(Trao đổi cùng bà Đỗ Ngọc Bích)
Thưa bà Đỗ Ngọc Bích!
Tôi đã đọc các bài phản hồi của độc giả, bài viết và bài trả lời độc giả của bà và thấy rằng : Cả hai bài viết của bà đều hội đủ ba đặc điểm dốt nát, láo xược, gây nguy hại cho chủ quyền đất nước. Vì lẽ đó nên bài của bà thu hút được nhiều lời “chửi rủa” tới mức kỷ lục. Người không muốn tranh luận với kẻ dốt nát thì thấy láo xược nên phải nói. Người không chấp sự láo xược nhưng thấy nó nguy hại cho chủ quyền đất nước nên cũng phải nói. Đây là điểm mà bà đã hơn hẳn nhân vật Chí Phèo ở làng Vũ Đại trong truyện “Chí Phèo” của nhà văn Nam Cao. Nội dung bài viết của bà đề cập đến nhiều vấn đề khiến độc giả tức giận. Tuy nhiên trong phạm vi bài viết này tôi chỉ muốn trao đổi với bà một nội dung đó là ta cùng trả lời câu hỏi: Trung Quốc với tư cách là một nước láng giềng, quan hệ nhiều với Việt nam liệu có ân huệ với Việt Nam tới mức “khá nhiều”(như lời của bà) để những người Việt Nam phản đối bài xích Trung Quốc trong đó có tôi phải chịu tiếng là vô ơn hay không? Nếu câu trả lời là có thì bà được minh oan một phần trong bài viết. Còn ngược lại những lời “chửi rủa” dành cho bà là hoàn toàn xứng đáng. Trước khi trả lời câu hỏi bằng cách điểm lại những gì Trung Quốc đã làm cho Việt Nam rồi xem nó có phải là là ân huệ ta hãy thống nhất thêm một số điểm sau:
1)Việc kể sót ân huệ người khác ban cho cũng là vô ơn nên dù bà chỉ nói đến những ân huệ của Trung Quốc dành cho Việt Nam từ 1950 đến 1975 nhưng tôi thấy cần thiết phải bổ sung thêm cả các thời gian trước và sau nữa mới đầy đủ.
2) Chắc bà biết quan hệ giữa hai nhà nước cộng sản Việt Nam và Trung Quốc hiện nay là “hữu nghị, 4 tốt, 16 chữ vàng” do vậy những trích dẫn để nói về “ân huệ của Trung Quốc với Việt Nam” trong các tài liệu của đảng cộng sản Việt Nam sẽ mang tính khách quan và thuyết phục hơn các trích dẫn từ các tài liệu khác.
Trong đêm dài nghìn năm Bắc thuộc, sử Việt Nam đã ghi rõ những tội ác của các triều đình phong kiến Trung Quốc. Đó là bắt dân phải lên rừng thiêng nước độc lấy ngà voi, hoặc ra biển mò ngọc trai về cống nạp. Sự tàn bạo, độc ác đã được mô tả trong “Bình Ngô đại cáo” của Nguyễn Trãi “Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn
Vùi con đỏ dưới hầm tai vạ
… Độc ác thay trúc Nam Sơn không ghi hết tội
Dơ bẩn thay nước Đông Hải không rửa sạch mùi”. Hậu quả của sự bóc lột hà khắc đó là những cuộc khởi nghĩa của dân tộc Việt liên tiếp nổ ra bất chấp sự đàn áp khốc liệt của các triều đại phong kiến xâm lược Trung Quốc.
Sau khi giành được độc lâp, dân tộc Việt lại phải liên tiếp đương đầu với các cuộc xâm lược bành trướng của phong kiến Trung Quốc. Và lịch sử, cạnh những trang ca ngợi chiến công chống các đội quân xâm lược Hán, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh thì cũng có những trang kể tội bè lũ xâm lược phương Bắc. Không ít lần những đạo quân thất trận được đối xử tử tế, được người chiến thắng cấp cho cả thuyền bè, lương thực để trở về.
