THƯ TỐ CÁO.
Về việc:
Nhận lệnh chỉ đạo từ Nhà Cầm Quyền Cộng Sản Việt Nam, công an an ninh nỗ lực đàn áp, khủng bố tinh thần trẻ con; dùng bạo quyền cưỡng đoạt tài sản + giấy tờ tùy thân của dân oan Lư Thị Thu Trang.
Kính gửi:
- Đồng bào Việt Nam ở trong và ngòai nước.
- Các chính khách của những quốc gia yêu chuộng Tự do và Công lý.
- Các Cơ quan truyền thông đại chúng.
- Ông Lê Hồng Anh – Bộ trưởng Bộ công an nước CHXHCN Việt Nam.
Tôi tên Lư Thị Thu Trang, hiện đang cư ngụ tại 77/13B đường Trần Bình Trọng, P.1, Q.Gò Vấp, Tp. Sài Gòn. Nay viết đơn này tố cáo tội ác mà Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam (NCQ CSVN) đã gây ra cho tôi và gia đình. Cụ thể là: Lãnh đạo công an Việt Nam đã chỉ đạo cho lực lượng công an an ninh tại Tp. Sài Gòn bủa vây đàn áp, chặn bắt người trái phép, đánh đập, cướp đoạt tài sản. Hiểm độc hơn, họ cố tình khủng bố tinh thần những trẻ nhỏ vô tội của gia đình họ Lư chúng tôi.
Vào ngày 28/4/2010 khi tôi chở đứa con trai nhỏ hơn 5 tuổi đến nhà chị Dương Thị Tân ở đường Phạm Ngọc Thạch, Q.3, Tp. Sài Gòn, dự định cùng đi Chùa với chị, vì hôm đó là ngày Rằm. Đến nơi mới biết chị Tân không có mặt tại nhà. Tôi gọi điện thoại cho chị, chị nói sẽ về nhà ngay nên vẫn ở nhà chị để chờ. Độ ít phút sau, tôi nghe cháu Dũng nói: “Mẹ con mới bị chặn bắt ngoài bãi giữ xe của siêu thị, cô cứ ở đây đợi mẹ để con đi đón em con về”. Cháu còn dặn thêm: “Con đi rồi, ai gọi cửa thì cô cũng đừng mở, hãy chờ con về”.
Dũng đi độ mươi phút sau, tôi nghe có người đập cửa nhưng không mở. Chờ đến lúc cháu Dũng về lên tiếng gọi, tôi mở cửa thì lập tức một đám người ùa vào, dẫn đầu là tên Khanh thuộc lực lượng công an an ninh của Q. Gò Vấp. Khanh hùng hổ nhảy xổ vào, một tay túm tóc tôi, một tay đấm vào mắt, vào mặt tôi túi bụi, miệng chửi: “Tao đã nói mày ra là tao giết, mà mày vẫn cứ đi!”. Hỗ trợ tên Khanh là lực lượng an ninh và dân phòng xúm lại vừa lôi, vừa đẩy tôi từ lầu 3 chung cư xuống dưới sân. Trong lúc quẳng tôi lên xe ôtô của công an P.1, Q.Gò Vấp và đánh đập tôi như con vật, chúng tranh thủ “bắt” luôn chiếc xe tay ga, biển số 52-T5- 6162 của tôi đang gửi tại bãi để xe của chung cư, rồi đưa cả tôi và xe về đồn công an Q. Gò Vấp, tại địa chỉ số: 16/1 đường Quang Trung, P.10, Q. Gò Vấp. Chúng bỏ lại đứa con trai nhỏ của tôi đang khóc đến ngất đi, gây ra nỗi sợ hãi cho cả các cháu bé là con và cháu của chị Tân.
