Có một tác giả tự xưng là Lão Móc viết bài đăng trên báo tổ quốc về chuyện hai cựu sĩ quan cuả quân lực VNCH hiện đang định cư tại mỹ viết thư phản đối thủ tướng nhà nước cộng sản đề nghị đình chỉ ngay việc phá hủy nghiã trang liệt sĩ Biên Hoà.
Xét về mặt lương tâm nhân phẩm mà nói việc làm cuả hai vị sĩ quan này rất đáng được hoan nghênh trân trọng, mặc dù kết quả không đâu vào đâu. Nhưng ông gì đó lấy tên là Lão Móc lại dè bửu diễu cợt là : “Nói chuyện với đầu gối.”
Ta hãy đặt ngược lại câu hỏi : Ai là cái đầu gối? Thủ tướng Dũng là cái đầu gối, hay hai vị sĩ quan kia là cái đầu gối?
Mặt ngoài, nếu người ta chỉ đọc lướt qua thì ai cũng nghĩ tác giả muốn nói thủ tướng vc là cái đầu gối. Nói chuyện với những cái đầu xi măng bê tông cốt sắt như cộng sản thà nói chuyện với cái đầu gối còn hơn. Ra cái điều chả có tác dụng gì thà đừng nói còn hơn.
Nhưng vấn đề không phải đơn giản như vậy, rõ ràng mục đích đích chính cuả tác giả rõ ràng là bới móc đả kích hai vị sĩ quan trên và coi hai ông như hai cái đầu gối
Trích dẫn:”Kỳ trước chúng tôi đã thưa chuyện với quý vị về chuyện “nói chuyện với đầu gối” của Ông Giaó sư Tiến sĩ Cao Huy Thuần. Kỳ này chúng tôi xin thưa chuyện “nói chuyện với đầu gối” của hai vị cựu sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hiện định cư tại Hoa Kỳ.”
Như vậy tác giả có truyền thống bới móc như là một lão già thủ cựu và cũng cũng chẳng ngần ngại gì và tự xưng mình là ” Lão Móc”.
Cú thứ nhất là bới móc ông giáo sư tiến sĩ Cao Huy Thuần gì đó. Tôi chưa đọc những gì ông ta bới móc ra cái xấu cuả ông Thuần, nhưng tôi nghĩ chưa chắc ông Thuần đã hẳn là người xấu. Cứ xem cái cung cách này, ông ta chỉ trích hai viên cựu sĩ quan cũng đủ biết ông ta là người thế nào rồi?
Người VN ta có câu: nghiã tử là nghiã tận. Nhưng nay cho quân đội, công an, các lực lượng dân quân, tự vệ, công nhân đập phá hết những nghiã trang quân đội xả thân hy sinh vì đất nước. Dù ở phiá bên nào thắng trận hay thua trận thì cũng là chuyện thất đức không nên làm, mà phải tuyệt đối nên tránh. Nếu không trước sau sẽ gặp quả báo.
Hãy nghĩ đến hàng triệu những ông già, bà già những cô nhi, quả phụ. Họ đều là người Việt Nam cả lại có sự phân biệt đối sử khác biệt như vậy? Có khác khắc dấu vào mặt, vào trán họ, vào trái tim họ: Ngày xưa thân nhân các người cầm súng và hy sinh cho chế độ nào? VNCH hay VNCS?
Hiếm hoi mới có người viết thư phản đối, dù kết quả không như ý muốn nhưng về mặt lương tâm, liêm sỉ , nhân cách làm người cũng đáng ca ngợi lắm rồi. Có còn hơn không, để nói cho rõ ràng: con người ta sinh ra không phải là thú tính tất cả.
Trích dẫn:”
Vị thứ nhất là cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc, còn có bút hiệu Giao Chỉ.
Trong thư gửi Thủ Tướng VCNguyễn Tấn Dũng, ông có ghi rõ về ông như sau:
“Vũ Văn Lộc, quốc tịch Hoa Kỳ, Giám Đốc IRCC, Inc. (Immigrant Resettlement and Culture Center) Cơ Quan Định Cư và Văn Hóa Di Dân tại San Jose, California từ năm 1976 đến nay. Tổ chức IRCC chuyên lo về định cư di dân từ các nước đến sống tại miền Bắc tiêu bang California. Năm nay 74 tuổi. Cựu Đại Tá QLVNCH. Trước 1975, đã từng có công việc liên quan đến việc xây dựng Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, nơi chon cất 16 chiến binh miền Nam từ năm 1965 đến năm 1975.”
