Bỗng dưng vào dịp kỷ niệm ngày 30-4 năm nay, sau 35 năm miền Bắc xé bỏ “Hiệp Định về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam” ký ngày 27/01/1973 tại Ba Lê để đánh chiếm miền Nam bằng võ lực rồi đặt cả nước dưới quyền cai trị độc tài của đảng Cộng sản Việt Nam thì nhiều người trong và ngòai chính quyền ở Việt Nam lại lên tiếng than như thở hắt ra rằng : tại sao cho đến bây giờ mà hai bên, kẻ thắng và người bại, vẫn chưa hòa hợp và đòan kết được với nhau?
Nhưng trước khi trả lời cho câu hỏi “tại sao chúng ta đã có thể gác lại qúa khứ với kẻ thù mà chưa hòa hợp và đòan kết được với người cùng con một Mẹ” thì người Cộng sản hãy sờ lên gáy mà tự hỏi : “Vì đâu mà người ta chưa tin tôi và tôi có tội tình gì với dân tộc không, tôi có kỳ thị, có nói mà không làm, hay có đúng tôi chỉ muốn bắt tay với những người sẽ tùng phục và làm theo lệnh của tôi nên chưa ai muốn ngồi chung bàn với tôi?”

Bà Nguyễn Thị Bình
Trước khi bàn thêm nữa, hãy đọc ít lời của Bà Nguyễn Thị Bình, nguyên Bộ trường Ngọai giao của cái gọi là Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam (có tên gọi quen thuộc là Việt Cộng) và nguyên Phó Chủ tịch Nước.
Bà Bình nói với báo Tuần Việt Nam ngày 28-4 (2010) : “Về vấn đề hòa giải hòa hợp dân tộc: thực tế là từ đầu, Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam đã giương cao ngọn cờ đoàn kết dân tộc nhằm tập hợp mọi người Việt Nam không phân biệt giai cấp, tôn giáo, dân tộc, cùng nhau chống xâm lược, bảo vệ độc lập và thực hiện thống nhất nước nhà.
Cuộc chiến đấu càng thắng lợi, kẻ thù càng suy yếu, cô lập là cơ hội cho nhiều lực lượng chính trị ở Miền Nam chống Mỹ, không tán thành chính quyền Thiệu… được hình thành. Có thể xem đây là quá trình phân hóa, hòa giải….
Và năm 1972, sau 4 năm đàm phán tại hội nghị Paris, các bên đã đi đến thỏa thuận: Mỹ sẽ rút quân hoàn toàn ra khỏi Miền Nam; còn vấn đề chính trị Miền Nam sẽ do các bên Việt Nam giải quyết. Để thực hiện điều nầy, một Hội đồng hòa giải, hòa hợp dân tộc sẽ được thành lập để chuẩn bị cuộc Tổng tuyển cử ở Miền Nam. Hội đồng hòa giải, hòa hợp dân tộc gồm 3 thành phần: chính quyền Sàigòn, chính phủ Cách mạng lâm thời Miền Nam và các lực lượng chính trị khác.
Chúng ta giành thắng lợi hoàn toàn ngày 30/4 với kết quả một thành phố Sài Gòn nguyên vẹn và sau giải phóng Miền Nam, không hề có “tắm máu” chính là nhờ chính sách hòa giải, hòa hợp dân tộc của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta. Hòa giải, hòa hợp dân tộc xuất phát từ truyền thống khoan dung, nghĩa nghĩa tình của dân tộc ta từ xưa.”
AI ĐẺ RA MẶT TRẬN GIẢI PHÓNG ?
Bà Bình nói như nước chảy mà không biết mình đã bóp méo lịch sử rất vụng về.
Thứ nhất, tổ chức được gọi là Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam (MTGPMN) ra đời ngày 20 tháng 12 năm 1960, chẳng qua cũng chỉ là tổ chức ngọai vi của đảng Cộng sản Việt Nam. Việc thành lập tổ chức này đã được thảo luận trong Đại hội toàn quốc lần thứ 3 của Đảng Lao động Việt Nam (5-10/09/1960), đổi tên thành đảng Cộng sản sau này.