Khi về đến đồn công an Q. Gò Vấp, lực lượng công an an ninh xúm lại và buộc tôi phải mở cốp xe cho họ xét, mà không cần có bất cứ văn bản hay chứng từ nào cho phép họ cái quyền làm việc đó. Điều này chứng tỏ bản thân họ cũng đang khinh rẻ Luật pháp của chính cái chế độ độc tài, thối nát mà họ đang phục vụ. Họ ngang nhiên chà đạp, phun nhổ vào cái thể chế chính trị “ưu việt” của Đảng cộng sản mà họ đang gân cổ tuyên truyền, hòng gạt gẫm thêm những ai còn nhẹ dạ, cả tin vào cái bộ mặt sẵn sàng giết cha, chém chú để thủ lợi của họ. Trong khi xét xe, họ có vẻ thất vọng, chắc họ mong tìm được thứ gì đó để có thể “cho” tôi được tội như họ muốn. Nhưng trong cốp xe của tôi, họ chẳng tìm thấy thứ gì để gọi là phạm pháp. Thế rồi ông lớn Võ Minh Hà, viên sỹ quan công an cấp tá, thuộc Phòng PA.38 – Sở công an Tp. Hồ Chí Minh đã có mặt và họ xúm nhau lại bàn bạc để thực hiện những thủ đoạn khác. Tôi vẫn thản nhiên ngồi chứng kiến lũ mặt người dạ thú đang tính tóan thực hiện những hành động đê hèn tiếp theo của họ
Vào đầu giờ chiều cùng ngày, họ đưa 1 cảnh sát giao thông đi xe công vụ đến. Tên Khanh lại tiếp tục đánh đập và lôi đầu tôi vào 1 phòng khác để diễn tuồng cướp xe của tôi. Anh cảnh sát giao thông tên Võ Văn Yên, tự xưng là trung úy (tôi có ghi số hiệu cụ thể nhưng tên Võ Minh Hà đã cướp lại) nói được lệnh làm việc theo thủ tục hành chánh với tôi, rồi yêu cầu tôi phải xuất trình giấy tờ tùy thân cùng bằng lái + giấy tờ xe. Tôi đề nghị anh ta cho xem văn bản hoặc lệnh nào chứng minh sự làm việc của anh là đúng luật pháp. Nhưng anh ta lúng túng nói: “Tôi được yêu cầu”. Tôi nói: “Anh chỉ được quyền yêu cầu tôi làm việc khi xe tôi đang lưu hành trên đường và đang vi phạm luật giao thông. Còn hiện tại, tôi không điều khiển xe thì anh không có cái quyền đó”. Anh ta vẫn chống chế: “Nhưng người ta bắt chị và yêu cầu tôi làm việc này, yêu cầu chị hợp tác”. Tôi nói: “Về nhân thân tôi, nếu anh muốn biết thì hãy hỏi những kẻ đã vi phạm pháp luật này. Họ bắt người trái phép rồi chở luôn chiếc xe tôi đang để ở nhà người quen về đây. Tôi có đầy đủ giấy tờ hợp pháp nhưng không xuất trình, vì anh đang làm việc không đúng với luật pháp qui định. Vậy thôi!”
Vây quanh, chứng kiến viên công an giao thông đuối lý trước lý lẽ của tôi, lực lượng công an an ninh, nhất là tên Võ Minh Hà thộn mặt ra. Rồi tên Hà hất mặt ra lệnh và tên Khanh bất ngờ đánh mạnh vào sau gáy tôi, làm tôi ngã xuống. Vừa gượng dậy được, tên Khanh lại nhảy vào đánh tiếp. Lúc này, tôi không còn cảm thấy đau nữa và tôi đã hiểu được vì sao mà anh thanh niên tên Bảo ở Hà Nội, chỉ sau vài giờ vào đồn công an đã phải hồn lìa khỏi xác, với thân mình bầm dập như vậy. Và tôi cũng hiểu rằng: để đạt được mục đích thống trị nhân dân Việt Nam, NCQ CSVN sẵn sàng đưa vào hàng ngũ của cái gọi là “Lực lượng công an nhân dân” của họ những tên đồ tể khát máu. Chúng là những tên có thủ đoạn hèn hạ, vô liêm sỉ như tên Khanh, tên Võ Minh Hà này và còn rất, rất nhiều những tên ác ôn, khát máu khác nữa,…
Sau khi đánh tôi để thỏa mãn thú tính, chúng bu lại hội ý với viên công an giao thông tên Yên. Rồi chúng lập biên bản, tự ký với nhau và tuyên bố: “Thu giữ xe máy của tôi” và màn phô diễn để cướp xe đã hoàn tất! Khi viên công an giao thông đi rồi, chúng đẩy tôi lên lầu để thực hiện thủ đoạn tiếp theo: vừa ngồi xuống ghế, tên Võ Minh Hà nói: “Đưa cái túi đây”. Tôi hỏi: “Lệnh xét người đâu?”. Tên Hà gầm lên như một con thú điên: “ Lệnh cái con mẹ gì, lệnh là tao nè, quyền là tao!”. Nói đọan, hắn hất mặt và lập tức 7 tên công an nhảy vào (có 2 nữ). Tên Khanh bẻ quặt 2 tay tôi ra sau ghế và nói: “Đưa còng đây!”. Nhưng bọn chúng đâu có rảnh để đi lấy còng, vì còn đang bận: đứa thì giật túi, đứa thì giữ chặt để 2 nữ công an xét người tôi. Sau khi giật được túi đang đeo trong người tôi rồi, chúng hả hê kiểm tra “chiến lợi phẩm”, gồm có:
1) 4 ĐTDĐ + 2 thẻ sim mới chưa xài + 2 thẻ sim đang sử dụng.