Đây là một vị đại tá rất đáng kính trọng, ông ta hiện nay định cư ở Mỹ, đã có cuộc sống ổn định và đã 74 tuổi, cái tuổi gần đất xa trời. Ngày xưa trong quân đội đã từng giao trọng trách với những việc có liên quan đến xây dựng nghiã trang Biên Hoà.
Nếu có ở hoàn cảnh như vị đại tá này mới thấy lương tâm khổ sở cắn rứt vô cùng. Có thể suốt đêm không ngủ được nước mắt lưng tròng vì nghĩ đến trách nhiệm cuả mình xưa kia còn là một sĩ quan. Nay thì già cả lục bất tòng tâm,trong hoàn cảnh tỵ nan. Nhưng cái gì đã hối thúc ông ta viết thư gửi thủ tướng Dũng? Thì là lương tâm cuả cuả con người chứ còn cái gì nưã?
Thế còn ông gì đó là Lão Móc có cao kiến gì hơn để bảo vệ nghiã trang, hoặc có lời nào hay ho hơn viết ra thành báo đăng trên mạng để an ủi vong linh hàng triệu những người lính miền Nam cộng hoà?
Tôi thấy ông Móc viết bài để bới móc viên sĩ quan già cả này là một điều trái với lương tâm cuả một con người bình thường. Mong ông nghĩ lại và có lời xin lỗi ông Lộc đi.
Trích dẫn:” Trong một bài viết có tựa đề “Hãy cứu lấy nghĩa trang Biên Hòa”, nhà văn Giao Chỉ tức cựu Đại Tá QLVNCH đã viết về cựu Thiếu Tuớng Nguyễn Cao Kỳ như sau:
“Ngày xưa, lúc mới chạy đi, ông Kỳ viết cuốn sách tựa đề là 20 năm, 20 ngày. Ý ông nói là miền Nam chiến đấu trong 20 năm, nhưng mất trong 20 ngày. Ông hô hào chiến đấu, nhưng ông lại bỏ đi. Hụt hẫng cả đạo quân. Hai mươi năm sau ông lại ra sách, tự xưng là con của Phật. Rồi ông trở về, cũng thăm lại nghĩa trang. Ngông nghênh, áo xanh, quần xoọc. Ông làm nhục anh em. Ông làm buồn lòng người sống, và ông làm tủi vong linh người chết. Sau khi đóng vai hàng thần lơ láo, ông làm hoen ố hình ảnh nghĩa trang xưa đã hoang phế lại còn thêm ảm đạm.
Không,
Tôi không muốn các bạn về thăm như ông Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ…”
Ông đại tá Lộc viết như vậy là chí lý rồi. Không hiểu sao ông Móc còn bới móc ra làm gì nưã? Tác giả Lộc, đã nói và nhắn nhủ các bạn sĩ quan binh sĩ về thăm nghiã trang Biên Hoà từ cái tâm thương tiếc, chia sẻ thật sự tuy không nói ra nhưng hiểu ý cả với gia quyến thân nhân cuả họ đang còn sống. Tuyệt đối không nên nghông ngênh kiêu ngạo, vờ vịt như ông Kỳ chỉ làm tủi hổ vong linh ngưòi đã chết. Ý ông Lộc muốn nói mọi chuyện gian dối lưà đảo ở trên dương thế khó có thể biết được nhưng ở dưới âm phủ những oan hồn ma quỷ họ biết hết cả đấy. Đây là một lời rất thực lòng mong muốn mọi người hãy thực lòng và lên tiếng vì tiếng gọi cuả lương tâm chứ đừng có kiểu cách hình thức vì quyền lợi , vì vật chất, luồn cúi nịnh bợ cộng sản và háo danh tiếng như kiểu ông tuớng Kỳ.
Trích dẫn:”
Ngay sau khi lệnh dân sự hóa (nghĩa trang quân đội – chú thích của LM) ban hành, chúng tôi (ông VVL) có dịp đặt vấn đề với ông Thủ Tướng Việt Nam, qua hình thức đặt câu hỏi trực tuyến bằng internet. Qua đài BBC chuyển tiếp. Câu hỏi được ghi nhận nhưng không có câu trả lời.
Tiếp theo, gửi hồ sơ đặt vấn đề đến văn phòng Thủ Tướng tại Hà Nội, gửi qua Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, qua Đại sứ Mỹ tại Việt Nam, qua các dân biểu. Kết quả cho biết tài lệu đã nhận được nhưng cũng chưa có câu trả lời.”