Theo tài liệu phổ biến chưa hề bị phủ nhận thì : “Tại đại hội, Tôn Đức Thắng (Chủ tịch Nước) đã nói rằng Mặt trận sẽ được dựa trên các khái niệm của Lenin về liên minh 4 giai cấp, nhưng để phù hợp với sự phức tạp của xã hội miền Nam, Mặt trận cần bao gồm cả các nhóm tôn giáo và dân tộc khác nhau; mục tiêu đấu tranh của Mặt trận phải rộng để kêu gọi được đông đảo quần chúng; Mặt trận cần nhấn mạnh các chủ trương dân tộc và cải cách, đặt ra mục tiêu cuối cùng là sự xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, dân chủ và phồn vinh. Cũng như tiền thân Việt Minh của nó, Mặt trận mới này sẽ cần được tổ chức thành nhiều cấp, từ ủy ban trung ương đến các tổ chức ở cấp làng; chủ nghĩa cộng sản sẽ không được nói đến. Mặt trận đặt dưới sự lãnh đạo của Bộ Chính trị Đảng Lao động Việt Nam và Trung ương cục Miền Nam. Những người cộng sản miền nam hoạt động dưới danh nghĩa Đảng Nhân dân cách mạng Việt Nam, hoạt động công khai và là thành viên tham gia Mặt trận.”
Trong khi đó, Báo cáo Chính trị của Lê Duẩn, Tổng Bí thư đảng lúc đó viết : “Hiện nay, Đảng ta đang đứng trước những nhiệm vụ lớn lao: đẩy mạnh công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc, củng cố miền Bắc thành cơ sở ngày càng vững chắc cho cuộc đấu tranh giành thống nhất Tổ quốc; ra sức hoàn thành cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân trong cả nước, giải phóng miền Nam khỏi ách thống trị tàn bạo của đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai; thực hiện thống nhất nước nhà trên cơ sở độc lập và dân chủ, xây dựng một nước Việt-nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh.”

Ai đẻ ra Mặt trận Giải phóng Miền Nam?
Sau cùng là Nghị quyết của Đại hội III đã xác nhận chủ trương xâm lăng miền Nam của Hồ Chí Minh nhằm 2 mục tiêu : “Một là, tiến hành cách mạng xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc. Hai là, giải phóng miền Nam khỏi ách thống trị của đế quốc Mỹ và bọn tay sai, thực hiện thống nhất nước nhà, hoàn thành độc lập và dân chủ trong cả nước.” (Nghị quyết ngày 10-9-1960)
Như vậy rõ ràng MTGPMN chỉ “có tiếng mà không có miếng”. Vì vậy khi chính phủ miền Bắc quyết định đem quân xâm lăng miền Nam thì Quân đội Nhân dân đã biến thành Quân đội Giải phóng để che mắt thế giới. Vì vậy, không ai thấy lá cờ đỏ sao vàng của miền Bắc trưng lên ở trong Nam trong suốt 20 năm chiến tranh.
Mãi cho đến sau khi có cuộc tổng tuyển cử trong cả nước được thực hiện ngày 25 tháng 4 năm 1976 đưa đến việc thành lập nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam do đảng CSVN độc tôn, độc quyến lãnh đạo thì lá cờ này mới trưng ra ở trong Nam.
Lá cờ hai màu xanh, đỏ với ngôi sao vàng ở giữa của MTGPMN và Chính phủ Việt Cộng của Bà Bình đã bị ném vào sọt rác không chút tiếc thương cho những con người Việt Nam đã khuất vì sự lừa dối của lá cờ này.
Cái “Chính phủ” Việt cộng của Bà cũng tan hàng rã đám không kèn không trống từ đây. Sau đó, đến phiên tổ chức có vỏ mà không có ruột MTGPMN đã phải âm thầm ngậm miệng cay đắng được cho phép chui vào Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cho an phận kể từ ngày 31 tháng 1 năm 1977.