Đó là ân huệ của ai ban cho ai? Xin bà hãy tự trả lời.
Một điểm nữa mà có lẽ bà nghiên cứu sinh có thể còn băn khoăn là việc truyền bá chữ nho, đạo nho vào Việt Nam phải chăng là công cuộc khai hóa văn minh cho Việt Nam phải chăng là một ân huệ?
Hiện nay đã có những bằng chứng để từ chỗ nghi ngờ tiến tới khẳng định: chữ Hán của Trung Quốc có nguồn gốc từ chữ nôm của Việt Nam. Hơn nữa việc truyền bá chữ nho, đạo nho của phong kiến Trung Quốc còn có mục đích là đồng hóa dân tộc ta. Nhiều nhà nghiên cứu đã chỉ ra : Chính nho giáo cùng chế độ phong kiến đã là rào cản công cuộc canh tân của Việt Nam và Trung Quốc khiến cho cả hai nước đều bị lạc hậu. Trong nghìn năm Bắc thuộc ý chí quật cường đã giúp dân tộc Việt tồn tại, giữ gìn được bản sắc, không bị đồng hóa, đánh đuổi quân xâm lược giành độc lập.
Do vậy nếu có bắt buộc phải nói ân huệ của Trung Quốc trong thời gian này thì chỉ có thể nói đó là ân huệ về việc các nhà nước phong kiến đã rèn cho dân tộc ta chí khí quật cường chống ngoại xâm mà thôi.
Năm 1949 đảng cộng sản Trung Quốc giành được chính quyền, nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa được thành lập. Từ năm 1950 theo yêu cầu của đảng cộng sản Việt Nam Trung Quốc đã không ngừng viện trợ vũ khí và cả người(dưới hình thức cố vấn) cho cuộc kháng chiến chống Pháp. Cuốn sách “Sự thật về quan hệ Việt Nam Trung Quốc 30 năm qua” do đảng cộng sản Việt Nam xuất bản đã chỉ rõ “Trung Quốc là nước cung cấp nhiều vũ khí nhất cho Việt Nam vào cuối cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam chống thực dân Pháp. Những người lãnh đạo Trung Quốc đã lợi dụng tình hình đó để đứng ra làm người thương lượng chủ yếu đối với đế quốc Pháp, câu kết với chúng và cùng nhau thoả hiệp về một giải pháp có lợi cho Trung Quốc và Pháp, không có lợi cho nhân dân Việt Nam, nhân dân Lào và nhân dân Campuchia. Họ đã hy sinh lợi ích của nhân dân ba nước ở Đông Dương để bảo đảm an ninh cho Trung Quốc ở phía nam, để thực hiện mưu đồ nắm Việt Nam và Đông Dương, đồng thời để có vai trò là một nước lớn trong việc giải quyết các vấn đề quốc tế, trước hết là ở châu Á. Trong Hội nghị Giơnevơ năm 1954 mà phần đầu dành cho vấn đề Triều Tiên, nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa lần đầu tiên xuất hiện ngang hàng với bốn cường quốc uỷ viên thường trực của Hội đồng bảo an Liên hợp quốc. Đó là một cơ hội tốt cho những người lãnh đạo Trung Quốc mở rộng ảnh hưởng của mình ở khu vực châu Á và châu Phi. Đồng thời, họ tìm cách bắt tay với đế quốc Mỹ qua các cuộc thương lượng trực tiếp bắt đầu Giơnevơ, về sau chuyển sang Vacsava”.
Sau kháng chiến chống Pháp một loạt các chủ trương chính sách sai lầm của nhà nước cộng sản Việt Nam gây hậu quả nghiêm trọng. Những chủ trương chính sách này đều là những chủ trương chính sách hoặc bị áp đặt, hoặc bắt chước dập khuôn theo của Trung Quốc. Đó là cuộc cải cách ruộng đất giết oan hàng vạn người. Là việc bắt bớ, đày ải các văn nghệ sĩ chân chính qua vụ án nhân văn giai phẩm làm thui chột nền văn nghệ nước nhà. Là phong trào hợp tác hoá làm cho nông thôn Việt Nam tiêu điều, xơ xác,…
Liệu có thể gọi đó là những ân huệ gián tiếp mà Trung Quốc đã ban cho Việt Nam được không thưa bà?