2) 2 thẻ nạp tiền điện thọai, trị giá 250.000 vnđ.
3) Chứng minh nhân dân + Bằng lái xe + Giấy tờ xe + 2 giấy mua Bảo hiểm xe máy (2 năm).
4) 2 tấm hình Chúa Giêsu mà tôi luôn mang theo, mỗi khi ra đường.
5) 2 Giấy viết tay số điện thọai của Linh mục Chân Tín, do chính tay Cha trao cho tôi trong lần tôi đến thăm Cha gần nhất.
6) Danh thiếp của bác Trần Khuê đã tặng tôi hồi đầu năm, khi cùng các anh chị đến chúc Tết bác cùng gia đình.
7) Những giấy tờ ghi lại việc chi tiêu của gia đình + 1 thẻ khách hàng + 2 thẻ được giảm giá khi mua thức ăn nhanh của siêu thị.
Sau khi kiểm tra những vật dụng thuộc quyền sở hữu hợp pháp của cá nhân tôi, chúng ngồi ghi lại hết các số điện thọai trong danh bạ 4 chiếc điện thọai của tôi. Đến độ 7 giờ tối thì có 1 sếp công an đến hỏi tôi những chuyện đâu đâu, và tuyên truyền những điều sáo rỗng, mà ngay cả ông ta cũng tự thấy là mâu thuẫn. Trong lúc mới gợi chuyện và nói xấu anh Đỗ Nam Hải cũng như một vài thành viên khác của Khối 8406 với tôi. Viên công an này nói với tôi rằng: “Sự việc xảy ra với chị ngày hôm nay là do chị có gửi đơn thưa công an. Chúng tôi có nhận được và đã gửi chị 3 Giấy mời nhưng vì chị không nhận, nên mới có sự việc như ngày hôm nay và nó sẽ còn dài dài nữa, chứ chưa hết đâu!”.
Lúc đó tôi có trả lời ông ta rằng: “Rõ ràng lời nói của ông đang thể hiện rõ sự độc tài và xảo trá của chế độ bạo quyền này. Thứ nhất: Giấy mời được đưa đến vào các ngày: 29 + 30 + 31/3/2010, mà Đơn Tố Cáo công an của tôi viết vào ngày 7/4/2010, rồi mới gửi đi qua đường Bưu điện, tức là sau đó cả tuần lễ. Vậy thì lý do ông vừa nêu ra là xảo ngôn, là ngụy biện. Thứ hai: Giấy mời của người hay của cơ quan có người bị tố cáo là không đúng thẩm quyền. Chẳng phải các người đang giở trò lập lờ đánh lận con đen hay sao?”. Vậy mà viên công an này vẫn tuyên bố: “Chị phải nhận Giấy mời của chúng tôi vào ngày mai (29/4/2010), phải đến đồn công an để làm việc và nếu không đến thì chúng tôi vẫn cứ bắt tiếp, giống như ngày hôm nay vậy”.
Tôi cũng thẳng thừng trả lời rằng: “Tôi dứt khóat không nhận Giấy mời của các ông và chắc chắn sẽ không đến. Việc lạm dụng bạo quyền và vi phạm pháp luật của các người tôi sẽ viết đơn, thư tố cáo tiếp.”. Tên Võ Minh Hà nói: “Tao sẽ tru di tam tộc họ Lư mày, bắt mày bỏ tù mọt gông, rồi giết chết hết cả nhà mày không sót mạng nào. Chúng tao được lệnh chỉ đạo nên sẽ làm. Cứ tố cáo đi coi làm gì được tao? Tao cắt Internet đó, tao cắt điện thọai đó, bao vây kinh tế đó, coi cả nhà họ Lư mày sống được bao lâu nữa? Nhà nước này thừa lực lượng, thừa thời gian, tụi tao được ăn lương để làm việc này,…”.
