ ranh mãnh ba láp cuả người Việt Nam. Nghe người ta phỏng vấn thấy bà Hương cũng có vẻ chống cộng hăng lắm.Lại còn nhắn nhủ với những chiến sĩ  dân chủ ở quốc nội rất tha thiết. Nhưng tác phẩm đỉnh cao chói lọi là để làm gì? mục đích gì? Mục tiêu cuốn sách có thực lòng chống cộng, chống kẻ ác, chống kẻ gây ra nạn diệt chủng không?Vì sao bà  Hương lại chọn ông Hồ là nhân vật chính trong truyện ? Với trích dẫn cuả nhà văn Long Điền thì bà Hương viết về ông Hồ là người đa tình đa cảm  lắm. Thật chẳng giống ông Hồ độc tài, tàn bạo, hoang dâm chút nào cả.Phê phán tố cáo tôi lỗi cuả ông Hồ với nhân dân  và lịch sử hay tô son đánh bóng cho ông Hồ? Đọc qua bài viết cuả Long Điền là tôi đã chán rồi và hỏi  mình đọc để làm gì? Mình đâu dễ ngu mà tin vào vài thứ biạ đặt nhảm nhí đó. Nên tôi không đọc và cũng chẳng cần truy tìm để đọc trên mạng. Bởi vì tôi không đến nỗi là một thằng ngu.Tôi có hai bài thơ tặng bà Hương.Tôi  nói toạc ra như vậy có trúng tim không, hay tôi là kẻ hồ đồ nhận xét láo oan cho bà Huơng. Nghe nói bà Hương ở Việt Nam cũng phải đi tù, bị công an làm tình làm tội. Giá bà đừng viết cuốn đỉnh cao chói lọi thì tôi sẽ kính phục bà hơn. Nếu tôi sai thì mong bà tha lỗi cho tôi.

Xin Chị Đừng Viết Nưã

Nghe chị Thu Hương cũng viết văn
Cái tài ngoáy đít kiếm cơm ăn
Sáu mươi năm lẻ xuân vừa tái
Theo đóm ăn sương buổi xế tàn…

Giả đò chống cộng cũng như ai
Vưà chống vưà che rõ mặt này
Quốc ngoại đồng bào ve vãn khách
Luồn trôn bôi nhớt đã quen tay

Cuộc thế bây giờ có đổi thay
Nào ai ngái ngủ giưã ban ngày
Đỉnh cao chói lọi văn bồi bút
Chồn cáo già nua đã lỗi thời…

Kẻ ấy Hồ Ly lỡ khắc tinh
Tội nhân thiên cổ hận trời xanh
Ngàn thu u ám sầu xương tủy
Cố đấm ăn xôi đánh bóng hình

Viết sách mua vui để gạt đời
Khóc thương chế độ đám ma chơi
Bao năm theo đảng cho tàn phế
Pháo mã tượng xe đã mất rồi…

Thí tốt non sông giữ tướng bà
Bàn cờ canh bạc với ma Hồ
Công an việt cộng trò ma quái
Gửi chị Thu Hương khéo nõn nà…

Tớ cũng chân thành nhắn mấy câu
Gửi người cuồng tín nuối trăng hoa
Văn chương lèo lái cho ai thế
Hải ngoại dân mình đâu dễ ngu?…

3.8.2008 Lu Hà

Đỉnh Cao Tăm Tối

Cậy có tí văn chương bồi bút
Trường Nguyễn Du chăm chút tôi đòi
Sông pha giưã chốn bụi đời
Kiếp thân nô bộc lạc loài biết chưa?

Nơi hải ngoại bôn ba kiếm chác
Giọng Thu Hương cục tác đong đưa
Gái già ăn quẩn cối ma
Bôi tro trát phấn mặt thoa da mồi

Thân xác đó một thời dê cáo
Tiếc làm chi thảm hoạ lầm than
Lão già hãm dục cô thân
Hư danh đạo đức sói mòn tuổi xanh….