Trong cuộc chiến tranh giữa hai miền Nam Bắc, cạnh việc viện trợ vũ khí, lương thực và các vật dụng chiến tranh cho Việt Nam, Trung Quốc luôn coi Việt Nam là con bài để mặc cả với Mỹ nhằm có lợi cho mình. Vẫn theo cuốn sách trên“Lợi dụng sự suy yếu của đế quốc Mỹ và chiều hướng chính sách của chính quyền Nichxơn, những người lãnh đạo Trung Quốc tăng cường chống Liên Xô và thoả hiệp với Mỹ, giúp Mỹ giải quyết vấn đề Việt Nam để cố tạo nên thế ba nước lớn trên thế giới theo công thức của Kitxinhgơ về “thế giới nhiều cực”, trong đó một trong ba cực lớn là Trung Quốc, xoá bỏ “thế hai cực” Mỹ và Liên Xô đã hình thành sau chiến tranh thế giới thứ hai, đồng thời dùng vấn đề Việt Nam để đổi lấy việc Mỹ rút khỏi Đài Loan. Do đó, họ lật ngược chính sách liên minh, bắt đầu từ việc coi Liên Xô là kẻ thù chủ yếu, gây ra xung đột biên giới với Liên Xô tháng 3 năm 1969, đến việc phản bội Việt Nam lần thứ hai, buôn bán với Mỹ để ngăn cản thắng lợi hoàn toàn của nhân dân Việt Nam”..
Sau năm 1975 đất nước thống nhất, Trung Quốc đã dung túng, giúp đỡ, bảo kê cho chế độ diệt chủng của Khơ me đỏ không những gây ra nạn diệt chủng giết hại 3 triệu người Căm Phu Chia mà còn quấy nhiễu, tàn sát gây nhiều tội ác với đồng bào ta ở biên giới Tây Nam. Tháng 2/1979 với lý do “dạy cho Việt Nam một bài học” nhà nước cộng sản Trung Quốc đã phát động cuộc chiến tranh biên giới gây ra những tội ác tày trời với đồng bào các tỉnh biên giới.
Nếu bà tiến sĩ tương lai chưa rõ có thể tìm các tài liệu viết về cuộc chiến tranh biên giới để tìm thêm những “ân huệ” của Trung Quốc mà bà không biết.
Tổng kết cái thời gian mà bà tiến sĩ tương lai nói là có “khá nhiều ân huệ của Trung Quốc dành cho Việt Nam” có thể tóm tắt “Trong 30 năm qua, những người lãnh đạo Trung Quốc coi Việt Nam là một trong những nhân tố quan trọng hàng đầu đối với chiến lược của họ, luôn luôn tìm cách nắm Việt Nam. Muốn như vậy, nước Việt Nam phải là một nước không mạnh, bị chia cắt, không độc lập và lệ thuộc Trung Quốc. Trái lại, một nước Việt Nam độc lập, thống nhất và giàu mạnh, có đường lối độc lập tự chủ và đường lối quốc tế đúng đắn là một cản trở lớn cho chiến lược toàn cầu của những người lãnh đạo Trung Quốc, trước hết là cho chính sách bành trướng của họ ở Đông Nam châu Á. Đó là nguyên nhân vì sao trước đây họ vừa giúp, vừa kiềm chế cách mạng Việt Nam, mỗi khi Việt Nam đánh thắng đế quốc thì họ lại buôn bán, thoả hiệp với đế quốc trên lưng nhân dân Việt Nam; vì sao từ chỗ giấu mặt chống Việt Nam họ đã chuyển sang công khai thù địch với Việt Nam và đi tới trắng trợn tiến hành chiến tranh xâm lược Việt Nam” (“Sự thật về quan hệ Việt Nam Trung Quốc 30 năm qua” tài liệu của đảng cộng sản Việt Nam)
Từ những năm 90 của thế kỷ trước trở lại đây, khi Liên Xô và các nước công sản Đông Âu sụp đổ hai nhà nước cộng sản Việt Nam và Trung Quốc có quan hệ ngày càng “thắm thiết” bằng “khẩu hiệu 16 chữ vàng”. Các “ân huệ” của Trung Quốc dành cho nhân dân Việt Nam càng ngày, càng nhiều. Đất liền, hải đảo cứ mất dần về tay Trung Quốc. Đường biên giới “lưỡi bò” trên biển của Trung Quốc “liếm” sát bờ biển của Việt Nam. Ngư dân Việt Nam bị giết hại, bị bắt bớ, bị đòi tiền chuộc ngay trên vùng biển của mình. Hàng hóa độc hại, kém chất lượng tràn ngập thị trường bóp chết nền sản xuất trong nước của Việt Nam….