Thấy nói chuyện với loại người vô liêm sỉ này chẳng khác nào đàn khảy tai trâu nên tôi tuyên bố sẽ không trả lời bất cứ câu nào nữa. Thế rồi chúng đem máy quay phim vào quay, tôi phản đối nhưng chúng vẫn cứ làm. Đến 9 giờ kém 15 tối thì chúng kêu xe của công an P.1, Q.Gò Vấp đến chở, rồi thả tôi xuống đi bộ về nhà trong tình cảnh tả tơi, chân không giày dép.
Về đến nhà, khi báo tin cho các anh chị trong phong trào đấu tranh, tôi nhận được rất nhiều sự chia sẻ quan tâm thân tình của các anh chị. Tôi cảm giác như được sự bảo bọc của một gia đình lớn. Đúng như lời bác sĩ Nguyễn Đan Quế đã giáo huấn tôi: “Chúng ta như những người thân trong một gia đình.”, và lúc này đây tôi cảm nhận điều ấy rõ nhất. Từ các anh chị trong giới truyền thông, bất cứ lúc nào mà chúng tôi gặp khó khăn hay bị đàn áp thì các anh chị đều kịp thời giúp đỡ, đưa tin kịp thời. Nếu không có sự quan tâm và nhiệt tình ấy, chắc gì chúng tôi còn tồn tại được như ngày hôm nay. Tôi đã nợ rất nhiều những ân tình, những tấm lòng của những cá nhân cũng như Cộng đồng người Việt mình ở khắp nơi, từ trong nước đến Hải ngoại đã đồng cam cộng khổ cùng chúng tôi. Chính vì tinh thần ấy mà NCQ CSVN đang sợ hãi! Họ sợ những tấm lòng yêu nước ấy, chớ họ đâu lo ngại những con người nhỏ bé như tôi. Xin tri ân toàn thể Quý vị!
Rồi sự khủng bố tinh thần đối với những người thân của tôi vẫn tiếp diễn:
+ Vào ngày 1/5/2010 bà chị chồng của tôi ở Tân Bình sang thăm các cháu, đến 6 giờ 30 tối thì ra về. Khi bà vừa ra khỏi cửa nhà tôi thì lập tức bị đưa về đồn công an để điều tra, xách nhiễu đến 9 giờ tối mới được thả ra.
+ Sáng ngày 4/5/2010 tôi dắt đứa con gái đang học lớp 2 đi bộ đến trường, tên Võ Minh Hà lại chặn bắt tôi ngay trước cổng trường. Cũng chẳng có việc gì để làm, giữ đến 3 giờ chiều lại thả ra nhưng việc này đã gây hoang mang, sợ hãi cho cháu bé đến độ ngày hôm sau cháu nhất định không chịu đi học nữa. Tôi dỗ dành mấy cháu cũng chỉ khóc chứ nhất định không đi. Cháu vừa khóc, vừa nói: “Công an lại bắt mẹ nữa rồi con sống với ai?”. Mặc dầu chỉ còn vài buổi học nữa là thi hết năm học. Việc này tôi nghĩ phía NCQ CSVN đã tính toán kỹ: mục đích của họ là khủng bố tinh thần những đứa bé để gây khó khăn cho gia đình tôi.
Vì ngày hôm đó, lúc mới bắt tôi về đồn, tên Võ Minh Hà có nói: “Biết là phải đưa con đi học và nó sắp thi, nhưng có lệnh chỉ đạo nên cứ bắt.”. Vậy mục đích của họ là gì, nếu không phải để hù dọa mấy đứa trẻ con? Từ suy nghĩ này, tôi quyết tâm phải đưa bằng được con đến trường để học và thi xong học kỳ II. Nếu không, cháu sẽ không được lên lớp trong năm học tới. Ngay lúc đó, tôi viết đơn xin phép cho cháu nghỉ học 1 ngày, rồi đích thân cầm đến trường gửi cho cô giáo Chủ nhiệm. Khi thấy tôi đi rồi về mà không bị công an bắt nữa thì qua ngày hôm sau cháu đã chịu đến trường và đi học cho đến xong kỳ thi. Tôi rất mừng, tưởng cháu đã vượt qua được, nhưng không ngờ sau khi thi xong cháu nhất định không chịu đi học nữa, vẫn với lý do: “Thấy công an cứ đi theo để bắt mẹ, con sợ lắm, không đi học nữa đâu!”