Nay có kẻ răng nanh mỏ đỏ
Lưỡi cú diều tráo trở nịnh khen
Cả đời yêu nước thương dân
Tội nhân thiên cổ đàn em gánh dùm

Khéo đun đẩy giật giàm bấu víu
Vững lòng tin phe lũ lọc lưà
Theo đòi chủ nghiã ba xu
Cúc cung tận tụy ngọn cờ đảng treo

Cơn sóng hận vụng chèo khéo chống
Nhiệm vụ trao chiêng trống ly khai
Mưu toan kế sách con bài
Nưả trong thì đỏ nưả ngoài thì xanh

Chửi mấy đưá tội danh sẵn có
Lũ đàn em chó má côn đồ
Thông tin dư luận cơ hồ
Không che được nưã thì ta thẳng thừng

Thà thí tốt qua sông cứu Chuá
Vẫn mẹo xưa tà đạo hoang dâm
Đỉnh cao chói lọi cò văn
Văn chương hiện thực điếm đàn nhục thay

3.8.2009 Lu Hà

Thương tiếc cho Anh

Nuối tiếc cho xuân quá nửa tàn
Thương chàng thi sĩ lỡ trăng non
Thơ hay là bởi do nhân tính
Đâu có trường nào dạy viết văn….

Họ đã dắt anh đến cổng trời
Vô tình đạp ngã xuống âm ty
Cây đa rụng lá chiều thê thảm
Thơ thẩn hồn ma sợ bóng người

Nhớ thuở hồn nhiên tuổi ấu thơ
Hương bay thiên phú đoá hoa mơ
Tình quê cánh vạc ru con ngủ
Hạt gạo làng em đã gặp muà…

Xuân Diệu lăng xăng chăm bẵm Khoa
Lan Viên Tố Hữu lái đưa đò
Thuyền trăng sóng nước say hồn bướm
Giưã chốn biển khơi đắm mịt mù….

Cứ tưởng học nhiều nâng cánh cao
Bao nhiêu lý luận nhét sao vưà
Châu âu sứ lạnh đuà ma quái
Nối bước hồn tiên theo bóng Nga

Muốn viết thơ hay có khó gì
Yêu từng ngọn cỏ gió heo may
Trong tim không chưá bao thù hận
Chân thật xót thương mọi kiếp đời

Thế kỷ đau thương ôi thế gian
Nhân tình bạc bẽo với thi nhân
Bẻ cong ngòi bút khoe gian dối
Văn phịa phì gia giữ phú quyền…

Thơ chết lâu rồi có biết không?
Chân dung đối thoại rõ văn chương
Thị trường kinh tế đua thời thế
Hành tỏi tương gừng mua bán dong

Dưạ trí nhân sinh trong tối tăm
Lập loè đom đóm suốt đêm tàn
Vô tiền khoáng hậu sao ranh thế
Chia chác cùng nhau dễ kiếm ăn….

Đưa chuyện văn thơ ra kéo co
Vừa xoa vừa đấm khéo hay trò
Tò mò thiên hạ bầy câm điếc
Ngơ ngác hầu bao dễ kiếm sao?…

Thiên phú ngày xưa để ở đâu?
Thần đồng phát tiết khí anh thơ
Trái tim lầm lỡ nên ra nỗi
Kể chuyện tầm phào cũng bẫm to…

Đáng tiếc cho ai nửa cuộc đời
Hồn thơ nhân ái chết tươi rồi
Rèn văn luyện chữ tung chiêu quái
Tẩy rửa làm sao được hở trời…

2008 Lu Hà

Phản hồi
  1. Backy54 nói:

    Cùng bạn Lu Hà ,với bọn người lúc nào trên tay cũng cầm sẵn cái nón cối để sẵn sàng chụp lên đầu người khác khi thần tượng của chúng bị vạch mặt ,và sự ngu dốt của chúng bị phơi bày,là điều dể hiểu, bạn cũng chả nên đôi co với chúng làm gì, bởi VĂN là người. Đối với những kẻ thô lỗ, tranh luận với chúng chẵng khác nào nâng cao giá trị chúng lên ,điều mà chúng rất mong muốn. Trên đời này không phải chỉ có bọn Đỉnh cao trí tuệ loài Chồn múa gậy vườn hoang ,mà còn có những người rất đổi bình thường nhưng biết phân biệt lẽ phải đúng sai, luôn đúng về phía bạn. Cứ để cho họ tha hồ văng tục, càng nhiều càng lộ rõ bản chất con người của họ. Thân chúc bạn luôn vững tin vào lẽ phải và giữ vững lập trường .

