Hiện tượng Hồ Chí Minh là vết nhục có một không hai trong lịch sử Việt Nam. Những thế kỷ sau mọi sự thật về con người Hồ Chí Minh chắc chắn sẽ được trần truồng lôi ra ánh sáng như một con ác quỷ. Một câu truyện tiếu lâm mà người nước ngoài sẽ mang ra để nhạo báng chế riễu người Việt Nam?
Tôi không tin người Việt Nam quá ngu xuẩn và đần độn đến mức mất hết cả lý trí và cảm giác khi nhận thức,hiểu biết, đánh giá, nhận xét về Hồ Chí Minh.
Nhưng vì sao lại ra cơ sự này? Một con người trình độ họ vấn quá kém cỏi, bất tài, tàn nhẫn, dâm dục, nhân cách kém cỏi, bỉ ổi đê tiện như vậy, lại được người đương thời xây tượng trong chuà, xây lăng để giữ xác?
Phải chăng người Việt Nam là một dân tộc thích chuyện thần thánh mê tín dị đoan, một dân tộc thích nghe chuyện cổ tích, chuyện hớt lẻo, thích những tin đồn đại ở các quán nước viả hè?
Kể cũng đúng thôi, từ ngày có đảng và cái chủ thuyết Mác Lê Nin. Nguồn gốc từ một anh chàng thanh niên thích mơ mộng hão huyền dưới 30 Các Mác và Ăng Ghen viết ra. Giai cấp bần cùng đã đón nhận thuyết đấu tranh giai cấp. Thực ra là những lập luận để đạo đức hoá, hợp pháp hoá cho những hành động cực đoan điên cuồng thích giết người, say máu người cuả một tập đoàn đần độn mang nhiều bản năng thú tính.
Nếu chuyện giết người chỉ do lòng sân hận bột phát thiếu suy nghĩ cuả một nhóm người thì cũng chẳng đáng nói làm gì. Cái đáng nói là họ tổ chức thành một đảng hắn hoi, có chính cương điều lệ, có nắm tay thề nguyện dưới đảng kỳ. Nếu cái đảng giết người này có lá cờ với cái đầu lâu và hai khúc xương để chéo nhau thì tất nhiên sẽ chẳng ai muốn theo và mọi người sẽ biết ngay nó là một tổ chức cướp biển,những tên hải tặc gian ác.
Nếu cũng với những tên thổ phỉ , hải tặc, bần cố nông vô sản này tự bỏ đi lá cờ đầu lâu với hai xương chi để chéo nhau mà thay vào đó một lá cờ đỏ sao vàng cuả tỉnh Phúc Kiến bên Trung Hoa và tên tướng cướp là một ông già giản dị với ba chòm râu dê và đôi dép cao xu lúc nào cũng thỏ thẻ mũi dãi dầm dề thì bạn sẽ nghĩ sao?
Cảm giác bên ngoài và óc thiếu suy luận, cộng với nạn mê tín dị đoan vô tình ta đã đưa tên cướp biển, gian ác, hiểm độc này lên thành một vị thánh. Đảng cộng sản đã kéo lợi dụng tâm lý nhân dân, thờ cúng bái vật, sùng bái vua chuá có truyền thống lâu đời,nạn mê tín dị đoan để lưà đảo mê hoặc đa số.
Chuyên chính vô sản là một lợi thế cho bọn cướp biển khoác áo nông dân này. Chúng nhân danh vì dân để tiêu diệt chính nghiã. Kẻ thù cuả chúng lại chính là tầng lớp trí thức sĩ phu. Chỉ có họ mới hiểu bản chất nham hiểm cuả những tên hung thần giết người không chớp mắt này, được ngụy trang khéo léo bằng ba chòm râu dê với đôi dép cao xu, vài củ hành hay điã muối vừng…
Kẻ tiểu nhân cũng có thể là một tên tướng cướp, không cần to béo gân guốc, săm trổ, mặt đỏ râu dài như Quan Vân Trường, hay dữ tợn như Trương Phi. Hắn có thể hom hem như Hồ Chí Minh, gầy guộc như con tép mắm, hay giống như thủ hạ cuả ông ta lùn tịt với tấm thân ngũ đoản, sức trói già không chặt cũng có thể làm một đại tướng như Võ Nguyên Giáp chẳng hạn.
Tầng lớp bồi bút ăn lương chỉ chỉ có một mơ uớc là biạ chuyện viết văn thơ thật hay, viết đẹp về đảng cướp, về lãnh tụ cuả đảng. Một người viết thì bình thường, nhưng trăm người, ngàn người, vạn người sẽ tranh nhau , bon chen, dèm pha nhau, nói xấu nhau , để được viết những bài thơ văn phiạ ra hay ho về đảng và lãnh tụ thì quả là một nhiệp chướng thảm hoạ cuả dân tộc.
Cái ngẫu nhiên tưởng như tiếu lâm tân thời này, bỗng trở thành hiện thực. Nhà nhà , người người thi nhau viết hay về Hồ, biạ chuyện thần thánh, biạ ra những giai thoại vờ vịt về Hồ. Họ đã hư cấu biến Hồ từ một con cóc ghẻ xấu xí trở thành con công có bộ lông đẹp huyền ảo để mọi người chiêm ngưỡng, ngắm nghiá, tưởng nhớ và mơ mộng.
Gần một thế kỷ qua người Việt Nam nhất là các vùng nông thôn rộng lớn có thói quen nhìn Hồ như một con công đẹp, thói quen này đã trở thành bản năng sinh tồn như máu và thịt vậy.Bây giờ có ai bảo Hồ không phải là con công đẹp như họ tưởng mà chỉ là con cóc ghẻ thôi. Nhiều người có thói quen mê tín,sùng bái vật , họ sẽ điên khùng nổi dậy coi như là một sự xúc phạm ngay chính họ vậy.
Sự sùng bái mê tín dị đoạn đã làm những đảng viên trung thành trước khi bị mang ra sử bắn vì bị quy là điạ chủ, bản án bắn họ lại do chính Hồ Chí Minh ký. Đôi mắt họ long lanh nhìn lên ảnh Hồ Chí Minh và nghẹn ngào hô to: Hồ Chí Minh muôn năm, đảng lao động Vìệt Nam quang vinh muôn năm….
Ở trong nước có 700 cơ quan nhật báo, tạp chí, truyền thanh, truyền hình thi nhau ,cạnh tranh nhau để được cắm thêm lông công cho con cóc ghẻ đang nằm trơ xác ra ở Ba Đình. Nếu có ai nhổ bớt đi một cái lông thì sẽ bị quy cho là phản động, bị bỏ tù, bị tra khảo và bị đánh đập.
Ở hải ngoại các văn thi sĩ, các nhà nghiên cứu, các trí giả vì tiếng gọi cuả lương tâm mà đang làm cái việc nhổ dần lông công. Hồ Chí Minh sự thật không phải là con công đẹp mà chính là một con cóc ghẻ cuả lịch sử. Vạch trần sự thật Hồ Chí Minh đã trở thành lương tri cuả thời đại.
Tất nhiên hiện nay những kẻ cơ hội vẫn còn cố bám viú vào cái thây ma Hồ để sống. Có những kẻ ăn nói rất hàm hồ dữ tợn, chuyên chửi bậy văng tục,những tên công an ác ôn giết người, đánh người, hiếp dâm, cướp vợ các sĩ quan miền Nam cộng hoà, chúng rất bỉ ổi tàn nhẩn, sẵn sàng tụt quần bóp dái, đốt lông dái các cụ già và cười sằng sặc như chúng đã đối sử với các vị hoà thượng trong chuà. Nhưng chính bọn này lại lên mặt đạo đức bênh vực Hồ, bảo rằng Hồ là bậc tiền nhân già cả, là người đã chết ta phải kính hiếu và tôn trọng. Hãy để hình tượng ông ta đẹp như con công đừng làm chuyện nhổ lông công nưã, để ông ta trơ ra, trần trụi như con cóc ghẻ là thất Đức.Họ coi rẻ mạng sống gần 10 triệu ngưòi Việt Nam đã chết oan uổng tức tưởi từ khi có Hồ xuất hiện, vì họ là dân đen. Còn Hồ là thánh thần cần phải đối xử khác đi theo truyền thống bái vật cuả dân tộc. Hãy nghĩ đến cuộc sống cuả 85 triệu dồng bào thống khổ và đừng gì trái với lương tâm. Hồ Chí Minh không phải là thánh thần là con công đẹp mà ông ta chính là một tội nhân thiên cổ, một con cóc ghẻ bên lià đường cuả lịch sử nhân loại.
22.5.2010 Lu Hà


























bon csvn chung CHUI ONG BA TO TIEN CUA BON CHUNG CHU KHONG BAO GIO CHUNG CHUI CAI XAC THUI THANG HO CHO MINH DIEN HINH THANG VAN LUONG NO GOI LA “DAM DAT “CHU NO KHONG DAM NOI” HO DAM DAT” BOI VI NO SO DUNG CAI XAC THUI HO CHO MINH CUA BON CHUNG
Tôi trân trọng đề nghị Báo Tổ Quốc đuổi cổ ngay các đối tượng như Lu Hà, dâm dật ra khỏi diễn đàn.Quá lỗ mãng.
Gửi Hai Lúa
Lu Hà nó có sai đâu. Nó chỉ là một thằng điên, mà đã là điên thì chấp làm gì.Mấy hôm nay tôi thấy ông Thuận Phẩm rút khỏi diễn đàn, tôi cũng biết lý do, Chẳng muốn nói ra làm gì,ông ấy, theo nhận xét của tôi là người có tri thức, làm thơ tuy chưa phải là thơ nhưng dí dỏm, mạnh mẽ, viết văn tuy là mượn của người ta nhưng vận dụng tài ba.Ông này rất có khiếu hài hước. Tôi không tham gia chính trị, chỉ đứng ngoài nhận xét thơ văn cho vui. Làm thơ mà cứ như Lu Hà, Dâm dật thì buồn cười quá. Chắc rồi tôi cũng bị mấy thằng này chửi, như mọi lần
Nhưng có sao đâu miễn là mình dám nói những điều mình nghĩ.
Vì bất lực tuyên truyền, luật sư cửu vạn phân phẩn đổi thành Mạc Xin Can và trăm tên khác nữa để làm Thị Mơ, phân, phẩn, Nguoi Yeu Nuoc “tự sướng” và cứ phải trộn “phẩn với tự do” để hù dọa độc giả! he he he
Cà Cuống Còn Cay
gửi người nặc danh Mạc Can
Hâm hâm mượn tiếng Mạc Can
Mạc Can là cái gã đần thối thây
Việt Nam thờ phụng ông thày
Chuyên nghề móc túi giở trò đạo văn
Bao nhiêu thức giả khuyên can
Không nghe liếm gót tâm thần giở hơi
Văn chương triết học lôi thôi
Ba hoa kinh tế lỗi thời Mác ơi !