Cũng theo bài viết thì ông cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc đã “hỏi thăm Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng như sau:
“Với tư cách là một công dân Hoa Kỳ, có chiến hữu nằm tại nghĩa trang, chúng tôi đã xin Thủ Tướng chính phủ Việt Nam các điều chính sau đây:
Đây là đoạn văn thưà thãi cuả ông Móc tóm tắt lại việc làm cuả ông Lộc. Đúng ra là từng bước cuả ông Lộc,rất bài bản rất đáng khen. Ông Móc có viết như vậy để chỉ trích ông Lộc là tự mình thưà nhận cái vô lý cuả mình rồi. Đoạn này chỉ là kiểu dạo văn tung hoả mù làm rối trí ngưòi đọc mà thôi.
Trích dẫn:”/Ban hành quyết định dành nghĩa trang quân đội Biên Hoà là khu di sản lịch sử quốc gia, cần bảo vệ và duy trì nguyên trạng. Tuyệt đồi không được lấn chiếm, phá hoại hay làm hư hỏng các công trình kiến trúc lịch sử và các phần mộ.
2/Cho điều tra và quy định trách nhiệm cho giới chức nào đã phá hoại 10 thước chiều cao của Nghĩa dũng đài vào năm 2004. Đây là một công trình có giá trị lịch sử rất quan trọng. Nếu không được bảo vệ sẽ mở đường cho việc phá hoại toàn diện về sau.
Lời yêu cầu kể trên dựa trên nền tảng văn hóa truyền thống Việt Nam, phản ánh tính văn minh của nhân loại, được bảo vệ bởi các công ước quốc tế về việc tôn trọng di hài tử sĩ, mồ mả chiến binh. Chính phủ Việt Nam đã ký kết từ Geneve 54 đến Paris 75 cũng như các luật lệ theo công pháp quốc tế mà Việt Nam phải tuân thủ với tư cách là thành viên của Liên hiệp quốc”
Tuyệt vời, ông đại tá Lộc viết như vậy thì miễn chê. Sự đòi hòi, yêu cầu cuả ông Lộc với thủ tướng Dũng là chính đáng. Dù cho ông Dũng không thèm đọc, có ném vào sọt rác đi chăng nưã nhưng trong lịch sử đã ghi nhận là không phải tất cả mọi người sĩ quan VNCH hiện nay định cư ở Mỹ họ đều an phận hủ thường, mũ ni che tai. Vẫn có những tổ chức và những ngưòi vì lương tâm trách nhiệm mà lên tiếng. Có viết ra mới giải thoát cho lương tâm, tâm hồn cuả hàng triệu ngưòi còn sống sờ sờ ra đây.
Kế tiếp ông Móc lại kê nòng đại bác từ thời Napoleon để riả thêm vị sĩ quan thứ hai nưã. Ta hãy đọc xem Móc trích dẫn và viết gì?
Trích dẫn: “-Vị thứ hai là ông Tạ Chí Đại Trường, dưới bài viết “Đề nghị công nhận Nghĩa Trang Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa là Chứng tích Lịch sử Quốc gia” được đăng trên tạp chí mạng talawas có ghi:
Đề nghị như sau:
“Westminster ngày 4-5-2010
Đề nghị Quốc Hội Việt Nam công nhận Nghĩa Trang Quân đội VNCH là Chứng tích Lịch sử Quốc gia.
Lý do: Đây là một tồn tại lịch sử từ một vùng đất (nửa nước), một thời gian (20 năm) có công nhận quốc tế. (Bằng lòng hay không thì cũng có một “quốc tế” bao gồm những nước công nhận CHXHCN Việt Nam hiện tại).
Là một dấu tích lịch sử như những dấu tích lịch sử khác đang được Nhà nước CHXHCN Việt Nam đang xử dụng: Dinh Norodom/Dinh Độc lập/Dinh Thống nhất… đã được sắp vào hạng 10 trong 10 di tích lịch sử, chưa kể Tòa Đô chánh Sàigòn, Trụ sở Ủy ban Hành chánh Tp. Hồ Chí Minh, hay các xây cất mang chức năng hiện đạiở các vùng, thành phố VNCH cũ.
Đây cũng là tưởng niệm duy nhất còn lại của một phía về những người lính, người Việt Nam, đã chết trong chiến tranh – tuy nhỏ nhoi, ít ỏi hơn những nghĩa trang liệt sĩ của phe thắng trận đang đứng chân hàng hàng lớp lớp trên đất nước Việt Nam.
Sự công nhận này là một hành động văn minh học được thế giới ngày nay như khi công nhận, bảo trì Mĩ Sơn của người Chàm, khu phố Hội An gốc của người Hoa, người Nhật, cũng như trở lại, giữ gìn thành trì, lăng tẩm họ Nguyễn có lần đã bị bỏ luống , tàn phá, trở lại tiếp nối hành động văn minh của triều Nguyễn khi cho người coi sóc lang tẩm của vua Lê.