Những “ân huệ” này chắc là bà Đỗ Ngọc Bích biết rõ vì đều có ở trên các báo.
Thưa bà Đỗ Ngọc Bích!
Dừng lai ở đây cũng là quá đủ để “minh” cho việc “không bị oan” của bà nhưng tôi biết chắc rằng có rất nhiều đối tượng sẽ không chịu và đòi phải nói tiếp về những “ân huệ” của Trung Quốc đối với Việt Nam.
Đó là những chiến sĩ đã hy sinh, những người dân đã bị Trung Quốc tàn sát trong chiến tranh biên giới Việt Trung 2/1979.
Đó là 74 chiến sĩ hải quân của VNCH đã hy sinh khi bảo vệ quần đảo Hoàng Sa chống Trung Quốc xâm lăng năm 1974.
Đó là 64 chiến sĩ hải quân VN đã hy sinh khi bảo vệ quần đảo Trường Sa năm 1988.
Là những ngư dân đã bị Trung Quốc sát hại khi đánh cá trên vùng biển của mình.
Là những ngư dân đã bị Trung Quốc đâm chìm tàu, bắt bớ, đánh đập, đòi tiền chuộc ngay tại vùng biển của mình.
Là tất cả người dân Việt Nam trong đó có tôi.
Những đối tượng trên lại cho chúng ta thấy Việt Nam đã nhận thêm được rất nhiều “ân huệ” của Trung Quốc trong thời gian gần đây. Dĩ nhiên những “ân huệ” này không thể bổ sung vào cái “khá nhiều” để minh oan cho bà được.
Thưa bà Đỗ Ngọc Bích!
Phần cuối bài viết tôi muốn bàn thêm với bà một chút về từ “vô ơn”. Ngay cả khi câu “Việt Nam đã nhận được khá nhiều ân huệ từ Trung Quốc” của bà có đúng chăng nữa. Bà cũng không thể gọi việc phản đối các hành động của Trung Quốc gần đây của người Việt Nam là vô ơn. Việc phản đối, thái độ bức xúc của người Việt Nam, với người lắm chữ như bà thì nói là ảnh hưởng của “chủ nghĩa này”, “chủ nghĩa nọ” còn tôi thì cứ nói đơn giản là họ phản đối, bức xúc trước những hành động của bọn kẻ cướp. Mà phản đối bọn kẻ cướp thì không thể nói là vô ơn được.
Cuối cùng có một lời khuyên chân thành gửi tới bà : hãy xin lỗi độc giả bằng một bài viết chân thành. Tôi tin rằng bà làm được nếu bà có tâm.