Mạc Can Các Mác đua đòi
Quốc Bình Thuận Phẩm Cow Boy nưả muà
Cảnh Thông giở giói làm thơ
Nưả ngô nưả ngọng chửi cha chửi đời
Gieo vần lạc điệu than ôi
Mấy thằng cộng sản gà nòi học sang
Ra điều văn hoá văn chương
Công ơn đảng bác đau thương thế này
Mác Lê chủ tuyết tôi đòi
Săn tìm bãi rác chôn vùi từ lâu
Tung tăng sang tận Trung Hoa
Rập đầu năn nỉ ngọn cờ kiếm cơm
Ba Tàu khoái trí cười thầm
Hoạn gà thiến lợn tình thâm bạn bè
Tớ đây cũng chẳng nhiêu khê
Hoàng -Trường hai đảo lời thề năm xưa
Vai trò lãnh đạo sa đà
Tài nguyên khoáng sản dạt dào Việt – Trung
Tiền vàng con cháu vẻ vang
Dân đen thống khổ thê lương u sầu
Quốc Bình Thuận phẩm gâu gâu
Mạc Can thống thiết bài ca tôi đòi
26.4.2010 Lu Hà
“OUR OF DUTY of JOHN KERRY ” xin đọc :
“TOUR OF DUTY of JOHN KERRY .
LĂNG HỒ BỊ ĐẾ QUỐC MỸ KHÁM XÉT
Nguời Hà nội , có ai biết điều này không ?
Truớc khi Hoa kỳ chấp thuận nối lại bang giao với CSVN, Hà nội bắt buộc nhuợng bộ cho phái đoàn Thuợng nghị sĩ Hoa kỳ khám xét Lăng ông Hồ Chí Minh để bảo đãm là CSVN không có giấu tù binh Mỹ (POW)tại đó…
Xin hõi Hà nội có dám cho nhân dân cã nuớc VN biết điều này không ? Xin đọc tài liệu duới đây :
Trong sách “OUR OF DUTY of JOHN KERRY “, ký giả DOUGLAS BRINKLEY kể lại :
“Tiếng đồn cho biết tù binh Mỹ đang bị nhốt làm con tin duới lăng Hồ Chí Minh tại Hà nội. Hãng tin Reuter đã chạy hai câu chuyện trong tháng Tám 1992 báo nhiều tù binh Mỹ bị bắt giữ trong các đuờng hầm Hà nội sát lăng Hồ. Đáng thuyết phục nhất là cuộc phỏng vấn Đại sứ Nga tại Việt Nam . Vì vậy , Thuơng nghị sĩ Kerry cùng TNS Bob Smith quyết đòi hỏi họ phải đuợc “phép” điều tra khám xét tại chỗ . TNS Kerry nhớ lại :
” HỌ BẮT BUỘC CHÚNG TÔI KHÔNG ĐUỢC TIẾT LỘ (cuộc khám xét này ). THẬT LÀ KỲ CỤC ! ” Nhưng rồi chúng tôi cũng khám xét các mồ mã trong hang rêu mốc và các đuờng hầm ngóc ngách đó .(trang 450)
(The rumor was that US servicemen were being held hostage under Ho Chi Minh ‘s tomb in Hanoi.
Reuters news service had run two stories in August 1992 claiming there were U.S. POWs being held captive in the underground tunnels of Hanoi near the Ho tomb. The most convincing of these was an interview with the Russian
ambassador to Vietnam , who said he believed these grim rumors to be true. So Kerry , accompagned by (Senator) Bob Smith , insisted that they were ” permitted ” to conduct an on-the-spot investigation. “It was weird, Kerry recalled, We were forced to keep it quiet But there we were inspecting these musty catacombs ( mồ mã trong hang) and crazy tunnels” (p.450)
GÓP Ý VỚI BẠN HỒ DÂM DẬT.
Tài liệu sau đây cho thấy Hồ là một kẻ khúm núm, đội trên đạp duới. Trong sách “VIET NAM, THE NECESSARY WAR,” giáo sư Michael Lind kể lại :
Khi Hồ Chí Minh thu hết can đãm xích tới gần lãnh tụ cọng sãn (Stalin) và xin “huớng dẫn”. Cho đến lúc chắc chắn Mao và nguời thông dịch vưà đủ nghe, với giọng nguời Gorgian đuợm mùi mai miã ,Stalin nói với Hồ Chí MInh : :” Làm sao mà ông lại hỏi lời huớng dẫn cuả tôi ? Tôi chĩ là Chủ tịch cuả Hội đồng Bộ truởng, cò ông là Chủ tịch cuả một nuớc. Cấp bậc ông cao hơn tôi. thì tôi hỏi ông mới phải chứ ! ” …
Hồ Chí Minh đáng lý đuợc đáp ứng cho lời van xin có đuợc một hiệp uớc với Liên sô. Nhưng ông Hồ không tiên liệu đuợc rằng chính lời thĩnh cầu trinh trọng cuả ông ta chĩ mang lại cho Stalin một cơ hội
nhạo báng ông chủ khác cuả Hồ mà thôi, đó là Mao (p.4)(trang 4)
( When Ho Chi Minh gathered up the courage to approach the leader of the communist bloc and to ask for “ instructions “ . Stalin made sure that Mao and his interpreters were enough to hear his reply . In a Georgian accent tinged with sarcasm, Stalin said to Ho Chi Minh,the President of the Democratic Republic of Vietnam “ HOW CAN YOU ASK FOR MY INSTRUCTIONS ?
” I am the chairman of the Council of Ministers, and you are the chairman of the state. YOUR RANK IS HIGHER THAN MINE, I HAVE TO ASK FOR YOUR INSTRUCTION!” (4)…
Ho Chi Minh might have any number of responses to his petition to a treaty with the Soviet Union. But he could not have foreseen that his solemn request would give one of his heroes Stalin, and occasion to mock his other patron, Mao ! (p.4)
Thế giới nghĩ gì về Hồ Chí Minh, ôsin cộng nô hèn hạ nhất thế giới:
-Trong sách của Duiker, HCM: A life, Mỹ khinh bĩ và sĩ nhục Hồ Chí Minh là : Hồ is just a cheap tactician and no more ! ( Hồ chỉ là tên thủ đọan rẻ tiền mà thôi ! )
-Trong sách lịch sử cs Nga cuốn Memory of Krutchev : Stalin, ông chủ ôsin cộng nô của Hồ Chí Minh đã cuời ha hả khinh bĩ ra mặt khi tên đầy tớ ôsin cộng nô Hồ Chí Minh của hắn đòi hỏi xin được cung cấp máy bay riêng cho mình và xin đuợc đón tiếp như quốc khách.
- Lã Quí Ba, tên thái thú Tàu Cộng cũng là tên cai của Hồ, đã khinh bĩ thằng Việt gian HCM bằng cách phun nước bọt vào mặt Hồ rằng : “Hổ cái cũng như hổ đực” khi tên Hồ không dám phản đối mà chỉ dám than thở với thái thú TC là “tại sao xử tử một đàn bà làm ơn cho bọn Hồ” đã góp vàng nuôi dưỡng vc mà vẫn bị đấu tố giết tội tư sản địa chủ.
- Lịch sử bọn vc có viết về đời HCM rằng: Khi hắn sang Liên sô, tên Hồ tìm một tờ báo có in hình Stalin và khi được phép gặp Stalin, hắn đã xin Stalin ký tên vào đó để chứng tỏ lòng ngưỡng mộ của hắn đối với lãnh tụ Nga để khi về nước dựa thế Lenin hù dọa những thằng vc ngốc khác. Hồ thề một lòng hiến thân làm ôsin cộng nô cho Stalin để diệt chũng Việt đem thân xác nhân dân VN lấp hào đấp mô xây dựng thế giới đại đồng cho cs thế giới. Stalin vì bất ngờ nên vội ký vào tờ báo, nhưng ngay đêm hôm đó, Stalin đã cho nhân viên KGB vào phòng lấy cắp mất tờ báo của Hồ.
Stanley Karnow nổi tiếng với cuốn “Vietnam, A History” có cả triệu ấn bản mặc dù thiên tả và luôn ca tụng Hồ Chí Minh và phe Cộng, cũng nhìn nhận ông Ngô Đình Diệm là nhà ái quốc. Ông còn viết: đến cả ông Hồ cũng phải kính trọng lòng yêu nước của ông Diệm (even Hồ Chí Minh respected Diệm’s patriotism). Sau khi thuật lại việc ông Nhu tiếp xúc với Hà Nội, Karnow cũng viết: đó là một cơ hội bị bỏ lỡ. Tuy nhiên ông lại cho rằng xét tình hình lúc ấy dầu sao Hoa Kỳ vẫn khó tránh phải tham chiến
Cabot Lodge trong số những kẻ có tội (culpable) này, vì ông là người duy nhất thuộc đảng Cộng hòa thi hành lệnh của những nhân vật ngoại giao của đảng Dân chủ đương quyền thực hiện tội ác này. Về cuối đời ông Lodge đã nói lời hối hận với một người bạn là Corliss Lamont (15). Trong cuốn hồi ký The Storm Has Many Eyes, (W.W. Norton Inc., New York, 1973, trang 207-208) ông cũng phải nhận ông Diệm là người yêu nước, tuy rằng ông không dùng những từ Nationalist hay Patriot mà chỉ viết nhẹ nhàng “…He was courageous and loved his country”.
Dân chủ, tự do, nhân quyền không là chính trị dùng để đổi chác hoặc thương lượng trao đổi để lấy tiền đô … nhưng dân chủ tự do là văn hoá, nhân quyền là lối sống, là giá trị đạo đức con nguời và vị trí của xã hội Canada! (Thủ tướng Canada Stephen Harper tai APEC VietNam tháng 11, 2006)
Đại biểu Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh 2005 còn đi vào chi tiết hơn, ông phân tích: tổng thu ngân sách xấp xỉ 16 tỉ USD, trong đó thu nội địa khoảng 8 tỉ USD, từ dầu thô khoảng 4,2 tỉ USD, thu xuất nhập khẩu 2,6 tỉ USD và thu viện trợ khoảng 1,6 tỉ USD. Trong khi đó, nợ trong dân hiện nay qua bán trái phiếu và một số loại khác khoảng 22 tỉ USD, nợ nước ngoài gần 20 tỉ USD…
ông Nguyễn Khắc Mai, nguyên Vụ trưởng Vụ Nghiên cứu, Ban Dân vận Trung ương, vừa đề xuất ba yêu cầu đổi mới cho Quốc hội Việt Nam trong phỏng vấn với đài BBC.
Điều bất hạnh là Hiến pháp đó thông qua xong rồi nhưng lại không có cơ hội để thi hành. Hiến pháp thông qua năm 1946 xong thì cuối năm lại phải đánh nhau với Tây. Phải thừa nhận rằng sau năm 1950 khi thông được biên giới, Liên Xô, rồi Trung Hoa cộng sản họ giúp mình vũ khí, v.v thì họ cũng tuồn cho mình những quan điểm của họ. Và mình buộc mình phải theo. Cho nên tôi nói chưa bao giờ tư thế độc lập của Việt Nam cao như bây giờ, và phải suy nghĩ về vấn đề này để làm việc, để tính toán những việc của nước, của dân.
Tuy vậy chớ mấy nước Phi Châu còn ngon hơn csvn vì dù sao họ cũng vào WTO trước csvn mà! Angola (1996), Congo (1997), Trung Quốc (2001), Campuchia (2004), VN (2007).