  2. Lê Bình nói:

    Văn Lu Hà là văn mất trí và hoang tưởng.Thơ Lu Hà có mùi thum thủm như mùi kênh Nhiêu Lộc. Sao BTQ lại đăng loại bài ô uế này? Cả người Việt hải ngoại lẫn quốc nội đều không chịu nổi !!!

  3. Các bạn và tác giả Lu Ha quí mến.

    Riêng cho chủ đề trên,tôi không dám có ý kiến,bởi nó vượt quá tri thức của tôi.Vả lại vấn đề này,hãy còn hơi sớm để ngã ngũ một cách phân minh.

    Phần tác giả,tôi mong được nhắc anh một điều căn bản đó là : Khi tác giả đã đưa ra một chủ đề chính,như ” Cò Mồi ” chẳng hạng,thì phần góp ý ,chỉ dành riêng cho bạn đọc.Sở dĩ có tình trạng dường như ” hỗn độn ” như trên ,bởi tác giả đã làm một việc ” sai nguyên tắc ” ,ấy là vừa đưa chủ đề ,vừa có ý kiến biện luận mà nhẽ ra chỉ dành cho người đọc.

    Như vậy,tôi nghĩ rằng trong bài viết như trên,anh đã có được thêm hai kinh nghiệm nhắc nhở tác giả,cần phải có những điều nên có.

    Góp ý trên,nếu có gì phật lòng cho cả đôi bên,xin lượng tình tha thứ.

    Nguyên Thạch

  4. cuty nói:

    Lu Hà là con chó CS giả điên sủa bậy, tung hỏa mù, làm ô nhiễm tờ báo Tổ Quốc.
    Đề nghị BBT Báo TQ cấm cửa con chó giả điên này!

  5. Trần Thanh nói:

    Xem chừng thằng Lu Hà này có xuất thân là thằng Trung Quốc đích thực rồi, vì người Việt Nam đâu có họ Lu Lu Mờ Mờ gì đâu, hèn gì văn phong của nó tục tĩu và ngu dốt quá trời, đọc xong văn của nó tớ phải ói mấy lần. Đầu toàn “chim cu cá kiểng và hồn bướm mơ tiên” nên nó bị ám ảnh toàn diện, viết gì nó cũng phải chèn vào vài câu bậy bạ tục tĩu thì mới thấy đầu sáng ra để viết tiếp. Thực ra vì nó bị hoang tưởng: dân trí người hải ngoại cao hơn người dân trong nước (đang sống dưới sự đàn áp của CS)? Cao hơn hay không thì chỉ cần đọc bài viết của nó là thấy liền. Bản thân Trần Thanh mới chỉ học hết lớp 2 dưới thời CS mà sao thấy nó chỉ ở dưới chân mình vậy hè? Nó cao hay Trần Thanh cao?

    Mình ngu mà tưởng người ngu, thà đừng viết báo thì chẳng ai thấy cái ngu của mình. Sống dưới chế độ nào thì trình độ dân trí cũng không vì thế mà bị ảnh hưởng, ếch ngồi đáy giếng mà cứ ngỡ bầu trời bé bằng cái vung. Về VN chơi để biết dân trí thế nào nhé (nhớ đem theo nhiều tiền xài để khỏi mất mặt với người trong nước, Việt kiều bây giờ “xưa rồi Diễm ơi”, không có cửa so với người Việt trong nước đâu nhé), nếu còn dư tí tiền thì nên bố thí cho họ hàng hang hốc đang ở VN xài chơi.