4/2010 TRẦN HOÀNG LAN


























Đỗ Ngọc Bích mang đủ thứ bệnh của CS: dốt nát, ngu si, nhưng lại thích nổ và không bao giờ tiếp thu phê bình, luôn cho mình là độc quyền chân lý. Khi trả lời độc giả Bích vẫn nhơn nhơn cho rằng mình đúng và tiếp tục nói xóc hỗn láo với những người chỉ trích. Bích đã tìm mọi cách đi du học đặng sau này nổ to hơn. Nhưng Bích nguy hiểm hơn người khác ở chỗ Bích bất chấp đạo lý của tổ tiên, sẵn sàng bán đứng cả Dân tộc và Đồng bào , nếu nó đem lại lợi lộc và tiếng tăm.
Than ôi, bây giờ lợi chưa thấy mà Bich đã bị người Việt khắp quả địa cầu này xỉ vả cho te tua và lưu danh xú muôn đời.
Bích không đáng được gọi là Bà. Bích chỉ là một con vịt vừa què, vừa ghẻ. Bich không khác Chí Phèo xưa là mấy, chỉ có khác về giới tính.
Vậy nên thị chỉ đáng gọi là Thị Bích.
Mà quái lạ ,tại sao CS Ba Đình và các báo lề phải ở VN câm như hến, không hề lên tiếng về con Vịt gian nay nhỉ???
BỌN NÔ BỘC HAY GÍAN ĐIỆP CUẢ TÀU CÓ NÓI VỚI HỌ THÌ CHỈ NHƯ NÓI VỚI ĐẦU GỐI THÔI BÀ CON ƠI ! TA PHẢI TÍNH LÀ BBC ĐĂNG BÀI CỦA BÍCH LÀ KHÔNG ĐƯỢC ; BBC ĐÂU CÓ PHỤC VỤ BÀ CON TA THÌ CHÚNG TA CŨNG ĐÂU CẦN BBC .KÍNH ***
Ấy luật sư cửu vạn của tập đoàn lính nô Ba Đình lại lấy tên mới Nguyễn Chí Cường và luồn trôn NV tự ro ở Úc nữa à ? Hôm nay cửu vạn không luồn trôn “đại uý lính dù” của Miền Nam VNCH nữa hay sao? he he he
Hình như báo Tổ Quốc nuôi mấy thằng Lu-Cà Lu Hà và HoĐâmchật Bùi tín hay sao mà cứ có bài viết nào là thấy chúng quấy thối, ỉa bậy, nôn mửa ra đấy. Bạn đọc chẳng thấy góp ý của ai ngoài của chúng nó. Vậy tại sao chúng không tự mở một báo lấy tên của chúng nhỉ mà cứ phải lợi dụng báo này khi có ai viết là lẻn vào rồi nói bậy. Chúng tôi thấy thật là lạ. Tại sao trên đời có những người rơ ráy đến như vậy nhỉ? Thật là chẳng biết xấu hổ gì cả mà lại cho rằng hay. Báo này họ cũng thấy khổ vì chúng quá nhưng chắc không làm sao được hoặc phải chịu cho chúng phóng uế và nôn mửa vào đây.
Uc, ngay 29 thang 4 nam 2010.
Nguyễn Chí Cường
Thật tình mà nói: Chỉ nghĩ tới chuyện một ngày nào đó, đảng cộng sản VN dâng Đất Nước này cho Tàu phù đã thấy sợ quá rồi, vậy mà cái cô trung sĩ (Ts) Bích này dám đặt bút viết VN là thuộc Tàu từ xưa chứ VN cái gì!!! Trời đất ơi, con bé này thuộc cái giống gì đây??? Con Tàu lai hay chệt phù mà ăn nói ngược ngạo thế???
Thiển nghĩ những loại người đầu óc như cái con nhỏ Bích này thì có lẽ bà con nói thế quá đủ rồi, stop là vừa, đừng nói nhiều nữa , no thấy thế cứ tưởng bở là bài viết của mình được nhiều người hưởng ứng. Cộng sản chính tông hay loại theo ăn bã mía hay tưởng bở như thế lắm.
Vũ minh Hằng.