Hồ Chí Minh nói về nước Mỹ như thế nào? Trong cuốn “Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận,” tác giả Hồ Chí Minh, do nhà xuất bản Văn Học in ở Hà Nội năm 1981, có rất nhiều bài chửi cả nước Mỹ. Không kể những bài tố cáo Mỹ là thực dân đế quốc, ông Hồ Chí Minh còn viết nhiều bài ngắn trên báo Cứu Quốc mô tả nước Mỹ dưới những tựa đề “Một xã hội hôi thối” (trang 146), “Văn hóa suy đồi” (trang 147), “Văn minh Mỹ – người không bằng chó” (trang 152).
Khi nói đến văn hóa Mỹ, Hồ Chí Minh lên án thậm tệ như sau: “Phản động Mỹ ngày càng trắng trợn. Nay chúng đã đi đến mức điên rồ như Phát Xít Ðức năm xưa (bài này đăng trên báo Cứu Quốc ngày 31 Tháng Ba năm 1954). Chúng cấm sách và đốt sách… Chúng không những cấm và đốt những sách mới, sách tiến bộ, mà cấm và đốt cả những sách văn nghệ đời xưa, như…” Sau đó ông Hồ liệt kê: Kịch Sếchxpia, tiểu thuyết Môpatxăng, đều bị Mỹ cấm cả (trang 154). Bây giờ các bạn sinh viên người Việt Nam sang Mỹ thử đi tìm xem có thấy kịch Shakespeare và tiểu thuyết Maupassant trong các thư viện hay không, thì biết “Bác Hồ” nói thật hay nói dối.
Trong một bài khác (trang 161) Hồ Chí Minh cũng đặt câu hỏi “Nói chung, nội dung sách vở Mỹ là thế nào” và để tự trả lời, ông kể tên những cuốn sách bị cấm ở Mỹ, gồm có Nguồn Gốc Các Chủng Loại của Darwin, những tiểu thuyết và thơ của Victor Hugo! Bài này viết năm 1955, sau khi đã có hòa bình, không thể nói tác giả không tìm được tài liệu nên nói sai.
Nhưng có lúc ông Hồ Chí Minh đả kích trực tiếp cả nền giáo dục Mỹ, tiêu biểu là các sách giáo khoa. Ông viết, “Anh em học sinh từ Sài Gòn đến Hà Nội cho biết rằng: Hiện nay giáo dục kiểu Mỹ ở các trường miền Nam không phải dạy cho thanh niên nên người mà làm cho thanh niên hư hỏng.
“Thì tin tức các báo Mỹ lại cho biết thêm rằng:… Mỹ đang gửi sang Sài Gòn hơn 7,000 (bảy nghìn) tấn sách cho giáo sư và học sinh miền Nam… 7,000 tấn sách Mỹ sẽ có hại như 7,000 tấn thuốc độc, nó có thể làm hư hỏng cả một thế hệ thanh niên và nhi đồng ta ở miền Nam. Vậy cha mẹ và thầy giáo miền Nam cần hết sức chú ý đánh tan âm mưu đầu độc của đế quốc Mỹ, kẻo con em yêu quý sẽ biến thành một đàn cao bồi!” (Bài này in trên báo Nhân Dân, ngày 1 Tháng Bảy năm 1955, in lại trong sách đã dẫn).
***
Ho Chi Minh’s Gift: A legacy of corruption, economic ruin, repression and ethnic cleansing
Scott Johnson (Scott Johnson is a lawyer, writer and human rights activist who has focused on issues in South East Asia. )
27/05/2009
(The Epoch Times)
http://www.theepochtimes.com/n2/content/view/17367/
DUNG LA THANG DIEN CHO DE CSVN NGUYEN HAI HA BAY GIO NO CON CA NGOI CAI XAC THUI DAI DAM DAI AC CUA THANG HO CHO MINH GIAN DIEP TAU CONG CAI VAO CUOP CHINH QUYEN VA NUOC VN CHING VI VAY CHUNG N0 CO LAM DUOC CON CAT GI CHO NGUOI DAN VN LU NGU DOT CUOP CUA GIET NGUOI CHI LOAI GIOI BO MOI NGHE BON CHO DE CUA MAY
DUNG LA THANG DIEN CHO DE CSVN NGUYEN HAI HA BAY GIO NO CON CA NGOI CAI XAC THUI DAI DAM DAI AC CUA THANG HO CHO MINH GIAN DIEP TAU CONG CAI VAO CUOP CHINH QUYEN VA NUOC VN CHING VI VAY CHUNG N0 CO LAM DUOC CON CAT GI CHO NGUOI DAN VN LU NGU DOT CUOP CUA GIET NGUOI CHI LOAI GIOI BO MOI NGHE BON CHO DE CUA MAY
UNESCO khẳng định sự tôn vinh với Chủ tịch Hồ Chí Minh
QĐND – Thứ Năm, 13/05/2010, 10:3 (GMT+7)
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 Đại hội đồng UNESCO coi Người là một biểu tượng nổi bật về tinh thần quả cảm của dân tộc, bởi Người đã cống hiến cả đời mình cho sự nghiệp giải phóng đất nước và dân tộc Việt Nam, qua đó góp phần vào cuộc đấu tranh chung của toàn nhân loại vì hòa bình, độc lập, dân chủ và tiến bộ xã hội. Đại hội đồng cũng cho rằng những đóng góp quan trọng về nhiều mặt của Người trong các lĩnh vực văn hóa, giáo dục và nghệ thuật kết tinh truyền thống văn hóa của người Việt Nam, một truyền thống có từ nhiều nghìn năm trước, và những lý tưởng của Người tiêu biểu cho khát vọng của các dân tộc khác trên thế giới bởi họ đấu tranh nhằm khẳng định bản sắc văn hóa của mình và thúc đẩy sự hiểu biết lẫn nhau…
Bà C.Ma-rin (Katherine Muller-Marin), Trưởng đại diện Văn phòng UNESCO tại Hà Nội, đã dành những lời tốt đẹp này để nói về Chủ tịch Hồ Chí Minh, tại Hội thảo khoa học quốc tế về Người, được tổ chức hôm qua tại Hà Nội.
Khẳng định sự tôn vinh của UNESCO (Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên hợp quốc) với Chủ tịch Hồ Chí Minh, bà C.Ma-rin nói: “Tôi có mặt tại đây ngày hôm nay để hoàn thành sứ mệnh của nghị quyết được Đại hội đồng UNESCO thông qua tại khóa họp lần thứ 24 của cơ quan này tại Pa-ri năm 1987, về việc kỷ niệm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị Anh hùng dân tộc và nhà văn hóa lớn… Đại hội đồng UNESCO cho rằng, việc thế giới kỷ niệm ngày sinh của những nhà văn hóa và trí thức kiệt xuất sẽ góp phần đạt được những mục tiêu của UNESCO và thúc đẩy sự hiểu biết giữa các quốc gia.
Để tôn vinh những đóng góp to lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong lĩnh vực văn hóa, khoa học, giáo dục của Việt Nam và thế giới… bà C.Ma-rin nhấn mạnh: “Đại hội đồng đã khuyến nghị các quốc gia thành viên tham gia vào việc kỷ niệm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh thông qua việc tổ chức các sự kiện thể hiện tưởng nhớ về Người, nhằm phổ biến tầm vóc lớn lao của lý tưởng và sự nghiệp giải phóng dân tộc của Người. Đại hội đồng cũng đề nghị Tổng giám đốc UNESCO có những biện pháp thích hợp để kỷ niệm ngày sinh của Người và hỗ trợ các hoạt động kỷ niệm được tổ chức trong dịp này, đặc biệt những sự kiện diễn ra tại Việt Nam”.
Bà C.Ma-rin (bên phải) trao đổi với các đại biểu dự Hội thảo
Bùi Tín và những kẻ bán nước khác muốn nói gì thì nói nhưng uy tín và đức độ của Bác Hồ vẫn được thế giới ngưỡng mộ, yêu quý, Hãy mở mắt ra mà đọc khi quốc tế đánh giá về Người:
Để nhấn mạnh thêm công lao, sự đóng góp của Chủ tịch Hồ Chí Minh, trao đổi với phóng viên bên lề Hội thảo khoa học quốc tế “Di sản Hồ Chí Minh trong thời đại ngày nay”, bà C.Ma-rin xúc động nói: “Chủ tịch Hồ Chí Minh có rất nhiều điều làm tôi ấn tượng, bản thân tôi đã nghiên cứu về Chủ tịch Hồ Chí Minh xem tại sao người dân Việt Nam lại ngưỡng mộ Chủ tịch Hồ Chí Minh đến như thế, và tôi đã hiểu được tình cảm và lý tưởng của Người. Khi Chủ tịch Hồ Chí Minh được tôn vinh là biểu tượng của dân tộc thì chắc hẳn phải có điều gì đó và điều quan trọng nhất ở Chủ tịch Hồ Chí Minh là khả năng đoàn kết và tập hợp mọi người. Làm thế nào Người làm được điều đó? Người đã đoàn kết và tập hợp được nhiều người vì Người làm cho mọi người tự tin vào bản thân mình, tự hiểu mình nhiều hơn và làm cho mọi người có thể hợp tác và sống hòa thuận với nhau, đoàn kết với nhau… Một trong những điều tôi ấn tượng nhất ở Chủ tịch Hồ Chí Minh đó là người luôn quan tâm, giáo dục cho người dân biết đọc, viết… và đấy cũng là ý tưởng của UNESCO. Để người dân biết đọc biết viết, Người còn quan tâm xem làm thế nào để người dân có sách để đọc, có bút để viết… Ngoài ra, tôi rất thích những nỗ lực của Người trong bảo tồn di sản văn hóa dân tộc, điều thú vị là tất cả các lĩnh vực Người làm đều thuộc những thẩm quyền UNESCO quan tâm”.
Bà C.Ma-rin tâm sự: “Điều quan trọng nhất tôi thấy từ di sản của Chủ tịch Hồ Chí Minh là việc Người đã chỉ cho dân tộc Việt Nam biết cách sống hòa thuận và xây dựng mối quan hệ bang giao hòa hiếu với các dân tộc khác như thế nào, biết đóng góp vào sự nghiệp chung cho nhân loại… Những gì tôi cảm nhận được từ Người thực sự mang những phẩm chất của một con người anh hùng”.
Bài và ảnh: HOA VINH
Bộ mặt thật lang sói hoang dâm cuả Hồ Chí Minh ngày hôm nay 21.5.2010 khác xa với khuân mặt tiên ông giả dối cuả Hồ Chí Minh năm 1987 mà bà C. Marin vớ vẩn nào đó ù ù cặc cặc ca ngợi. Một mặt thật quỷ dữ cuả Hitler ngày hôm nay 21.5.2010 khác xa với bộ mặt thiên chuá cuả Hitler năm 1937 mà toàn dân Đức ngưỡng mộ.
Phải nhìn đúng hiện trạng hiện nay hội đồng liên minh châu Âu đã ra nghị quyết tuyên bố chủ nghiã cộng sản là một tội ác diệt chủng kinh khủng cuả loài người. Mức độ tàn phá cuả nó lớn hơn gấp 100 lần tội ác mà phát xít đã gây ra. Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh v.v… trước sau sẽ bị cả loài người văn minh tiến bộ lên án nguyền ruả và ghi vào lịch sử thế giới những trang kinh hoàng ghê tởm nhất.