Sự việc dù sao cũng đã xảy ra, tôi chưa biết phải lo liệu cho cháu thế nào trong năm học tới. Hy vọng trải qua mùa hè cháu sẽ nguôi đi nỗi sợ hãi. Đây cũng là thực trạng đau lòng, là một trong những thủ đoạn hèn hạ mà Nhà Cầm Quyền Cộng Sản Việt Nam đã và đang sử dụng: chúng nhắm vào những đứa bé để khống chế tinh thần của những người tham gia đấu tranh. Nhưng chúng quên rằng: chính những hành động phi nhân, bất nghĩa đó là chúng đang tự tố cáo tội ác của chúng với nhân dân. Phong trào đấu tranh dân chủ vì vậy sẽ ngày càng lan sâu rộng hơn. Sẽ có những con người trung thực, khách quan chứng kiến sự bất công đó và họ sẽ không còn sợ hãi nữa mà ngược lại, họ mạnh dạn yểm trợ rồi sau đó cùng tham gia vào phong trào đấu tranh.
Xin cảm ơn mọi người đã bước vào con đường đấu tranh cùng chúng tôi!
Xin cảm ơn Quý vị đã đọc thư và xin kính chào toàn thể Quý vị!
Người viết thư tố cáo:
Lư Thị Thu Trang – Thành viên Khối 8406.
Địa chỉ liên lạc: 77/13B Trần Bình Trọng, P.1, quận Gò Vấp, Tp. Sài Gòn.



























Thư Tố Cáo
dưạ theo Lư Thị Thu Trang
Lệnh chỉ đạo bạo quyền cộng sản
Điều mã tà ăn chặn bất nhân
Truy bức uy hiếp trẻ con
Phân tâm rối loạn tinh thần công dân
Nay tố cáo công an cảnh sát
Nỗi oan tình thảm thiết bi thương
Tôi là Lư Thị Thu Trang
Xót xa kính gửi cả trong lẫn ngoài
Kẻ quốc nội người nơi hải ngoại
Hỡi những ai nặng mối ưu tư
Giống nòi tiên tổ ông cha
Việt Nam thảm cảnh tiêu điều nước non
Thư gửi tới công an bộ trưởng
Lê Hồng Anh chấp chưởng pháp quyền
Chủ chương hà hiếp muôn dân
Tay chân phá rối trị an khối phường
Chuyện sảy tại đường Trần Bình Trọng
Án công an phường một Sài gòn
Ác ôn bè lũ chó săn
Buả vây đàn áp tinh thần khổ đau
Trời hai tám tháng tư quan tái
Với đưá con năm tuổi ngây thơ
Quận ba thành phố tinh mơ
Chị Tân thăm viếng rủ nhau đi chuà
Bỗng cháu Dũng hớt ha hớt hải
Con chị Tân rên rỉ cô ơi !
Mẹ Tân chúng bắt mất rồi
Em con thất lạc ở ngoài chợ xa
Dũng chạy bộ dăm ba khoảnh khắc
Một đám người xồng xộc uà vào
Tên Khanh du thủ ma cô
Sai nha cảnh sát ào ào như sôi
Chúng xô đẩy đánh hôi túm tóc
Từ lầu ba hộc tốc xuống sân
Đầu trâu mặt ngưạ dữ dằn
Con tôi khóc ngất chúng liền kéo đi
Các cháu bé con tôi con bạn
Nhà chị Tân hỗn loạn bỏ rơi
Quang Trung Gò Vấp phường mười
Giam tôi hạch sách tối ngày khảo tra
Chúng vô cớ lu loa quát tháo
Tịch biên luôn xe máy cuả tôi
Cốp xe bật mở tìm tòi
Ngang nhiên khám xét khinh người cỏ rơm
Chúng thất vọng lăng loàn chó má
Võ Minh Hà cấp tá công an
Mặt người dạ thú đê hèn
Tay chân bàn bạc vô luân tồi tàn
Chúng bu lại tên Yên cảnh sát
Bên giao thông kiểm soát moi tiền
Dây dưa gà vịt cằn nhằn
Giấy tờ bằng lái tư nhân mọi điều
Bẻ tay quặt gầm gừ chó sói
Bảy công an hai nữ năm nam
Tên Khanh sủi bọt hầm hầm
Giật ngay túi xách lục tìm mối manh
Võ Minh Hà gian manh tuyên bố
Lệnh cuả tao tận ổ truy lùng
Bao vây kinh tế đến cùng
Triệt cho cả họ nhà mày đói ăn
Chúng hủy hoại tình thâm cao quý
Con gái tôi mới học lớp hai
Răn đe doạ nạt bắt tôi
Giưã đường trấn áp ban ngày chẳng tha
Cháu bé sợ còn đâu dám học
Tuổi thơ ngây nào có biết gì
Muà thi lại sắp tới rồi
Độc tài khủng bố hại người hiền lương
Tôi khẩn thiết đau thương kêu gọi
Hỡi những ai còn có lương tâm
Tuơng lai dân tộc tối tăm
Thư này kể lại nỗi oan đoạ đầy.