Lịch sử Việt Nam đã chứng minh rằng đảng CSVN do ông Hồ lập ra, chỉ lợi dụng lòng yêu nước, ý chí chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam để cướp chính quyền, tranh dành quyền lực, và để là một tay sai đắc lực cho phong trào Cộng sản Quốc tế.
Núp dưới chiêu bài “Kháng chiến chống Pháp”, Hồ Chí Minh với bí danh là Lý Thụy đã bán đứng Cụ Phan Bội Châu, một nhà cách mạng yêu nước chân chính. Việt Minh CS do ông Hồ lảnh đạo đã thủ tiêu vô số người yêu nước không đi theo chủ trương đường lối của Việt Minh. Những tên tuổi lớn đều bị Việt Minh giết hại như Phạm Quỳnh (1945), Ngô Đình Khôi (1945), Tạ Thu Thâu (1945), Bùi Quang Chiêu (1945), Phan Văn Hùm (1945), Trương Tử Anh (1946), Huỳnh Phú Sổ (1947), Khái Hưng (1947)… Việt Minh thủ tiêu hàng loạt các đảng viên Quốc Dân Đảng, các nhà trí thức khác, và hàng ngàn tín đồ đạo Cao Đài.
Khi xua quân xâm lăng miền Nam, Hồ Chí Minh và đảng CSVN, một lần nửa, đã lợi dụng tinh thần độc lập dân tộc qua khẩu hiệu “đánh Mỹ cứu nước” và “giải phóng dân tộc” để tiếp tục vai trò làm tay sai cho Cộng sản Quốc tế.
Để có được số lượng súng ống, đạn dược, chiến xa, v.v…xử dụng trong công cuộc cưỡng chiếm miền Nam và nhuộm đỏ Việt Nam, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã dựa vào CS Trung Quốc gần như toàn diện.
Số lượng võ khí Trung Quốc viện trợ cho CSVN từ 1950 đến 1977 lên đến 2,000,000 súng hạng nhẹ, 27,000 đại pháo, 270 triệu băng đạn, 18 triệu đạn đại pháo, 179 chiếc máy bay và 145 chiến hạm. (Jacques Massu, Jean-Julien Fonde, sđd. tr. 293)
Cộng sản Trung Quốc chẳng những viện trợ súng ống, đạn dược mà cả quân viễn chinh nữa.
Trong cuộc họp báo tại Bắc Kinh ngày 30-7-1979, một viên chức ngọai giao Trung Quốc cho biết tứ năm 1954 đến 1971, 300,000 binh sĩ Trung Quốc đã chiến đấu bên cạnh binh sĩ CS Bắc Việt, trong đó hàng ngàn người đã tử trận và hàng chục ngàn người đã bị thương. (Jacques Massu, Jean-Julien Fonde, L’aventure Viet-Minh, Paris: Plon, 1980, tr. 293, phần chú thích.)
Tiết lộ của của viên chức ngọai giao Trung Quốc được một tài liệu của một cựu cán bộ CSVN là ông Nguyễn Minh Cần xác nhận khi ông cho biết Bắc Việt đã mời quân Trung Cộng vào đóng giữ từ khu Việt Bắc xuống tới Hà Nội. (Nguyễn Minh Cần, Công lý đòi hỏi, California: Văn Nghệ, 1997, tr. 114.)
Viện trợ nhiều, thì ân tình nhiều. Sau năm 1954, Bắc Việt tiến lên xã hội chủ nghĩa, càng ngày càng nghèo đói, lấy gì trả nợ ân tình? Để đền ơn đáp nghĩa, nhà cầm quyền Hà Nội không có gì ngoài việc lấy của gia bảo là đất đai do cha ông để lại, để hiến dâng cho Bắc Kinh.