Hiện tượng báo tổ quốc là nơi tụ điểm cuả các thân hào văn sĩ toàn cầu, nơi mà những lý luận thượng vàng hạ cám đều đủ cả. Các bạn sẽ tìm thấy ở đây những áng văn chương đài các, những hiểu biết cao thâm cuả các bậc hàn lâm trí giả, những người lăn lộn từng trải. Ở đây các bạn sẽ được đọc những bài viết, những phát hiện sáng tạo trí tuệ ở dạng thô như những mỏ quặng vàng hay than đá mênh mông. Nghiã là đọc văn , bài tâm sự cuả nhiều tác giả theo kiểu cây nhà lá vườn. Có tác giả thận trọng gọt ruã tu từ lời văn chau chuốt không để sai lỗi chính tả, có người lấy mục đích phục vụ con người, xây dựng cộng đồng là chính, nên họ không đủ thời gian đọc lại kìểm soát những chữ gõ sai, gõ thưà nhưng cơ bản hàm lượng nội dung cuả nó là cái tâm cuả tác giả.
Bọn tiểu nhân, chó săn công an mạng sẽ tìm những chuyện vụn vặt củ hành củ tỏi, để thoá mạ sỉ nhục tác giả cũng là sự thưòng tình.
Đối với tôi không tự coi mình là một văn sĩ, mà tôi là những người anh em trong gia đình, là bạn bè năm châu bốn biển. Tôi viết bài ở trên và viết cả luôn phản hồi ở dưới không chỉ để bảo vệ cho bài viết cuả mình, nói rõ thêm ra cái ý tưởng nội dung mà mình viết. Cái tôi muốn nói là lấy tình thân anh em trong nhà máu đỏ da vàng để tâm sự tranh biện với các bạn.
Những ý kiến phản hồi có dụng tâm xây dựng động viên hay tâm điạ hẹp hòi tiểu nhân chống đối vì cảm thấy đụng chạm đến lợi quyền,miếng ăn, khẩu phần cuả bản thân và cuả đảng thì cũng là lẽ tự nhiên cuả con người, cuả cuộc đời lúc nào thời nào cũng có kẻ ác người sấu, có hoa thơm và cỏ dại.
Theo tôi trong một vườn hoa có cả hoa thơm và cỏ dại.Cỏ dại sẽ không thể chen lấn được hoa thơm, nhưng có sự xuất hiện cuả cỏ dại càng tăng thêm giá trị vẻ đẹp cuả nhiều loài hoa. Cũng giống như những lời tục tằn, đĩ điếm, bỉ ổi, đê tiện, chó săn đứng bên cạnh nhũng lời ôn tồn, lịch sự trang nhã có thế con ngưòi ta mới thấy thấm thiá những giá trị nội dung tinh thần mà nhiều tác giả đã bỏ thời gian công sức ra gõ chữ cho ta đọc.
Nếu trong một khu vườn mênh mông, chỉ toàn cỏ dại , hiếm hoi mới có một bông hoa thì bông hoa đó dễ trở thành lạc lõng vị mà thôi. Ngưòi ta vẫn quen thích ngửi mùi cỏ dại vì đó là thói quen được huấn luyện thành bản năng. Bông hoa đó sẽ trở thành xấu xí, có khi còn bị vu cho là lạc loài, phản động.
Cũng giống như người Việt Nam gần một thế kỷ nay cứ nghe mãi cái giọng ba ba ruà ruà tuyên truyền láo khoét cuả Hồ và cuả đảng. Ngày nay họ độc chiếm cả 700 cơ quan báo chí tuyên truyền đủ loại cũng giống như một khu vườn mênh mông toàn cỏ dại. Họ có nhiều thời gian để gọt ruã văn phong, những lời con vẹt hát đi hát lại một bài ca cho có vần vè những rỗng tuếch nhàm chán. Những thảm cỏ xanh tươi mượt mà nhưng cỏ vẫn là cỏ, không ai gọi cỏ là hoa cả.
Người cộng sản hay cả cánh công an mạng có thói quen viết dài miên man để xoá đi chủ đè chính, trích dẫn con cà con kê vẫn là thủ đoạn tung hoả mù nhằm làm rối trí nggưòi đọc. Cái họ hay lời dụng vào tình thương con ngưòi. Họ hay lấy một mạng ngưòi để so với một triệu mạng người. Tại sao họ hay túm lấy hình ảnh cô Phúc nào đó đã bị bom Nalpam đẻ đánh vào trái tim nhân loại. Mặc dù cô Phúc đã bỏ trốn cộng sản đi tỵ nạn từ lâu rồi. Cô Phúc đúng là trúng phải bom do Mỹ sản xuất. Nhung ai là tình báo cộng sản nằm vùng trong quân lực cộng hoà đã chỉ dẫn không ném bom vào những căn hầm trú ẩn, ai là bác Ba chú Sáu hàng ngày vẫn bênnằm hầm bên em, lại chính kẻ đó chỉ điểm cho không quân thả bom vào khu vườn cuả em để gây tiếng vang chính trị cho đảng? Câu hỏi đặt ra tại sao cô Phúc không chạy về phiá du kích cộng sản mà chạy về phiá quân lực miền Nam cộng hoà. Những ngưòi lính phiá bên nào đứng sau em và bảo vệ em? Vẫn là những ngưòi lính cộng hoà có phải không?
Hình ảnh một cô Phúc bị bom và được cứu sống so với hình ảnh hàng vạn hàng triệu người bị cộng sản chặt đứtcổ, hay hảng vạn xác trẻ em trôi trên biển thì hình ảnh nào đáng thương tâm hơn?
Đôi dòng tâm sự tất nhiên sẽ có nhiều ngưòi đồng cảm, cũng không thiếu kẻ văng tục chửi bậy thoá mạ tôi. Loại ngưòi này xin lỗi não trạng cuả họ tôi không thể giúp gì hơn.
22.5.2010 Lu Hà
Miệng Lưỡi Nguyễn Quốc Việt
Bất hạnh cho dân tộc Việt Nam đã sản sinh ra những loại người như Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Ngô Đình Diệm, Trần Lệ Xuân, Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao kỳ v.v… cuối cùng hạng chót là Nguyễn Quốc Việt.
Họ tất cả đều là những tên lưu manh, đón gió trở cờ, cơ hội, kiếm ăn trên xương máu đồng bào dân tộc mình mà thôi. Bọn họ đều chung đặc điểm dốt nát, vô học và nói nhiều.
Hồ Chí Minh là kẻ vô học nguy hiểm nhất, ông ta chính là đầu mối cuả mọi sự rắc rối gây ra những thảm hoạ tương tàn cho đồng bào dân tộc mình.
Hồ Chí Minh học ít, trí thông minh có hạn nhưng tham vọng cá nhân thì lớn vô cùng. Cái trọng tội lớn nhất là truyền bá chủ nghiã Mác lê Nin vào VN, mặc dù chính Hồ cũng không hiểu thực chất nó là cái gì? Cái quan trọng là theo quốc tế cộng sản, theo Lê Nin, Stalin, thì Hồ sẽ được đảm bảo quyền lực, rất có thể đứng đầu nước làm quốc trưởng, chủ tịch hay làm cái gì đó rất to, rất cao ở VN. Hồ không quan tâm lắm cái chủ nghiã Mác lê Nin chết tiệt giở hơi đó mang lại lợi ích gì cho dân tộc. Hồ chỉ cần biết nhờ nó mà Hồ được làm lãnh tụ, thằng chột sẽ làm vua sứ mù.
Thiết tưởng cũng đội dòng sơ qua về chủ nghiã Mác. Chủ nghiã Mác đứng trên hai cái ống xương là triết học Mác và chính trị kinh tế học.
Triết học thì Mác đạo văn ăn cắp hoàn toàn cuả tiến sĩ thần học Hegels về 3 quy luật duy tâm biện chứng trên con đường tìm đến thiên chuá và dùng trí tưởng suy tư thiên chuá là ai? Ngài thật sự có thực không? Mác lại đảo ngược hoàn toàn cũng theo lối suy tư lập luận cuả Hegels và Mác dám bố láo bảo rằng thiên chuá toàn năng, thượng đế chính là con khỉ độc. Mác đặt cho cái tên là duy vật biện chứng. về khuân khổ có hạn tôi không muốn daì dòng duy vật biện chúng là gì? Duy tâm biện chứng là gì? Vật chất và ý thức, cái nào có trước cái nào có sau. Tôi chỉ muốn nói Mác là gã điên xảo trá, bịp bợm và ăn cắp đạo văn mà thôi. Theo lập luận cuả Mác về triết học rất ấu trĩ thiếu cơ sở biện chứng, logisch.
Kinh tế học là bộ tư bản luận chó gặm nham nhở, ngày đó Mác đã thua hẳn lép vế với các nhà kinh tế học nổi tiếng như Adam Smith, Taylor v.v…
Quy luật giá trị thặng dư thì ba láp đến đưá trẻ con nó cũng biết. Tôi cũng không muốn dài dòng nưã nó ba láp trẻ con ở chỗ nào?. Về vấn đề này tôi đã viết rất nhiều bài báo rồi. Ở đây miễn nhắc lại.
Cái đìều ta cần nhớ là Hồ Chí Minh trọn đời chỉ trung thành phục vụ cho hai ông chủ và lấy chủ nghiã Mác Lê Nin làm căn bản.Ông chủ Nga thì phục vụ cho chiến lược chiến tranh lạnh. Chiến tranh lạnh là gì chắc mọi ngừòi đã rõ. Ông chủ thứ hai là ông chủ Tàu, mục đích là bành trướng đại hán.
Thực chất Tàu coi trọng bành trướng đại hán lớn hơn chủ nghiã cộng sản. Chủ nghiã cộng sản đối với tàu chỉ là vỏ bọc bên ngoài mà thôi.
Ngô Đình Diệm có tinh thần dân tộc, nhưng lại quá ngu xuẩn để cho em dâu chi phối. Cái gọi là gia đình trị , độc tài đàn áp Phật giáo là một sai lầm để cho cộng sản lợi dụng đưa Diệm vào bẫy. Diệm là ngưòi tự do dân chủ nưả vời. Nguyễn Văn Thiệu xét ra ông cũng là ngưòi tử tế, nhưng vẫn dung túng anh em họ hàng, tướng lĩnh dưới quyền tham nhũng. Tấm nhìn chính trị giới hạn, có khi ông không hiểu rạch ròi chủ nghiã cộng sản là gì? Dân chủ tự do là gì ? Ông không hiểu ý đồ chiến lưọc cuả ba siêu cường? Nga, Tàu và Mỹ. Ông không hiểu ý đồ cuả Mỹ tại sao giúp ông và cũng có thể bỏ rơi ông khi ông và dân tộc cuả ông , khi tất cả trở nên thưà thãi với Mỹ. Nguyễn Cao Kỳ ông chỉ là một Lý Tư chuột sa chĩnh gạo nấp sau bạo chuá Tần Thủy Hoàng để thủ lợi. Tôi cảm thấy giưã ông và nhân vật Võ Nguyên Giáp cả hai rất ranh mãnh, Giáp thì điềm đạm tỏ ra nho nhã, còn ông thì bốp chát lỗ mãng. Nhưng về bản chất nội tâm hai ngưòi có cái gì đó rất giống nhau.