Cũng rất mỉa mai là hành động “biến anh bộ đội thành anh lính giải phóng” dối trá này đã không che được mắt nhân dân Việt Nam ở cả hai miền đất nước. Vì vậy khi người ta thấy anh lính “bộ đội giải phóng giả” ngồi trên chiếc xe tăng phất cờ của Chính phủ giả mạo “Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam” tiến vào sân Dinh Độc Lập ở Sài Gòn ngày 30-4-1975 thì hình ảnh “chiến thắng” ấy đã trở thành trơ trẽn, kệch cỡm và bẽ bàng nhất trong những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến.

Lính “bộ đội giải phóng gỉa” ngồi trên chiếc xe tăng phất cờ của
chính phủ giả mạo “Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam”
Cần nhắc lại là tháng 6/1969 đảng CSVN đã đẻ ra cái Chính phủ ma “Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam”, sau cuộc tấn công thất bại nhưng đẫm máu giết hại dân lành vô tội hơn lính Việt Nam Cộng hòa nhưng lại được người Cộng sản hô hóan lên là “cuộc tiến công nổi dậy” của đồng bào miền Nam vào dịp Tết Nguyên đán Mậu Thân năm 1968.
Chính phủ “du mục” này được thành lập do kết hợp giữa Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam và Liên minh các Lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình Việt Nam do Trịnh Đình Thảo làm chủ tịch.
Sự nhục nhã bị hòa vào với miền Bắc để nhận sự kìm kẹp và kiểm soát không nương tay của đảng CSVN đã khiến cho những người kháng chiến cũ trong Nam tiêu biểu như hai ông Nguyễn Hộ, Nguyễn Văn Trấn bất bình.
Thứ nhì, khi Bà Bình tự tuyên dương cho chủ trương hòa giải, hòa hợp dân tộc của MTGPMN và nói rằng “Cuộc chiến đấu càng thắng lợi, kẻ thù càng suy yếu, cô lập là cơ hội cho nhiều lực lượng chính trị ở Miền Nam chống Mỹ, không tán thành chính quyền Thiệu… được hình thành” là Bà đã tự biên, tự diễn.
Lực lượng Công sản chỉ có cơ hội tiến quân chiếm Sài Gòn, sau ngày các bên ký Bản Hiệp định Paris 1973, khi người Hoa Kỳ, đồng minh chính yếu của VNCH quyết định bỏ cuộc và giảm viện trợ cho miền Nam từ trên 1 tỷ dollars xuống còn lối 700 triệu. Trong khi quân Cộng sản tiếp tục được khối Liên Xô và Trung Hoa viện trợ súng đạn và lương thực cho quân tiến đánh miền Nam, khi chữ ký của Nguyễn Duy Trinh, Bộ trưởng Ngoại giao của miền Bắc (Việt Nam Dân chủ Cộng hòa) chưa ráo mực tại bàn hội nghị ngày 27-01-1973.
Do đó, khi Bà Bình nói rằng : “Cuộc chiến đấu càng thắng lợi, kẻ thù càng suy yếu, cô lập là cơ hội cho nhiều lực lượng chính trị ở Miền Nam chống Mỹ, không tán thành chính quyền Thiệu…” là Bà không nói thật. Bởi vì ở trong Nam trong thời kỳ chiến tranh, ngoài các nhóm quần chúng và tôn giáo bị cán bộ Cộng sản nằm vùng xâm nhập, gây rối lẻ tẻ, không có “lực lượng chính trị nào” có khả năng lấn át chính quyền VNCH, nói chi đến thành phần không hề có quần chúng ủng hộ là “Lực lượng thứ Ba” của nhóm Tổng thống hàng giặc, Dương Văn Minh.
Thứ ba, khi Bà Bình khoe rằng Sài Gòn, sau ngày 30-4-1975 “không hề có “tắm máu” chính là nhờ chính sách hòa giải, hòa hợp dân tộc của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta” thì Bà cũng cố tình không nói đến những hình thức “tằm máu” khác. Đó là chính sách đánh lừa hàng trăm ngàn quân-cán-chính của VNCH đem đi tập trung cải tạo-lao động làm cho không biết bao nhiêu người miền Nam phải bỏ thây nơi rừng thiêng, nước độc, gia đình tan nát.