Theo tài liệu về phía Trung Quốc, “Vào tháng Sáu năm 1956, hai năm sau khi chính phủ của ông Hồ Chí Minh đã thành lập tại Hà Nội, thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam Ung văn Khiêm đã nói với ông Li Zhimin, tham tán sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam, rằng theo dữ liệu của Việt Nam thì đảo Tây Sa (tức Paracels, Hoàng Sa) và đảo Nansha (tức Spratleys, Trường Sa) là một phần thuộc Trung Quốc theo lịch sử.” (Quan điểm của Bắc Kinh về chủ quyền tại Hoàng Sa và Trường Sa, RFA 12-12-2007.)
Tài liệu tuyên truyền của Trung Quốc có thể không đáng tin, nhưng công hàm của thủ tướng Phạm Văn Đồng đề ngày 14-9-1958, gởi cho thủ tướng Chu Ân Lai, thì là thật đáng tin vì chứng tích rõ ràng còn để lại, nguyên văn như sau:
————————————————————————————————————————————————————
Thưa đồng chí Chu Ân-lai,
Tổng lý Quốc vụ viện nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa,
Chúng tôi xin trân trọng thông báo tin để đồng chí Tổng lý rõ:
Chính phủ nước Việt-nam dân chủ cộng hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.
Chính phủ nước Việt-nam dân chủ cộng hoà tôn trọng quyết định ấy và chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung-quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa trên mặt biển.
Chúng tôi xin kính gửi đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng.
Hà Nội, ngày 14 tháng 9 năm 1958
PHẠM VĂN ĐỒNG
Thủ tướng Chính phủ nước Việt-nam dân chủ cộng hoà
————————————————————————————————————————————————————
http://conghambannuoc.tripod.com/
Ngày nay con cháu và học trò của Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng tiếp tục di sản bán nước của các cha, ông, và lảnh tụ của họ, đã liên tiếp ký hai hiệp ước nhượng đất và nhượng biển cho Trung Cộng.
1) Thứ nhất là “Hiệp ước về biên giới trên đất liền giữa Việt Nam – Trung Quốc” ngày 30-12-1999 (mất ải Nam Quan và 1/2 Thác Bản Giốc)
2) Thứ hai là “Hiệp ước phân định lãnh hải” ngày 25-12-2000 (mất khoảng 16,000 Km2 mặt biển Vịnh Bắc Việt trong đó có một số đảo thuộc Quần đảo Bạch Long Vỹ).
Đây là chưa kể Tây Nguyên cũng như trên 350.000 héc ta rừng của 10 tỉnh biên giới Việt Nam đã lọt vào tay Trung cộng, Đài Loan, và Hồng Kông.
Như thế, vì tham vọng quyền lực, vì muốn duy trì sự lãnh đạo của đảng CSVN, nên CSVN chạy theo cầu cạnh Trung Quốc, phục vụ quyền lợi Trung Quốc, nhượng đất và nhượng biển, cho Trung Quốc và phạm tội phản quốc. Nói ngắn ngọn: Đi với Trung Quốc nên phản quốc.
Vì vậy, muốn chống TRUNG QUỐC hữu hiệu, muốn xây dựng quốc gia, phát triển dân tộc, trước tiên phải dẹp bỏ kẻ PHẢN QUỐC CSVN.
Chỉ khi nào kẻ PHẢN QUỐC CSVN không còn, thì mới chấm dứt tình trạng nhượng bộ đất đai, mới có thể nói chuyện tập hợp tổng lực toàn dân, chống TRUNG QUỐC một cách hữu hiệu, như trước kia nhà Lý, nhà Trần đã làm.
Thị Mẹt Haỏ Lơ
tặng cô Đỗ Ngọc Bích
Mặt ai lồn lột thế kia
Hẳn cô Ngọc Bích thuở nào năm xưa….