Bây giờ tôi nói đến con tép riu hạng chót viết bài xằng bậy là ông Nguyễn Quốc Việt:
” Người Việt ở hải ngoại nghĩ về tướng Nguyễn Cao Kỳ thức thời hay khôn lỏi? Cuộc chiến tranh đã đi qua 35 năm nhưng đề tài về cuộc chiến này vẫn dài dòng và không có kết thúc, mặc dù người thắng và ngưòi thua đều khảng định muốn vứt bỏ nó về phiá sau lưng, nhưng trong thực tế không dễ dàng như thế”. Trước hết tôi muốn nói đây là cuộc chiến tranh vô lý đần độn do phiá cộng sản gây ra. Phiá quốc gia bị động mà miễn cưõng phải đối đầu. Hồ Chí Minh và đảng vì quyền lực và ăn nhầm phải quá thối về đấu tranh giai cấp mà phải làm đẹp lòng Nga mà gây chiến , đế thực hiện cái mộng nhuộm đỏ toàn cầu.Tàu thì tương kế tựu kế mùng quá và cũng vồ ngay ấy vẻ ngoài là vì chủ nghiã cộng sản, nhưng bên trong để thực thi tham vọng bá quyền đại hán muốn nuốt trọn VN trong tương lai. Tàu rất hiểu VN ngu, nhưng hiếu chiến nên Tàu tích cực giúp VN, thực chất là cuộc chiến tranh cuả Tàu chống Mỹ vì món hận Đài Loan. Tàu biết VN Hồ Chí Minh và Ban lãnh đạon rất say máu mmê muội về chủ nghiã Mác nên dụ Việt Nam vào bẫy. Chiến tranh thì phải có súng đạn, nhân lực, tiền tài. Việt Nam thì sau đánh Pháp cũng là cái mưu cuả Tàu, đất nước xác xơ, lại kiẹt sức về các vụ bắn giết đánh điạ chủ, chống nhân văn v.v… nên chỉ có trên răng dưói cát tút thôi. Nghèo và ngu lắm.
Việt Nam mang cả giang sơn ra thế chấp để vay Tàu tín dụng chiến tranh cụ thể là hai quần đảo Trường xa và Hoàng xa. Trên thế giới chưa nước nào ngu như vậy. Hoà bình yên ổn không muốn lại thích binh đao gây cảnh đầu rơi máu chảy cho dân tộc mình. Nghèo xác xơ ra thì đi vay tiền cuả xương máu cuả người ta để anh em trong nhà đánh nhau. Mục đích chỉ để thoả mãn quyền lực mà những cơn mê sảng chủ gì đó cuả những cái đầu giỏ hơi đất xét. Gọi là đỉnh cao cuả trí tuệ loài người.
Ông Kỳ thì có ý nghiã gì trong cuộc chiến tranh này ? Ông ta chỉ là người đánh thuê , đối với Kỳ thực sự là đánh thuê cho Mỹ.Kỳ không có ý thức dân tộc như ông Diệm và ông Thiệu. Nhưng hành động đánh thuê cuả Kỳ trong chừng mực nào đó cũng đáng khen ngợi để chống sự xâm lăng bành trướng đại hán cuả Tàu. Cho nên ông Nguyễn Quốc Việt đừng có vớ vẩn đưa ông Kỳ vào đây để lấp liếm làm mờ đi cái tội ác gây chiến cuả cộng sản đối với đồng bào mièn Nam. Xoá mờ đi khái niệm xâm lăng hay là giải phóng?
” Chỉ nói riêng về đề tài ông tướng Nguyễn Cao Kỳ , vị phó tổng thống miền nam cộng hoà, một thời oai phong có tiếng mà đén nay khi nhậnn định về ông ta …”. Ông Việt kể chuyện đổ bộ cuả tưóng Kỳ vào Hà Tây để làm gì? Ông Kỳ chỉ muốn ta ra cái tính ngưòi hùng cuả mình thôi, thực ra ông chả có nhãn quan chính trị quái gì cả, kể lể mãi đẻ nhiễu loạn gây cho mọi người trở nên tủn mủn chuỳen quan tâm cái truyện củ hành củ tỏi cuả nhân vật này mà quên đi đảng ta đang dấn sâu vào vũng bùn chủ nghiã Mác và lệ thuộc vào Tàu. Tôi nói thắng ông Kỳ chỉ là một kẻ võ biền, ông ta không có nhãn quan chính trị hay thức thời gì cả. Có lợi thì ông ta lăn vào thế thôi, tư bản hay cộng sản thế nào cũng được. Nhưng ông ta không đến nỗi xi măng cối đá như Đỗ Mười , cộng sản đã nát như tưong còn sang nài nỉ Tàu nên tiếp tục vai trò thế gìói cợng sản đẻ thủ lợi cho mình và vợ con mình mà hại cho 90 triệu người VN.
” Lại nưã , khi Mỹ nhanh chóng rút quân, nhìèu tưóng tá VNCH hoang mang,thì ông Kỳ và ông Thiệu vẫn to mồm sẽ đập tan cộng sản ở mọi nơi nơi….” Trong hoàn cảnh như vậy Mỹ không muốnn dây với hủi. Mỹ biết thằng cộng sản hâm giở hơi,nhưng Mỹ đã đến tận hang cọp ở Bắc Kinh khi Mỹ nghe thủng tai là Tàu Cộng chỉ muốn khống chế thằng VN. Tàu không thèm đả động gì đến Thai Lan, Đài Loan, Nhật Bản, Malaysia v.v… thì là điều Mỹ mong muốn. Mỹ cảm thấy mừng và thở phào nhẹ nhõm. Thằng VN bắc cộng nó ngu ,trúng bẫy Tàu thì mậc thây con mẹ nó. Mỹ chỉ giúp ông Thiệu, ông Kỳ , VNCH như vậy là đủ. Mỹ phải biến, thế giới còn nhiều đưá u mê nó chửi mình là xâm lưọc đây, cứ chai lỳ ra đấy thì ăn dải mẹ gì.
Cho nên Mỹ rửng rưng khi nhìn thấy cảnh quân Tàu đánh VNCH ngoài hải đảo. Nếu tôi là Mỹ, dù cho có anh hùng hảo hán đền đâu tôi cũng biến , chẳng tội gì , đành phải chịu hy sinh thằng VN để bao vệ các đàn em dân chủ khác.
Ông Thiệu, ông Kỳ phút cuối cùng vẫn tuyên bố như vậy xét cho cùng có vẫn còn hơn không, hay là cứ lẳng lặng mà đi đem con bỏ chợ mà không chút lòng thưong xót, không lời từ biệt, nâng đõ tinh thần? Nếu có thể được mà di tản cả tất cả dân miền Nam đi hàng tinh khác, hay tất cả sang Mỹ cả có lẽ ông Thiệu cũng không bỏ qua. Cho nên đừng có giở cái giọng đó mà đổ tội cho Thiệu, Kỳ, Kiêm, Hương v.v… mà tránh đi cáin tội xâm lăng cuả cộng sản. Một cuộc chiến tranh thưà thãi.
Bây giờ đừng nói chuyện thắng thua nưã, mà tự vấn hỏi lương tâm: Vì sao cứ nhất thiết phải có chiến tranh? Vì sao cứ nhất thiết phải giải phóng miền Nam?
Tóm lại cả trang báo dài dằng dặc cứ kể mãi chuyện Nguyễn Cao Kỳ, mở vốn, xây lầu, đầu tư, thức thời, sáng suốt, giàu có v.v…
Tốt nhất hãi dẹp ông Kỳ đi, kễ lể như vậy là cố tình gây ra công phẫn là cái mưu dương động kích tây, phù hợp với cái tính củ hành củ tỏi cuả ngưòi VN. tranh luận về Kỳ. Ông Kỳ là cái quái gì, mặc ông ông muốn làm gì thì làm. Cái quan trọng là đang khủng bố bắt người vô lý, bit mồm báo chí, bán rừng bán biển, cho tay chân ra hải ngoại gây dựng phong trào dân chủ để quyên tiền bí mật làm giàu cho đảng. VN vẫn đi theo cái chủ nghiã sát nhân, đang khom lưng bỡ đỡ Tàu đễ giữ mức sống cao cho gia đình vợ con cán bộ chóp bu là cái cần bàn.
30.4.2010 Lu Hà
Ông Nguyễn Quốc Việt cũng giống như Hồ Chí Minh, Phạm văn Đồng, Lê Duẩn , Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, hay như cánh Dũng, Triết, Trọng v.v… cứ gào lên mãi là ngưòi yêu nưóc và chỉ chỉ có ông mới biết yêu nước. Còn 90 triệu ngưòi Viẹt Nam không biét yêu nước. Thôi đừng nhận mãi là NGƯỜI YÊU NƯỚC NƯÃ. Yêu nưóc kiểu nhập ngoại cuả NGa và Tàu?
Lu Hà
Toi da doc nhieu bai bao va cho rang nguoi Viet ta nhieu long san han qua, can phai got bo va hay yeu quy nhau, noi loi diu dang, de nghe, cham lo cho dat nuoc, khong nen chui boi, mat thi nhau nhu vay. Toi cho rang day la bai bao hay nhat nam qua da dang tren bao nay. Xin moi ban doc theo doi:
” Cuộc chiến tranh đã đi qua 35 năm nhưng đề tài về cuộc chiến này hình như vẫn dài dòng và không có kết thúc, mặc dù người thắng và người thua đều khẳng định muốn vứt bỏ nó phía sau lưng nhưng trong thực tế không hề dễ dàng như thế. Chỉ nói riêng về đề tài ông tướng Nguyễn Cao Kỳ, vị phó tổng thống Việt nam cộng hoà một thời oai phong có tiếng mà đến nay khi nhận định về ông ta mỗi người ở một góc độ nhìn khác nhau cũng đánh giá khác nhau về ông ta, thậm chí còn trái ngược nhau. Ví dụ: khi cuộc chiến đang lúc gay go quyết liệt nhất là năm 1972, máy bay Mỹ bị phòng không Bắc Việt bắn hạ nhiều, phi công bị bắt đầy Hiltơn-Hà nội, khiến Mỹ càng khó khăn hơn trong quyết định có ký hiệp định hoà bình với Hà nội hay không? Đặc biệt trong các phi công bị bắt, có nhiều người là con cái của các nhân vật chóp bu giầu có của chính phủ Mỹ, Tướng Kỳ đã đoán biết được Mỹ nếu không hoá giải được chuyện này tất sẽ phải bị sức ép đi đến ký hiệp ước này, bỏ rơi Việt nam Cộng hoà nên ông đã đích danh lập phương án táo bạo là nhẩy dù xuống Sơn Tây Hà nội, nơi đó chính là quê hương ông để giải thoát họ. Nhưng tình báo Bắc Việt không hiểu sao đã biết trước và di chuyển số phi công bị nhốt tại đây đi trước đó có 2 ngày cho nên quân nhẩy dù xuống Hà Tây mà không thành công sau vài phút đọ súng, họ đã phải rút nhanh mà không đạt được ý nguyện. Đúng như dự đoán của ông, hiệp định Paris về Việt nam đã được ký kết, bất chấp sự phản đối của chính thể Việt nam Cộng hoà.