Tập trung cải tạo

Ðuổi dân đi kinh tế mới
Rồi Bà cũng không nhớ gì đến hàng ngàn gia đình của những người bị đi tù “cải tạo” đã bị đấy đọa đói khổ ở các khu đất “người không qua, ma không tới” có tên mỹ miều là “vùng kinh tế mới”?
Bà cũng cố tình nhắm mắt trước nạn hải tặc tấn công và sóng dữ làm chết cà trăm ngàn thuyền nhân, trong số có cả ngàn đàn bà, trẻ em vô tội vượt biển tìm tự do sau 30-4-1975.
Còn tội ác 10 năm kinh tế kiệt quệ, phá sản của người Cộng sản đã bắt dân phải hứng chịu từ 1975 đến 1986 thì Bà Bình đổ cho ai?
Hơn nữa, Bà cũng cần phải tự hỏi mình câu này : Nếu miền Bắc không xua quân xâm lăng miền Nam thì làm gì có chuyện Quân đội Mỹ và quân đội ngoại quốc khác phải nhẩy vào cuộc chiến giúp nhân dân VNCH bảo vệ miền Nam ?
LỰC LƯỢNG THỨ BA
Khi được hỏi về thành phần lực lượng thứ ba trong cuộc chiến và lý do tại sao chưa thấy ai viết gì về “công lao” của những người này, Bà Bình ngụy biện : “Nhiều người ngại nói đến lực lượng ba… Theo tôi lực lượng này đã có sự đóng góp nhất định vào thắng lợi của nhân dân ta. Đó là một thực tế.
Năm 1960, Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam, do Luật sư Nguyễn Hữu Thọ làm Chủ tịch, là tổ chức rộng lớn được thành lập theo chủ trương của Đảng. Năm 1969, có Liên minh các lượng dân tộc, dân chủ, hòa bình của Luật sư Trịnh Đình Thảo ra đời.
Đến năm 1972, nhiều cá nhân và nhóm chính trị rất đa dạng được hình thành: Có ngưới và nhóm do Mặt trận vận động tổ chức, có cá nhân, nhóm không có liên hệ với Mặt trận, nhưng hoạt động hướng theo mục tiêu đấu tranh của Mặt trận… Đó là lực lượng ba. Bà Ngô Bá Thành, Luật sư Trần Ngọc Liểng… là một trong những lực lượng đó. Trong nhóm ông Dương Văn Minh cũng có người của lực lượng ba ..v.v..
Từ Pháp, một số số Việt kiều do chúng ta vận động cũng đã về miền Nam, như bà Tôn Nữ Thị Ninh, anh Trần Hà Anh, chị Thái Thị Ngọc Dư…”
Tất cả những thành phần theo đóm ăn tàn này đều vô danh tiểu tốt không đại diện cho ai. Họ không có quần chúng và chỉ biết dựa hơi vào một số Tu sĩ tôn giáo biết lợi dụng chiến áo vỏ tu để hoạt động chính trị như một số tu sỹ Chùa Ấn Quang và Thượng tọa Thích Trí Quang, Nư sư Hùynh Liên hay phía Công giáo của nhóm Linh mục Phan Khắc Từ.
Phóng viên của Tuần Việt Nam hỏi tiếp : “Thưa bà, vì sao dần dần lực lượng thứ ba ít được nhắc tới?”.
Bà Bình vá víu : “Khi chiến tranh chấm dứt, hòa bình được lập lại, giang sơn thu về một mối, Mặt trận xem nhiệm vụ lịch sử của mình đã hoàn thành, cùng với Mặt trận Tổ quốc ở miền Bắc, thành lập Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Nước CHXHCN Việt Nam cũng từ đó ra đời. Tình hình của Liên minh và các tổ chức khác cũng như vậy.”
Ngoài ra còn có một nguyên do khác là không phải ai cũng hiểu về đấu tranh bí mật. Vì không nắm được thông tin nên có những người ngại nói về nó.”
Đúng ra là “lực lượng thứ ba” chỉ có cái tên được dựng lên bởi các phần phần tử cơ hội chính trị muốn được nổi tiếng hay chia phần khi chiến tranh kết thúc. Do đó, họ bị nhân dân khinh thường và bị thời gian và lịch sử đào thải là chuyện không đáng ngạc nhiên.