Cha ky chú kiết sa đà
Không rõ nguồn gốc ta bà đầu thai
Tổ tiên mờ mịt xa xôi
Trung Hoa Đài Bắc vịt giời chốn nao
Hỏi ai cắt rốn chôn nhau
Văn chương chữ nghiã hồ đồ thế sao
Cái bằng tiến sĩ ai cho
Hay tờ giấy lộn ném vào cầu tiêu
Thở ra nồng nặc mùi tàu
Húng lìu thịt chó thây ma họ Hồ
Nhí nha nhí nhố pha trò
Tanh hôi cống rãnh con bò cái dơ
Thôi về tắm rưả cho mau
Cạo lông rưả bẹn nước hoa phun vào
Rắm rong hôi nách chè tàu
Thuốc lào một nắm Mao Hồ nưả cân
Tiểu ly tính toán ra tiền
Rừng vàng biển bạc bán dần quê hương
Viết văn viết báo khoe tuồng
Đua chen mèo mả gà đồng thối thây
Bưng bô bợ đỡ quan thày
Hậu trường hí hú nụ cười hở hang
Quay cuồng tốc váy lên chương
Ôm nhau nhảy muá hát vang reo mừng
Trung hoa nước mẹ yêu thương
Hảo lơ con đã lưà thằng Việt Nam.
23.4.2010 Lu Hà
Trò Xảo Trá
tặng Nguyễn Thượng phẩm
Vẫn ông Thượng Phẩm ở đây
Nưả ngô nưả ngọng chửi Tây khen Tàu
Chê cô Ngọc Bích vẩn vơ
Đánh lưà bạn đọc thằng cò ăn sương
Nưả bài tha thiết vấn vương
Mối tình Trung Việt nuí sông bao đời
Lăng xăng lái xái vịt giời
Ngọc Bích Thượng Phẩm cùng loài việt gian
Chàng Cam lê tấm thân tàn
Tham gia bình phẩm công an thối mồm
Trung Hoa bành trướng âm thầm
Xua quân xâm chiếm miền Nam tương tàn
Bắc Kinh chỉ đạo ba quân
Già Hồ Duẩn Giáp buôn dân bán nòi
Thôi đừng bình luận làm gì
Mong ông Thượng Phẩm nghĩ suy cho tường
Rừng vàng biển bạc thê lương
Tài nguyên khoáng sản quê hương mất dần
Thiệt người mất cuả ngu đần
Theo voi bã miá vẫn còn khoe khoang
Chán chê chính sách chủ trương
Bao nhiêu thập kỷ lỡ làng vận may
Bởi vì cái đảng thày dùi
Mác Lê chẳng hiểu tôi đòi làm chi
23.4.2010 Lu Hà
Chac co van de ca nhan anh huong toi tu duy cua “tien sy” nay. Toi du doan no co thang ban trai nguoi Tau, da an nam voi no roi, duoc liem lap do Tau roi nen quay ra phan boi dan toc minh. Truoc day toi van nghi khong co bat ky nguoi Viet Nam, du o phia ben nay hay ben kia lai khong cam thu ke thu truyen kiep phuong Bac. Nay hoa ra co nguoi co cai ten rat Viet Nam lai don mat den vay.
Bài viết của Trần Hoàng Lan,thể hiện sự hiểu biết khá thấu đáo về các vấn đề liên quan đến lịch sử giữa VN, TQ.Thiết nghĩ đối với “nhân vật”(?)Đỗ Ngọc Bích, chúng ta đã NÓI quá nhiều rồi.Có cần phải NÓI thêm nữa không nhỉ? Theo quan điểm của cá nhân tôi ( và cũng có thể của một số người khác nữa?)việc trao đổi nên tạm dừng, chúng ta chuyển đề tài khác có ý nghĩa hơn.Bởi nói với kẻ cố tình không muốn hiểu thì cũng chỉ như: “đàn gảy tai trâu” mà thôi!Chúng ta tôn trọng những người có học vấn, có nhân tâm, có tinh thần ái quốc…chứ những kẻ múa bút vì danh hão, mù quáng, thiển cận, “vơ bèo vạt tép”,sẵn sàng bán rẻ đồng loại, tổ quốc…thì hãy tránh xa họ ra, chẳng đáng bận tâm làm gì.