Nhân viên sứ quán Mỹ tháo chạy khỏi Sài Gòn.
Lại nữa, khi Mỹ nhanh chóng rút quân khỏi Sài gòn, nhiều tướng tá Việt nam Cộng hoà hoang mang thì ông Kỳ và Thiệu vẫn to miệng nói se sẽ đập tan Cộng sản ở mọi nơi mọi chỗ và khi Việt cộng tấn công Ban-mê-thuột thì ông Thiệu trốn trước và cũng như đồng thời chỉ sau đó ít giờ ông Kỳ cũng cao chạy xa bay trong khi ông vẫn để lại bài diễn văn cho đài sài gòn đăng tải lời tuyên bố đánh thép của ông Ông kêu gọi những người lính Việt nam Cộng hoà chiến đấu đến giọt máu cuối cùng vì nền tự do và vì nhà nước Việt nam cộng hoà. Tất cả tướng tá mãi hai ngày sau, lúc đó người ta mới biết thực về chuyện hai ông này đã cao chạy xa bay, giờ ai có phương tiện gì thì đưa vợ con và người thân ra đi nhưng
Thiếu úy Ken Prater (sĩ quan vận chuyển của USS Midway), Tướng Nguyễn Cao Kỳ và Tướng Ngô Quang Trưởng trên chiến hạm U.S.S. Midway (29/04/1975) Nguồn: midwaysailor.com/Ảnh Hải quân Hoa Kỳ.
biết bao người mải chiến đấu đã không còn phương tiện gì để chạy nữa, súng ống, đạn dược và biết bao phương tiện vũ khí vất đầy đường và Sài gòn dinh luỹ cuối cùng đã thất thủ. Người đau khổ nhất vẫn là người không đi kịp và cái giá họ trả là những ngài dài học tập trong các trại cải huấn để rồi 10 năm sau mới lần lượt ra đi làm lại cuộc đời ở bên kia đại dương xa lạ.
Những người bỏ chạy sau cùng khỏi Sài gòn 1975.
( báo Người Lao Động)
Người ta tự hỏi, ông Kỳ sao nói và làm trái ngược nhau? Và nhiều người đã cho rằng nếu không có lời kêu gọi tướng lính tự thủ, họ nếu không chiến đấu cầm cự với Cộng sản đang tiến thần tốc vào Sài gòn thì ông Thiệu và ông Kỳ cùng rất nhiều vị tướng tá làm sao trốn chạy an toàn cùng với vợ con và người thân của mình ra nước ngoài?
Những người chạy không kịp đã phải ra trình diện và sau đó vào trại cải tạo.
Lại nữa, nay khi nhiều người vẫn bàng hoàng tức giận cộng sản thì ông Kỳ và nhiều vị tướng tá khi thấy Mỹ bình thường hoá bang giao với Hà nội, họ đã về nuớc và tậu nhà, đầu tư làm ăn lớn. Người Quán Sát có dịp được một người bạn có dịp về thăm đất nước, được một người bạn nhân dịp đưa lên thăm Hà nội khi đi qua Chí Linh Hải dương đã giới thiệu về sân Golf hiện đại nhất mà ông Kỳ có cổ phần rất lớn tại Chí linh, Sao đỏ tỉnh Hải dương. Nếu có ai đi từ Hạ long trên đường qua Phả lại thì thấy rõ sân Golf này không thua kém bất kỳ sân nào tại Mỹ. Một người bạn khác ở Hạ long đã kể cho Người Quán Sát rằng, ông Kỳ còn đầu tư vào bãi biển ở Vân đồn bên bờ Bái tử long, Cẩm Phả và cả nhiều dự án ở phía nam. Như vậy, bất kỳ kế hoạch gì của Mỹ bang giao làm ăn với Hà nội thì ông đều có mặt đồng thời luôn và đều thành công. Nay ông được nhà nước Việt nam đánh giá rất cao và tặng bằng khen về tinh thần hoà giải hoà hợp dân tộc. Bài phát biểu của ông mới đây đăng trên báo Tuần tin tức và Vietnamnet đã khiến nhiều người dân trong nước đãcho ông là thức thời, có trách nhiệm với đất nước nhưng với các chiến hữu trước đây của ông ở hải ngoại thì cho ông là kẻ khôn lỏi, chạy làng bỏ bạn. Cách lý giải của ông Kỳ là ngồi đó khóc có ích gì, đất nước đã thống nhất, chiến tranh đã qua đi 35 năm thì sao không hoà hợp, hoà giải? Người Mỹ kẻ tử thù của Việt nbam cũng đã bắt tay hoà giải, bình thường hoá, thậm chí còn tiến tới quan hệ toàn diện và chiến lược thì tại sao chúng ta đều là người Việt lại không thể đi đến xoá bỏ hận thù, hoà giải dân tộc?
Ông NCK nhận bằng khen của Mặt trận Tổ Quốc, ảnh TuanVietnam
Những lý do, những lý luận và thực tế mà ông Nguyễn Cao Kỳ đã làm và bao giờ ông cũng đi những bước trước đều làm cho người Việt ở Hoa kỳ hay các nước thứ ba choáng và đều như đi bước trước nhanh vội không đợi chờ và cũng dứt khoát. Hình như ông chẳng để ý đến những ý kiến, những lời tức giận chửi của những người chiến hữu của ông xưa, ông đều để lại phía sau lưng mà ung dung ngồi nhấm nháp ly ca phê Ban mê Thuột ở Hà nội hay ăn bánh xèo ở một nhà hàng Huế hoặc uống ly cô-nhắc ở Sài gòn. Theo sau ông có ông Phạm Duy, cựu bộ trưởng bộ Văn hoá thông tin Việt nam Cộng hoà xưa, với cả một chương trình biểu diễn rất lớn và thành công vang dội tại nhà hát thành phố Hà nội. Nhiều người ở nước ngoài đã về Việt nam nhiều lần, tận mắt chứng kiến và kể những chuyện rất thực này nhiều người được kể cho nghe mà vẫn không tin hay không muốn nghe thì không biết, nhưng nếu ai không tin thì hãy về xem cho tận mắt, còn không muốn tin thì biết nói làm sao? Chắc là khi ai động vào vết thương thì đau không muốn nghe nó dù nó là thật. Giờ cũng nên để bạn đọc nghe vài lời từ chính ông Nguyễn Cao Kỳ trực tiếp nói ra qua trả lời câu hỏi của phóng viên Vietnanet:
“ PV: Ông có thừa nhận một thực tế là chúng ta có thể xóa bỏ hận thù để bắt tay làm bạn với những nước đã từng xâm chiếm chúng ta, vậy mà việc hàn gắn người Việt với người Việt với nhau xem ra lại mất nhiều thời gian hơn thế?
NCK: Theo tôi, cả hai phía vẫn có thiểu số còn quá nặng về dĩ vãng, chưa có tầm nhìn về tương lai. Một người không biết nhìn về tương lai, thì họ chỉ còn sống và ôm dĩ vãng. Mà như vậy thì tư duy của họ vẫn mãi bị ám ảnh bởi những chuyện hận thù, chủ nghĩa hay phe phái. Chúng ta phải thực tế nhìn vào điều này: muốn hòa hợp thì rất không nên nói nhiều mà phải làm.
PV: Liệu có cách gì để chúng ta không còn phải mất thêm thời gian cho việc hòa hợp, hàn gắn với đa số những người Việt ở bên ngoài đất nước?
NCK: Chuyện quốc gia cũng giống như trong một gia đình. Những việc chung thì cần đánh tiếng để mọi người xúm tay vào làm. Tôi nghĩ đối với đa số người Việt ở bên ngoài thì sẵn lòng góp sức cùng trong nước. Với đất nước có gì phải ngại ngần. Vấn đề là họ cần được thông tin đầy đủ về tình hình và những nhu cầu thực sự mà nhà nước đang cần sự góp sức của họ. Hòa hợp dân tộc sẽ tập hợp được sức mạnh. Cứ đặt lợi ích dân tộc lên trên thì chúng ta tự khắc biết phải ứng xử thế nào cho hợp lẽ. Nhưng khi đã kêu gọi thì cũng phải tạo điều kiện thoải mái cho người ta về. Lời nói và việc làm phải đi đôi với nhau.
PV: Theo ông, 35 năm có quá dài cho việc hòa hợp dân tộc, hàn gắn lòng người?
NCK: Để tìm được sự đồng thuận trong những vấn đề nhạy cảm như vậy thường không mấy dễ dàng. Tuy nhiên cứ đặt lợi ích dân tộc lên hàng đầu thì ta sẽ biết phải làm thế nào tốt nhất. Việt Nam bây giờ đã là một rồi. Đứng trước tương lai của đất nước, chúng ta phải sớm xóa bỏ hận thù và đoàn kết lại. Cuộc chiến tranh khốc liệt đã khiến cả triệu người ở cả hai bên chiến tuyến hy sinh, thì đó là một chuỗi oán thù chồng chất, không phải chỉ ở một phía. Chỉ có hòa hợp dân tộc mới giải quyết được vấn đề.
Sân khấu chính trị và dư luận hai phía vẫn khác biệt nhau nhưng không phải là Mỹ và Việt nam mà là người Việt với nhau, vết sẹo chiến tranh nhiều khi đã lên ra non lại có thể bị cào ra toé máu khó lành. Ai là người yêu nước? Ai là người bán nước? Ai thắng, ai thua? và người ta tự dưng quyên rằng người gây ra chiến tranh tại đất nước này là ai? Mỹ và Chủ nghĩa Cộng sản có phải là tác giả của nó hay không? Nay họ ngồi lại với nhau, đi lại thân tình như bạn thân, còn hai người Việt làm công ăn lương cho họ thì tuy đã bỏ súng, vất áo mà vẫn chĩa tay, giơ nắm đấm và chửi rủa nhau như những ngày nào. Vậy nay là hoà bình hay vẫn chiến tranh? Sân khấu không có, kịch bản đã bị bỏ xó mà các diễn viên vẫn cứ múa may la hét như thường, còn hai người gây ra cuộc chiến thì mỉn cười cho rằng, những con gà chọi này vẫn còn say máu dù không có võ đài cho chúng nữa. Điều muốn nói sau cùng để lại vẫn là ông Nguyễn Cao Kỳ thức thời hay khôn lỏi đây? Nhưng sau nhiều đêm thức dậy chúng ta cũng phải tự hỏi mình rằng chẳng nhẽ cứ để mãi cảnh kẻ khóc người cười mãi sao? Một thế hệ đã khóc đã cười như điên như dại, nay có nên để con cháu chúng ta khóc lại cười như thế đến khôn cùng. Cha ông ta có câu: ” không ai nắm tay,lâu ngày đến sáng”, có lẽ nhận thức được sớm điều đó mà ông Nguyễn Cao Kỳ, ông Phạm Duy và nhiều người khác đã đi trước một bước để khỏi nắm tay, khỏi khóc than mãi chăng? Ba mươi lăm năm ấy biết bao nước mắt rơi vì sung sướng hạnh phúc hân hoan khi đất nước về một mối và cũng có biển nước mắt đầu buồn bởi chia ly và tủi hờn. Nhưng khóc mãi cũng phải cạn, mưa mãi cũng đến lúc trời tạnh đó là quy luật của thiên nhiên và của con người. Vậy bao giờ hai bàn tay từ hai người con đất Việt có thể nắm tay nhau trong hoà hợp và yêu thương?