22.5.2010 Lu Hà
Thủ đoạn quen dùng có bài bản cuả công an mật vụ cộng sản là đánh vào tình thương yêu cuả con người. Bọn công an Việt Nam rất tự hào với câu : Bắt nhầm còn hơn bỏ rơi. Còn bọn mật vụ cuả Hitler Gestapo( Geheimstaatpolizei) hay bọn mật vụ đông đức Stasi( Geheimstaatsicherheit) thường có câu: Wir vernichten alles. Was du liest. Tao sẽ tiêu diệt tất cả những gì ma mày yêu thương.
Cho nên cũng cũng chả lạ gì tên Võ Minh Hà sĩ quan cấp tá ra lệnh khủng bố cô Trang trước mặt đưá con gái mới đang học lớp hai cuả cô. Chúng muốn làm cháu sợ, hoảng loạn tinh thần càng tốt để đánh vào trái tim người mẹ, làm cô chán nản và không thiết tha gì với đấu tranh dân chủ.
Honeker là chủ tịch hội đồng nhà nước xuất thân từ một tên sưả mái nhà ( Dachdecker) và vợ y chỉ là một mụ nông dân tầm thường cũng được phong hàm giáo sư cuả nhà nước cộng hoà dân chủ Đức và làm bộ trưởng bộ giáo dục. Vợ chồng y có kế hoạch ngu dân và làm nhụt sức sống rất là đẻu giả ti tiện. Chúng lập luận con ngưòi ta sống bằng nhờ tình thưong yêu. Vậy muốn trị đám dân đen thì phải đánh vào tình thương yêu, đảng và nhà nước phải có kế hoạch làm việc chặt chẽ giưã bộ giáo dục và bộ y tế. Cố tạo ra cho mỗi ra đình một đưá con bị tàn phế như dị tật bẩm sinh. Có như vậy mới làm yếu được sức dân, ngăn chặn mọi khả năng chống đối. Cả nhà chúng nó từ ông bà, cậu mợ, chú dì, cô bác suốt ngày cứ rên rỉ trút hết yêu thương cho đưá trẻ bị tàn tật mà giảm sức chống đối, họ sẽ ngu đần đi, thiếu trí tuệ và học hỏi sáng tạo . Đảng và nhà nước mới cai trị và làm chủ được họ.
Đối với người nước ngoài phải xây dựng cho họ một chung cư riêng để tiện bề kiểm soát. Những thành phần tích cực thì phải tiêu diệt mầm mống còn trứng nước. Phụ nữ mang thai phải ép đi chiếu đìện, qua phòng có ảnh hương phóng xạ cực mạnh để con cái chúng nó tàn tật, chúng nó có đau khổ thì đảng ta mói vững mạnh được.
Trong cuốn từ đìển dùng trong nội bộ cuả ngành an ninh mật vụ từ A đến Z. Chữ Z là chữ cuối cùng chúnguả lê thê giải nghiã:
Zersetzung, Zerschlagen, Zerstörung. Đại để dùng mọi cách phá hủy ổn định hạnh phúc cuả đương sự, đánh vào tâm sinh lý, sức sống, sức đề kháng , nhiễu loạn kể cả gen di truyền v.v…
Đơn cử đương sự yêu quý vợ con, thì vợ con cuả đương sự là đối tượng cần hủy hoại. Nếu đương sự đi tù thì tìm mọi cách hủ hoá , chiém đoạt vợ và con gái cuả ngưòi ta. Đương sự có mẹ già, cha già, con nhỏ thì đối tượng để hủy hoại là những ngưòi này. Những sinh mệnh già yếu, nhỏ nhoi này lại là máu thịt cuả đương sự. Chúng ta mật vụ không cần đánh vỗ mặt đương sự, nhưng đánh lén vào tình thương yêu cuả đương sự và đương sự sẽ trở nên vô tác dụng.