TẠI SAO CHƯA AI MUỐN VỀ GIÚP VN?
Báo Tuần Việt Nam hỏi : “Khi nói về mục tiêu hòa hợp dân tộc, có thể thấy đó là nỗi khắc khoải của số đông người dân Việt Nam ở trong nước và ở nước ngoài. Có người gợi ý, nên chăng những người chiến thắng – những người trong nước, nên chìa tay ra trước?”
Bà Bình che dấu sự thiếu thành thật của đảng CSVN : “Nhiều người từng ra đi, đã trở về. Dĩ nhiên cũng còn nhiều người vẫn chưa hiểu rõ chính sách của Nhà nước, hoặc còn mặc cảm… hoặc có một số, tôi tin không nhiều, vẫn giữ một thái độ thù địch đối với chế độ, đối với đất nước.
Nếu nghĩ rằng những người “chiến thắng” phải chủ động ra tay trước, thì thực tế Đảng, Nhà nước và nhân dân ta đã chìa tay ra, tạo điều kiện để người Việt Nam khắp nơi có thể trở về, xây dựng quê hương.
Với Mỹ, chúng ta sẵn sàng “gác” qua khứ, để hợp tác, nhìn về tương lai, thì không lý do gì, với người cùng một dân tộc, cùng một tổ quốc, mà không thể hòa hợp, đoàn kết với nhau để xây dựng tương lai cho đất nước mình.”
Nói như Bà Bình thì chính sách được gọi là “hòa hợp” hay “đòan kết dân tộc” của đảng CSVN có gì bí hiểm đâu mà “chưa hiểu rõ” ?
Người Việt lưu vong không muốn trở về giúp nước vì đảng đã chứng minh thiếu thành thật qua Nghị quyết 36-NQ/TW: “Về công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài”, ban hành ngày 26 tháng 3 năm 2004.
Điểm then chốt là đảng CSVN chỉ muốn “hòa hợp” vào với đảng mà chưa muốn “hòa giải” thật lòng với mọi người, kể cả những người bất đồng ý kiến trong nước và đang sống trong lòng chế độ.
Các vụ đán áp những người đấu tranh bất bạo động yêu cầu nhà nước thực thi các quyền hiến định như dân chủ, tự do và tự do tôn giáo đã chứng minh nhà nước không coi Hiến pháp và các luật lệ ra gì.
Khi nhà nước nói tôn trọng quyền tự do báo chí, tự do được thông tin của người dân thì lại không cho ra báo tư nhân. Khi đảng nói nhà nước ta là nhà nước pháp quyền thì lại chà đạp lên pháp luật mà đi. Và khi nhà nước khoe có dân chủ và tự do thì tại sao lại sợ phải tranh cử với một đảng thứ hai ?
Ngoài ra khi Bà Bình khoe đảng đã “chìa tay ra” để đón “Việt kiếu” về thăm quê hương nhưng có bao nhiêu người đã quay về giúp nước ?
Con số trên 300 ngàn Trí thức Việt Nam có khả năng đa dạng ở nước ngòai là nguồn tài sản cả đời đảng cũng chưa đào tạo được. Nhưng nhà nước đã có chính sách và lòng thành thật “chiêu hiền đãi sĩ” chưa hay chỉ muồn lợi dụng, vắt chanh bỏ vỏ và ganh tị như là một thói quen xấu ra trong tư duy chưa gột sạch được ?