Hà nội, ngày 25 tháng 4 năm 2010.
Nguyễn Quốc Việt.”
That la mot bai vier ly thu va de lai khoang san rong cho moi nguoi suy ngam theo y rieng cua minh ve dat nuoc Viet nam nay.
Nguoi Yeu Nuoc
Phản Ứng Dây Truyền Cuả Loài Ưng Khuyển
Con người ta sinh ra ai cũng muốn sống tốt đẹp. Như thế nào là sống tốt đẹp? Mức tối thiểu chỉ cần,có đủ cơm ăn áo mặc, trong gia đình trên dưới thuận hoà, có trật tự kỷ cương, nề nếp lễ giáo: Đó là đối nội. Còn đối ngoại với hàng xóm láng giềng, chỉ mong mọi người biết kính nể tôn trọng mình.
Nhưng sự thật không thể đơn giản như vậy, cái mong ước nhỏ nhoi đó khó mà có thể thực hiện được bởi xã hội còn có quá nhiều người nhẫn tâm độc ác, biển lận, tăm tối như loài khuyển ưng
Hiện tượng nước Mỹ là tinh hoa cuả nhiều chủng tộc giống nòi trên thế giới là một sự thật, các đây hơn 200 năm họ đến từ Anh, Pháp, Tàu, Nga, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Do Thái và ngày ngày nay là ngưòi Việt Nam v.v…
Nếu lấy con người làm gốc thì nước Mỹ vô tình đã là một hành tinh thu nhỏ cuả một đại nhân quần. Tôi coi trọng nước Mỹ không phải vì những hành động mang quân giúp đỡ Irak tiêu diệt con quỷ độc tài Sadam Hussein, hay giúp Aghannistan tiêu diệt nhà nước khủng bố do Taliban thao túng,hay chuyện thả hai quả bom nguyên tử trên đất Nhật để cảnh cáo chủ nghiã quân phiệt diệt chủng, diệt loài người cuả phát xít Nhật, càng không phải là dùng quân đội thả bom Nalpam ở Việt Nam v.v…. Mặc dù những hành động này là những phản ứng miễn cưõng, tự vệ, răn đe đối phương cuả một siêu cường dưạ trên sức mạnh quân sự, kinh tế và khoa học.
Tôi ca ngợi nước Mỹ vì ở đó có hình bóng cuả nước Pháp, nước Anh, nước Tàu, nước Việt Nam v.v… và thực tế trong quốc hội hoa kỳ đã có nhiều dân biểu là người Mỹ gốc Việt Nam.
Cái đáng quý một điều tuyệt vời cuả nước Mỹ lấy tư tưởng tự do dân chủ làm trọng, nước Mỹ chủ trương lên minh toàn cầu trên tinh thần hợp tác tương trợ, thi đua chung sống hoà bình và phát triển khoa học kỹ thuật. Nhìn về nước Mỹ là niềm tin hy vọng là tấm gương tươi sáng cho tương lai cuả loài người.
Chuyện nước Mỹ thả bom Nalpam , hay chất độc màu da cam ở Việt Nam thì cả toàn thế giới phải lấy làm hối tiếc và ân hận. người Anh, ngưòi Pháp, ngưòi Nga, ngưòi Do Thái, người Tàu, ngưòi Việt Nam v.v…. Bởi cớ sao ? Nếu ta hỏi một ngưòi công dân Mỹ thì 99 % họ sẽ trả lời, tổ tiên, dòng máu, nòi giống xa xưa cuả họ không phải là người da đỏ mà là người Anh, Pháp, Nga, Tàu và Việt nam v.v….
Tôi không thiển cận tin những lời xuyên tạc, phản động cuả bọn khuyển ưng, vô học tăm tối suốt đời cha ông mấy thế hệ thi nhau theo Nga , Tàu mà đâm chém hủy diệt nòi giống mình như kiểu csvn cuối muà hiện nay
Chuyện mấy củ hành củ tỏi thối mà người Mỹ gây ra cho người Việt Nam như thả bom Nalpam, hay thả chất độchoá học là thủ đoạn chiến tranh quá tàn khốc để ngăn chặn hệ thống diệt chủng, diệt nhân loại cuả cộng sản là một điều đáng tiếc.
Hình ảnh cô Phúc là con bài lá mặt cuả cộng sản nhằm tố cáo Mỹ, một làn da cháy cuả cuả Cô Phúc cũng đáng để cho nhiều ngưòi rỏ lệ , lương tâm.Nhưng cuối cùng sự thiệt thòi cuả cô Phúc lại được đền bù quá mức tưởng tượng cô ta được cả hai phiá cộng sản và quốc gia đãi ngộ. Chuyện thả bom chưa bìét lỗi tại ai? Do quân đội Mỹ cố tình hay do tình báo cộng sản chỉ điểm? Cũng may cho cô Phúc được các bác sĩ cuả chính phủ miền Nam cộng hoà do chính Mỹ đào tạo chưã chạy.
Cô Phúc được cộng sản cưng chiều mục đích mưọn làn da cháy cuả cô làm một con bài ăn vạ chính trị. Đó là cách suy nghĩ mưu tính cuả loại tiểu nhân khuyển ưng thấp hèn
Chính bản thân cô Phúc đã tỏ lời cám ơn tấm lòng lương thiện cuả nhà nước cộng sản bằng việc xin tỵ nạn cộng sản ở Canada
Tóm lại nhờ làn da cháy vô tình mà cô Phúc trở thành con người cuả lịch sử. Tấm ảnh bi thương đó để lại cho loài người nhưng xét cho cùng cũng chẳng thấm vào đâu cho hình ảnh hàng ngàn người bị cộng sản chôn sống trong dịp tổng tiến công mậu thân năm 1968 cuả cộng sản ở Huế.
Nay lấy cô Phúc ra để ăn vạ, bắt bò , tố cáo Hoa Kỳ thật ra là một câu truyện tiếu lâm cuả bọn khuyển ưng tàn bạo giết người không ghê tay.
Cô Phúc bây giờ sống quá hạnh phúc thoả mãn ở Canada với chồng con, có khi còn chạy đi thăm Hoa Kỳ và tỏ lòng biết ơn Hoa Kỳ. Cô Phúc không oán trách Hoa Kỳ mà chỉ có ngưòi cộng sản mượn tấm hình cô Phúc để oán hận tố cáo Hoa kỳ mà thôi.
Khuyển ưng thì vẫn là khuyễn ưng. Hồ Chí Minh là hình ảnh một bạo chuá đã hoá tiên cuả loài khuyển ưng.Ca ngợi Hồ bất chấp cả sự thật lịch sử, bất chấp cả lương tâm, liêm sỉ thì chỉ có những kẻ mạt vận cuối muà cộng sản mới có.
Sỉ nhục chửi bới tôi là phản ứng tâm lý dây truyền cuả loài khuyển ưng. Lời ngắn tình dài, đôi điều muốn tâm sự với bạn đọc.
23.5.2010 Lu Hà
Tớ chẳng ưa gì CNCS. Nhưng vào báo Tổ Quốc dạo chơi thì thấy trên báo hầu hết là bọn tiểu nhân đội lốt người chữi nhau mà thôi. nào là mấy thằng có cái tên nick name là đã thấy vừa ngu vừ bẩn rồi : Ai đời : Lấy cái Lu mà chứa nước sông rõ là lố bịch. Hoặc là chỉ có loài chồn mới dâm dật mới hại người như trong “Liêu trai chí dị” . . .
Chung quy bọn này giống bọn ăn xác thối vậy “Cứ moi dĩ vãng người đã khuất mà chữi hoài” mà chẵng thấy bọn nó có tư tưởng chính trị, có chiến lược, sách lược hay kế hoạch nào cho ra trò.
Báo Tổ Quốc mà dung dưỡng bọn này thì giống như Mạnh Thường Quân nuôi kẻ sĩ cả ngàn người, nhưng trong đó chỉ có 1 người sài được mà thôi. Càng dung dưỡng nó thì tự mình làm hạ cái chữ “Tổ Quốc” của báo mình. Còn nếu không thì đổi tên thành báo “Xảo Quốc” đi.
bất lực nữa vì mọi người cứ “moi cái dĩ vãng hèn hạ, đốn mạt, Việt gian, một tên lính nô Hồ Chí Minh và đồng bọn csvn mà chửi hoài” nên Dân Sài Gòn thực chất là dân cửu vạn Ba Đình vì bức xúc quá độ nhưng chẳng thể ngụy biện gì nên phải trộn lẫn “phân” với tự “ro” phải không luật sư cửu vạn???? he he he
Bài viết rất hay Lu Hà!
Thêm nữa là Lu Hà điểm trúng nhược điểm của bọn csvn nên bọn luật sư cửu vạn của Ba Đình giẩy nẩy như đỉa phải vôi, đến độ hộ lý Thị Mơ vì tức giận quá mức lại giận bản thân của thị “bóp mồm ” Lu Hà bất lực, trước bài viết “lột trần truồng” tên HCM, nên Thị Mơ đã vỗ bẹn bèm bẹp khoe nồn để phát tiết.
Lu Hà có cảm thấy Thị Mơ nhảy tưng tửng, mồm loa mép giãi giống mấy mụ Bắc Kỳ chửi mất gà không?! he he he
Phân Phẩn bất lực, nổi cơn điên
Cho dù hăm dọa, chẳng xiềng được ai
Tức giận Thị Mơ lại ra tay
Vỗ bẹn bèm bẹp khoe ngay … cái nồn
Mac xin can quá bực mình
Nhảy vào trợ giúp đồng minh chồn Hồ!
Thất bại lủ vẹm tô hô
Đành lôi mồ mả côn đồ chúng ra!
Vẹm bất lực! Bất lực! Tổ thằng cha!
Tổ tiên lũ vẹm: con ma họ Hồ!
he he he
Gần đây trên diễn đàn BTQ xuất hiện một số độc giả như ông Nguyễn Thuận Phẩm viết lời phê bình có nội dung mang tính lăng mạ, phỉ báng, hay khiêu khích. Thậm chí có một số lời phê bình có tính cách vu cáo hoặc đặt điều vô căn cứ.
Có một số lời viết của tác giả Lê Thị Mơ, có nội dung không phù hợp với thuần phong mỹ tục, ví dụ những lời chửi bậy hay văng tục.
Mong rằng những bạn đọc này tự kềm chế lời viết của mình trong tinh thần tôn trọng tiếng nói phản biện, thông tin đa chiều và nói có sách mách có chứng.
Nên nhớ rằng BBT Báo Tổ Quốc có thể khóa IP của bạn và bạn sẽ vỉnh viễn không vào được trang mạng BTQ.