Tôi làm thơ vì nỗi lòng thưong cảm thấy phải viết lách một chút gì để chia sẻ với những người như cô Trang, cô Tần, cô Nhân, cô Thủy gọi là an ủi đôi chút theo kiểu cây nhà lá vườn, chứ tôi không có tham vọng là những áng thơ văn giàu âm điệu, đài các như các bà Hồ Xuân Hương, Đoàn Thị Điểm v.v.. làm gì Thơ quê muà cục mịch thay cho những giọt nước mắt thương cảm mà thôi, viết được tí nào hay tí ấy, có còn hơn không. Thế nhưng vẫn có người làm vè để lăng nhục công khai chế riễu tôi thì tùy lương tâm cuả họ.
22.5.2010 Lu Hà
DAN TOC VN NEN NHO BON CSVN HIEN TAI CHI LA CON CHO TAY SAI BON TAU CONG CHUNG NO DANG DAN DAN BAN NUOC VN CHO BON TAU CONG VN MAT NUOC TUONG LAU GAN BOI VI CHUNG LAM CON NGUOI VN NGHEO DOI DAN DAN MAT HET PHANG KHANG DE TAU CONG XAM NHAP VAO VN NAM TU TU QUA60 NAM BON CSVN CUOP CHINH QUYEN DATDAI BIEN DAO MAT DAN VAO TAY TAU CONG ROI MA DAN VN KHONG BIET
DAN TOC VN NEN NHO BON CSVN HIEN TAI CHI LA CON CHO TAY SAI BON TAU CONG CHUNG NO DANG DAN DAN BAN NUOC VN CHO BON TAU CONG VN MAT NUOC TUONG LAU GAN BOI VI CHUNG LAM CON NGUOI VN NGHEO DOI DAN DAN MAT HET PHANG KHANG DE TAU CONG XAM NHAP VAO VN NAM TU TU QUA60 NAM BON CSVN CUOP CHINH QUYEN DATDAI BIEN DAO MAT DAN VAO TAY TAU CONG ROI MA DAN VN KHONG BIET
1/ Xin được chia xẻ những đau khổ mất mát của gia đình bà Lê thị Thu Trang .
2/ Xin tỏ lời khâm phục sự can đảm của bà cũng như nhiều phụ nữ V N như Luật sư Lê thị công Nhân ,Nhà văn Trần khải Thanh Thủy , chị Hồ thị Bích Khương , Tạ Phong Trần vv
3/ Xin quý vị trong cũng như ngoài nước vì lương tâm hãy lên tiếng để cả thế giới biết được một chế độ tàn bạo áp bức dân chúng của họ như vậy để có cơ may VC biết xấu hổ bớt đàn áp những người dân lành .
4/ Người VN cảm thấy xấu hổ cho mấy Ông áo đỏ ,áo vàng không dám lên tiêng bênh vực những người thấp cổ bé miệng chụi áp bức như vậy ( Bà Lê thị Thu Trang vẫn mang theo ảnh CHÚA trong người ) .
Cả thế giới đều biết các đảng CS cầm quyền trên thế giới từ trước đến nay, chỉ toàn là một bọn nói láo, lừa gạt, ăn cắp, ăn cướp, giết người, cướp của, khủng bố, vô văn hóa, vô nhân tính…nhưng CSVN thì đáng ghê tởm, khinh bỉ, phỉ nhổ, nguyền rủa hơn cả, vì chưa có nước CS nào đã dâng đất, nhượng biển, bán rừng núi cho ngoại bang, xuất cảnh thanh niên, thiếu nữ, trẻ em ra nước ngoài để làm lao nô, ô sin, làm đĩ điếm, nô lệ tình dục…chỉ vì đồng tiền và miếng ăn, như CSVN đã và đang làm…!!!
Toi rat cam phuc chi ,chi Thu Trang.chi co the cho toi dia chi cua thang cho Vo Minh Ha .Toi bam che me thang cho do qoan cho ha ba no an cho het cai giong lam cho san cua lu CS khon nan.