Vì vậy, khi nói đến “hòa hợp” thì phải biết hòa hợp với ai, hay “hòa giải” cái gì chứ không thể nói suông hay nói cho sướng miệng mà trong lòng anh lại giấu sẵn cả trăm ngàn con dao lưỡi bén để chờ cơ hội ăn tươi nuốt sống người ta. -/-
Phạm Trần
(29/04/2010)


























” Đừng Nghe những gì cs Nói / Hảy Nhìn những gì cs Làm ”
Sông có thể cạn Núi có thể mòn / Song chân lý ấy không bao giờ thay đổi
” cs chỉ có Thay Thế chứ không bao giờ Thay Đổi ”
Lời Trùm Lảnh Đạo cs LX Boris Yelsin
bon csvn la lu cuop dau tranh giai cap chu giai phong ai trong khi mien nam song tu do nhan ban giau co nguoi my GIUP MIEN NAM NBAO VO NEN DAN CHU TU DO VA DA RUT QUAN NAM 1973 HOI CHUNG NO GIAI PHONG AI !???????? TONG THONG NUYEN VAN THIEU CHI DAI DIEN DAN MIEN NAM QUA CAC CUOC BAU CU DAI DIEN MIEN NAM DE BAO VE TU DO DAN CHU VA DAT NUOC MIEN NAM BON CSVN CHO CHET TAY SAI NGA TAU BOI BUA LIEM VA CO MAU CUA BON CHUNG LAM TAY SAI CHO MAO VA STALIN BOI DAI DIEN TAT TINH BAO TAU HO CHI MINH DE KHUNG BO HIEU CHIEN TAN CONG HANG NGAN LAN LAM SAO MA KHONG THUA THU HOI CO NUI CAO MA LUC NAO CUNG DUNG BUA DANH DAP RIET CUNG PHAI SUP DO HUONG HO GI BON CSVN AM SAT GAI MIN DAT BOM VAPHAO KICH CHET HANG TRIEU NGUOI VN BON CHO DE TAN AC HON HITLER VA TAN THUY HOANG
Giở những người CS!
Hoà hợp hoà giải là kết nối tình cảm thiêng liêng của Đồng bào VN, chứ không phải là một trò đùa chính trị để cho các Ngài thò tay ra sắp xếp.
Trong suốt một tuần đọc những bài viết của những cây bút được các Ngày rèn luyện. Những bài chứa chan tình người, chưa chan lòng vị tha và cao thượng trên tuanvietnamnet. Tôi cảm thấy xâu hổ, nhục nhã, và khinh bỉ vô cùng.
Cái nguyên do tạo cho tôi cái cảm giác đó là bởi qua những bài viết cố bọc lộ những đức tính cao thượng đầy tình người kia là những mưu tín thâm độc tàn ác của các Ngài.
Đơn cử xin đưa ra một ví dụ để chỉ ra cái mưu tín thâm độc và tàn ác đó trong bài “Chấp nhân cái khác biệt để hoà hợp, hoà giải”.
Trong bài này đã bọc lộ cái mưu tín thâm độc tàn ác của các Ngài khi đề cập đến vấn đề đối lập tư tưởng của những người Việt hải ngoại, đặc biệt là những người của chính quyền SG ra đi từ những năm 75 và những người Sỹ quan tù cải tạo. Các Ngài nghĩ rằng những người quân nhân của chính quyền SG ngày nay đang sống ở hải ngoại không còn nhiều, và rồi đây tất cả những người này sẽ không còn nữa thì các Ngài bắt tay với những thế hệ con cháu của họ để gọi là “Hoà hợp hoà giải” (!?)
Có thể nói đây là một mưu đồ chính trị thâm độc mà các Ngài dành cho đồng loại của các Ngài.
Những người cựu chiến binh của VNCH đã mất quá nhiều rồi. Nửa đời binh lửa, lao tù cải tạo, gần cuối cuộc đời phải vất vã với chuyện cơm ao gạo tiền nơi xứ người. Nay còn phải bị người ta mong cho chết hết để phát động công cuộc “Hoà hợp hoà giải”. Ác! Ác đốc lắm.
Ý nghĩa của HHHG là với thế hệ này, nếu họ chết hết rồi thì HHHG đâu còn ý nghĩa gì nữa. Đến lúc đó dẫu cho VN có thống nhất DT thì lịch sử cũng sẽ mang trên mình cái thâm ác này của các Ngài. Thử hỏi có ai khi nằm xuống không muốn mình được nằm trong lòng Đất Mẹ! Các Ngài hãy nhìn những người con của họ mang những hủ tro cốt về lại VN thì sẽ they được ý nghĩa thiêng liêng của tình yêu Quê hương của người hải ngoại.