Tớ muốn tiếp theo nhận xét của Lu Hà là:
1- vì bọn công an mạng của tập đoàn đĩ điếm ôsin của thằng Hồ Chí Minh quá bất lực không “bóp miệng” được người viết trên Net nên sự câm phẩn đó càng chất càng cao đến độ bọn công an mạng nầy phải luồn cả trôn lính VNCH, mà bọn nầy phỉ báng là bọn Ngụy, vì tin rằng “xuất thân” VNCH mới có thể thuyết phục độc giả. Trường hợp nầy có thể ngược lại là vì quá khinh bỉ xuất xứ bản thân là cán bộ, cho nên sau thời gian dài lên NET bọn công an nầy cũng thấm nhuần và biết sự thật hèn hạ của bọn csvn cho đến tên HCM, nên trong thâm tâm muốn luồn trôn lính VNCH để mọi người tin tưởng và cả bản thân chúng cũng tìm chút vinh quang danh dự làm người.
2- Có nhiều tên công an mạng tuyên truyền cho đảng nhưng quá bất lực, kém tài, không đủ sức thuyết phục, lại vì sự hiểu biết tri thức quá thấp, không thể thuyết phục được ai, nên có sự giằng co tâm lý bất lực, phải phát tiết ra, nên trở nên nóng nẩy muốn tốc cả váy khoe cả bẹn “chìa lồn” cho thiên hạ xem.
Cứ nhìn post của hộ lý Thị Mơ tại đề tài nầy là rõ! Chuyện đó có thể giải thích là tên Thị Mơ nầy xuất thân rất là hạ tiện, giai cấp thấp nhiều đời, hoặc hộ lý cho đảng, loại đĩ điếm rẽ thúi của xã hội csvn và xã hội VN, chỉ biết phụng sự cho loại rẽ tiền như Chệt Trung Cộng, lại vì thuộc loại vô học thức nhiều đời, xuất thân kém, nên Thị Mơ chọn cách phát biểu “chìa lồn” ra cho thiên hạ xem vì đó là chuyện “thường ngày ở huyện” của Thị Mơ.
Đôi lúc đọc những lời nầy, tớ cảm thấy vừa tức cười, vừa khinh, lại vừa tội nghiệp. Khổ là xuất thân hèn hạ như hộ lý Thị Mơ đâu có thể chọn lựa được, đã trót lỡ sanh ra trong trời đất xuất thân hèn hạ muốn thanh cao cũng chẳng được thanh cao!
3.- Thêm vào đó một hạng cán bộ csvn nữa, cũng vì bất lực trong vấn đề tuyên truyền cho đảng, không thể bịt miệng được ai trong xã hội tự do, truyền thông tự do như trên báo Net, vì thế đôi khi phát ngôn ngớ ngẩn ngu ngốc như thế nầy: tự do ngôn luận là tự do chửi tục. Bọn nầy muốn trộn lẫn những từ thô tục, cách dùng chữ thô tục như phân, cứt, lồn (chìa lồn ra như Thị Mơ viết ở đây) là tự do ngôn luận, để làm mọi người phải tránh xa “đòi tự do cho Việt Nam”!
Đây là một cách lập luận ngu dốt nhất khi bất lực, khi không thể thuyết phục người nên dùng sợ hãi răng đe để ngăn chận như dùng mẹ mìn dọa con nít, nhưng rõ khổ đâu có con nít nào vào những trang nầy?
Nếu một người trưởng thành mà vẫn chưa phân biệt được những từ thô tục, chửi bới với tự do dân chủ, tự do ngôn luận … thì rõ ràng người nầy mang chứng bịnh đần độn, loại người đần như thế nầy thì có lẽ hàng ngày ăn kít vẫn tưởng mình ăn cơm, nhìn cục kít mà không biết cứ tưởng cục vàng.
4- Thêm một hạng người nữa như Thuận Phẩn, thanh, nguyenthanh … cũng vì quá bất lực khi ngăn chận mọi người phỉ nhổ tên HCM nên cố tình khích bác rằng báo Tổ Quốc chỉ nên lấy bài từ những nhân vật “hội nghị khoa học” viết về tên HCM “như báo đảng” chẳng hạng, chứ những lời lẽ phỉ báng tên HCM như ở đây là “trình độ thấp”. Nhưng, vẫn còn bất lực, nên lại hù dọa thêm một câu “độc giả sẽ bỏ chạy vì ô nhiễm”.
Tóm lại khi cán bộ đảng csvn bất lực biện hộ cho hành động ngu xuẫn hèn hạ của bọn csvn lẫn tên Hồ Chí Minh thì chúng dùng đủ chiêu: từ khuyên giải để bịt mồm, không nên thế nầy thế kia. Vẫn còn thất bại thì cho tên khác luồn trôn VNCH, dân Miền Nam để đổi đen thành trắng, vẫn chưa được thì chửi bới dung tục, đến khoe lồn đòi bú mớm như Thị Mơ, dùng lời tục tỉu để bôi bẩn làm ô nhiễm diễn đàn, rồi kẻ khác lại giả bộ du long đổi phụng như Mạc-xin-can, thận phẩn, … Rồi chuyển sang chiêu hù dọa bỏ đi! Vì thế, khi mọi người thấy bọn cán bộ tuyên vận của đảng xổ chiêu : kẻ chửi bới thô tục, kẻ hăm dọa bóp mồm, kẻ phỉ báng “trình độ thấp” “ô nhiễm” thì biết ta đã đánh trúng nhược điểm của bọn nầy nên bọn nầy tực giận phẩn nộ rên rĩ như lợn bị thọc huyết! he he he
May ong nay danh Ong Bui Tin , Hoi ho la ai?
Với sự chấp nhận của Toà Soạn, ông Lu Hà – bằng văn phong của mình – đang phóng uế bừa bãi lên báo điện tử TQ.
Hy vọng sẽ có độc giả “nghiện” lối viết này.
Cố lên, bạn Lu Hà
Lại bất lực hỉ Nguyễn Hiền, phân, phẩn??? he he he
Có phải Lu Hà viết đúng quá, chí lý quá, đến nỗi Thị Mơ, Thuận Phẩm không chê vào đâu được, rồi chửi bậy phải khôg? hãy chỉ ra đi, Lu Hà sai chỗ nào, mới là giỏi chứ!
Đọc bài này là toi biet giọng của ông Bùi Tín ngay. Ông ta hay nấp dưới tên Lu Hà hay HoĐâmChật. Theo tôi,nếu viết tin bậy dựng chuyện thì ông Bùi Tín phải là đứng hành thứ nhất, còn nịnh bợ, đổi trắng thành den thì ông cũng xếp hàng đầu. Để chứng minh nhận định này xin bạn đọc có thể thấy nhận xét chính xác của những người trí thức yêu nước đã nói về ông ta.
Hay bài sau đây của ông Hai Lúa Nam bộ đã nói về ông Bùi Tín, trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc:
Hay bài sau đây của ông Hai Lúa Nam bộ đã nói về ông Bùi Tín, trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc:
“ Ca ngợi Mỹ thì chỉ nên ca ngợi về tự do và Dân chủ chứ không thể cái gì cũng nhắm mắt khen bậy được. Một kẻ chuyên gây chiuến tranh vì dầu hoả thì xâm lược I-Rắc bị cả thế giới phỉ nhổ, vì muốn bá quyền mà đem quân sang tận Afganitan để rồi dân Mỹ phản đối la ó. Người Việt nam sao quyên Mỹ ném bôm tàn phá miêng Bắc, giết hại bao người, rồi rải chất độc mầu ra cam nay định phủi tay. Còn cộng sản nếu đúng là cộng sản chính gốc như ông Max vạch ra thì thật tốt nhưng tiếc là nó là chủ nghĩa không tưởng nên những nhà Cộng sản Việt nam lợi dụng nó làm cách mạng sau đó lấy chính nó hà hiếp bóc lột tham nhũng. Đó là điều phải nên phân biệt cho đúng.
ông Bùi Tín vừa mới hôm qua dựng chuyện vẽ voi nói xấu ông Giáp bị dư luận trong và ngoài nước phê phán quá trời thì nay bỗng dưng đúng như mọi người lại phê phán hơn đó là khen Mỹ một cách sống sượng và các cậu Lu-Hà và HôĐâmchạt …hễ có ai nói giọng bán nước, ca ngợi đế quốc thực dân là nó ôm chân ca ngợi ngay.
Mọi bạn đọc không đồng ý với tác giả Hoàng Sỹ Bình lại vì quá tức giận mấy cậu thanh niên hay viết bậy chửi càn trên báo nên đã lấy tên là Bố Lu Hà là không nên. Dù sao đó cũng là không lịch sự tao nhã trong văn phong, cho rằng dù họ có ăn nói hỗn láo đến mấy thì mình không đọc là hơn đừng nên vì thế mà lại đôi co, càng khiên shọ hung hăng hơn, nói bậy hơn trên báo. Tôi và bạn đọc có phần đồng ý quan điểm của bạn là: Ở nước ta đời nào cũng có kẻ bán nước cầu vinh. Như bạn nói” hình như nhà nó có Zen gia truyền bán nước hại dân hay sao đó, thật tởm, lại giọng du côn khi ai góp ý cho mà xem. Đúng như tác giả góp ý mà mày cần mở mắt ra nhìn và rỏng lỗ tai mà nghe nhưng đừng sủa hay làm thơ điên nhé: Hãy nghe người dân yêu nước góp ý này:
” Chưa ai nghe quan điểm lập luận ngu dại đến như vậy.Chuyện tầu thoả hiệp với Trung quốc và Nga là chuyện của họ còn chuyện Việt nam là của Việt nam, những mối quan hệ kia chỉ có thể chi phối chứ không thể có tính quyết định được. Cũng ví dụ như chuyện trong nhà tác giả là chuyện riêng, mà hàng xòm câu kết với nhà bên mà ai đó lại bảo chủ nhà phải theo một trong ba hàng xóm sao? Thật là quan điểm bán nước hơn là xây dựng. Ở nước ta thời nào cũng có kẻ bán nước chính là chuyên mê tín nước ngoài, vọng da trắng và kẻ giầu có hơn là muốn tự lập tin vào sức mạnh của nhân dân, của dân tộc và của chính mình. Tôi không hề đồng ý với ý kiến này và tôi tin đa số nhân dân cũng không tán thành quan điểm nghe có tính bán nước cầu vinh đó.”
Đến ngay ông Bùi Tín xưa chửi Mỹ dã man ném bom Hà nội Hải phòng như vậy và nay tự nhiên khen Mỹ vô cớ thì phải biết những người mê tín Mỹ hay Trung cộng là lẽ thường tình vì đó lả bản chất của những kẻ cơ hội, muốn chóng giầu mà sinh ra.
Trân trọng cùng các bạn đọc và góp ý với ông Bùi Tín nên tắt đi giọng văn mà người Việt nam nói đó là kiểu “khen đểu” này,làm như vậy nghe hèn và khom lưng quá.
Nguyễn Hoàng Tùng.
Phân, Phẩn, Cường lại là Tùng
Vì bất lực phải luồn trôn đổi người
Tớ nhìn biết cửu vạn thôi
Phân, phẩn, Tùng cũng một loài vẹm điên!
Bắt đầu lấy nick Nguyễn Hiền
Nguyễn Việt Kiều ngốc, thằng điên thuở nào
he he he