  6. Lu Hà nói:

    Không phải vì Lu Hà bị chửi nhiều như kiểu đấu tố nhân văn giai phẩm ngày xưa mà BBT xoá đi. Thực ra chưa phân thắng bại giưã hai trục ác thiện, vì trang web có hạn mà tạm thời cắt bớt đi thôi. Bởi vì cái luồng la lối là những con người mới trong kế hoạch 10 năm trồng cây, trăm năm trồng ngưòi. Nên đã có thu hoạch bội thu nhu vậy là phải.Họ là những đỉnh cao trí tuệ cuả thời đại họ không muốn có một Lu Hà hơn họ. Họ điên cuồng vì lòng tự hào được đảng bác giáo dục và không muốn chịu kém. Ta cũng nên thông cảm cho họ, đừng trách họ đã bị rưả não từ khi còn đi học lớp mẫu giáo. Họ chỉ còn cảm giác cuả loài chó sóí được huấn luyện theo đúng những phản sạ có điều kiện mà thôi. Chính sách hộ khẩu ,bình đẳng ,trần trụi vô sản mà.

    Đâu Có Sá Chi

    Lu Hà đâu có sá chi
    Chính danh quân tử giưã thời nhiễu nhương
    Cây ngay mọc ở ven đường
    Người ngu kẻ dại lỡ làng bẻ cong
    Anh hùng tứ hải muôn phương
    Tri âm cũng lắm người thương Lu Hà
    Nổi trôi trong cõi ta bà
    Tâm hồn thi sĩ trăng ngà lên cao
    Thanh mai trúc mã la đà
    Vưòn xuân hải ngoại biết bao anh tài.
    Yêu ma quỷ đói xu thời
    Tiểu nhân nịnh bợ tôi đòi hiển nhiên
    Nưả già thế kỷ lầm than
    Hỏi ai gieo rắc muôn vàn điêu linh
    Giang sơn giấc mộng tan tành
    Đấu tranh nhồi sọ tranh dành miếng ăn
    Bầy đàn đủ loại chó săn
    Linh hồn đã mất lương nhân đã tàn
    Cu Li rắc đám tro tàn
    Bồi bàn rưả bát vô luân lăng loàn
    Điên cuồng chém giết dã man
    Cháu con tăm tối say men bố già
    Phải đâu một sớm một chiều
    Thần kinh não trạng đỏ màu hồng chuyên
    Chia đều bao cấp bình quân
    Sống trong chuồng ngưa ngậm hòn máu tươi
    Darwin Pavlov đâu rồi
    Con người thì cũng từ bầy đười ươi
    Làm chi có Chuá ở đời
    Việt Nam cộng sản còn ai lạ gì?

    19.3.2010 Lu Hà

  7. Khách nói:

    Lu Hà bị chửi nhiều quá nên BTQ cất hết phản hồi đi rồi à???

  8. Lu Hà nói:

    Cu Tý Nặc Danh

    Bỗng có kẻ cu to cu bé
    Nổi điên khùng mõm chó răng nanh
    Hai lần liên tiếp xưng danh
    gầm gừ lồng lộn lưu manh hiện hình

    Thi nhau suả nguyên hình ác quỷ
    Trò xảo ngôn chó dái côn đồ
    Tắc kẻ thè lưỡi cặc cò
    Lu Hà cộng sản gà mờ trời ơi

    Vẫn tráo trở thay ngôi đổi thứ
    Cứu Thu Hương uy hiếp Lu Hà
    Nhận mình chính nghiã quốc gia
    Hương Hà thì vẫn bơ vơ cõi đời

    Hương chẳng phải Lu Hà cũng thế
    Hoạ có chăng lại kẻ nặc danh
    Cò mồi chánh hiệu đua tranh
    Cu Ty cu tý mặt mình gọi tên

    Nhận cu tý tòm tem tí chút
    Thêm Trần Thanh ky kiết nở nang
    Mặt dày rặng rỡ vẻ vang
    Củ hành củ tỏi huy hoàng non sông

    Vẫn đấm bóp chủ chương đổi mới
    Chặn gió luà thế giới văn minh
    Vi vu kià luỹ tre xanh
    Con trâu đi trước quê mình thắm tươi

    Biết thiên hạ ghét người cộng sản
    Lũ mặt dày nhan nhản bon chen
    Dật dờ thân phận dế giun
    Gâu gâu suả láo chó săn lượn lờ.

    19.3.2010 Lu Hà

Gửi phản hồi