Đối với tôi. Tất cả những người lính của hai bên trong cuộc chiến đều là những dũng sĩ oai hùng của nước Việt. Tất cả họ phải được xem như là những người hùng. Họ không có tội gì với Dân tộc, chỉ có những chủ nghĩa làm tổn thương đến đất nước, đến Dân tộc mới là kẻ có tội với Dân tộc Việt Nam.
VAN DE LA O AI TIN CSVN CA.VI LOI NOI 0 BAO GIO DI DOI VOI THUC HANH CUA DANG CSVN .
Để mọi người Dân Việt hòa hợp hòa giải chung tay xây dựng đất nước và chống ngoại xâm Việt gian cộng sản hãy tạ tội với nhân dân thật lòng sám hối về những tội ác đã gây ra cho Dân Việt như thủ tiêu những người yêu nước, cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, làm chết 500 ngàn người Dân miền Bắc, không tuân giữ hiệp định Geneva hiệp định Paris lừa gạt nhân dân miền Bắc xua quân xâm lược miền Nam làm chết 2 triệu người Dân Việt 2 miền, khủng bố thủ tiêu giết người pháo kích vô thành phố trường học, học tập cải tạo đày đọa 1 triệu người dân miền Nam làm chết 200 ngàn người, đánh tư sản, xua đuổi người Dân miền Nam đi kinh tế mới, khiến người dân phải vượt biển tìm tự do làm chết 500 ngàn người, và vẫn còn tiếp tục gây tội ác cướp nhà cướp đất, bóc lột, tham nhũng, bán nước, lấy danh nghĩa quốc gia vay tiền nước ngoài bỏ túi, lừa gạt buôn người v.v… tội ác nhiều không kể hết. Nếu đảng cộng sản ngoan cố không tạ tội với Dân Việt thì ngày Dân Việt xét xử đảng cộng sản cũng đang đến gần.
HOA HOP HOA GIAI BON CHO DE CSVN CHI LA TU SAT CHI LOAI GIOI BO VASUC VAT MOI TIN THEO BON CHO DE CUA CHUNG MAY
DAN TOC VN NEN NHO BON CSVN KHAT MAU CHUNG LAM TAY SAI CHO BON CS DE TAM QUOC TE THO MAC LENIN MAO HO CHO CHET LU CUOP CUA GIET NGUOI LUON LUON DAU TRANH GIAI CAP NO NOI GIAI PHONG CON CAT GI LU CUOP THAY MIEN NAM SONG TRONG SUNG TUC GIAU CO VA TU DO NHAN BAN CHUNG LUON LUON KHUNG BO TAN CONG AM SAT GAI BOM MIN TAN PHA MIEN NAM NEU AI KHONG THEO CHUNG THI CHUNG THU TIEU MUC DICH CUA BON CHUNG LA BANH TRUONG CHU NGHIA CS QUOC TE TAY SAI CHO BON NGA TAU MAI DEN HOM NAY BIEN DAO BIEN GIOI VE TAY TAU CONG CHUAN BI LAM NO LE CHO TAU CONG HOI BON CHO DE CSVN CUA BON MAY BON MAY LU SON TAC CUOP CUA GIET NGUOI CHU GIAI PHONG CON CAT GI ????????? TRONG KHI MIEN NAM MY DA RUT QUAN BON CHO DE CSVN CHUNG MAY KHAT MA HIEU CHIEN TAN CONG KHUNG AN CUOP MIEN NAM CHU HAY HO DEO GI BON MAY LU VO HOC CHI LOAI GIOI BO VASUC VAT MOI HOA HOP VOI BON MAY THOI DEN GIO SAP XUONG 18 TANG DIA NGUC ROI HOI BON CSVN GIAN AC CHO BON MAY LAM NO LE CHO TAU NO IA BAT BON CHO DE CSVN CUA BON MAY LIEM CUT VA PHAN CHO CON CHAU BON TAU MOI XUNG DANG BON NGU DOT DAU TRAU OC CHO