Lời đề nghị này có ngày tháng nên trước tiên là với Quốc Hội CHXHCN Việt Nam hiện nay. Vì quan niệm chế độ nào rồi cũng qua, chỉ có đất nước là tồn tại nên lời ghi “Quốc Hội Việt Nam” là để dành cho những lần mai sau liên tiếp khi yêu cầu chưa được thỏa mãn.
Tạ Chí Đại Trường
Cựu sĩ quan/QLVNCH
Sử gia”.
Theo tôi ông Tạ Chí Đại Trường này viết như vậy rất xúc động, có câu nào thất thố sai phạm gì đâu? Dù cho cộng sản họ coi thường vì bản chất vô học, vô nhân đạo cuả họ nhưng ông sĩ quan Trường này viết ra như vậy,cũng là để cho những hạng ngưòi như tôi và hàng triệu ngưòi Việt Nam và bạn bè quốc tế đọc. Cũng phải viết ra như vậy chứ, còn chuyện cộng sản họ có nghe hay không thì cái đó thuộc về tâm linh, đạo đức, hành vi, ứng xử cuả họ. Họ phải chiụ trách nhiệm với lịch sử, đời này , đời sau, và hàng nghìn năm sau người ta vẫn vấn hỏi, vẫn lên án họ. Chuyện cả một nghiã trang liệt sĩ là nơi linh thiêng ,yên nghỉ cuả hàng triệu, hàng vạn người có phải là cái chuyện để để xin xây một cái chuồng heo chuồng bò đâu mà nài nỉ cộng sản chấp nhận. Không được thì bỏ qua bảo rằng nói với cái đầu gối còn hơn?
Trích dẫn:”… Và vì đề nghị – có thể mang sơ sót về văn từ, ý tưởng, nhưng là có đối tượng cụ thể (Nghĩa trang Biê Hòa và Quốc Hội Việt Nam) nhắm vào một mục tiêu chưa thấy khả năng thực hiện nên chúng tôi sẽ không quan tâm đến những bàn tán, theo hay chống, đến từ bên ngoài. Xin cáo lỗi trước”
Theo tôi Lu Hà cho rằng: Đoạn văn này chưa chắc đã phải là cuả ông Tạ Chí Đại Trường viết ra, bởi vì so sánh cách hành văn đoạn trích dẫn trên và đoạn dưới khác hẳn nhau. Tôi xin nói thẳng mong ông Móc đừng phật lòng. Phải chăng ông cố tình phiạ ra và bảo là trích dẫn từ bài viết cuả ông Trường?
Trích dẫn:”
Do đó, bài viết này chỉ xin ghi lại đề nghị của sử gia Tạ Chí Đại Trường coi bộ khó được Quốc Hội Việt Nam hiện nay quan tâm. Ghi lại này xin được tiếp tay với ông để gửi tới Quốc Hội Việt Nam… mai sau. Và xin bàn về việc “nói chuyện với đầu gối” của cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc.
Ông Vũ Văn Lộc đã gửi tới Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng tới 7 yêu cầu mà chúng tôi chỉ xin ghi hai yêu cầu trên.
Thư yêu cầu gửi tới Thủ Tướng VC vào ngày 30-4-2007 tức cách đây đã 3 năm nhưng ĐẦU GỐI VẪN KHÔNG NHÚC NHÍCH.
Trước khi bàn tiếp về chuyện vì sao chúng tôi cho rằng việc “gián thất điều” với Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng của cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc là nói chuyện với đầu gối, xin mời độc giả đọc một số trích đoạn trong quyển “Việt Nam Sau 10 Năm” do ký giả Tim Page thực hiện khi nhà nước CHXNCN Việt Nam mời các phóng viên ngoại quốc tới dự lễ mừng chiến thắng lần thứ 10.
Lối hành văn tăm tối lọan xí ngầu, không mạch lạc cụ thể . Ông Lão Móc vẫn có ý tiếp tục tấn công hai vị sĩ quan miền nam cộng hoà trên.Ông Móc hoàn toàn thờ ơ trước thái độ cuả thủ tướng Dũng. Đúng ra ông Móc phải viết bài lên án thủ tướng Dũng phải thức tỉnh, phải có thái độ tôn trọng trả lời hai vị sĩ quan và phải có văn bản đàng hoàng. Nhưng Dũng lờ đi và ông Móc vội cho là cái đầu gối là xong. Một kiểu nhập nhằng chửi để khen, chê để gỡ. Tóm lại cả nội Dung bài viết Móc đứng về phiá Dũng và quốc hội cộng sản. Lối hành văn lắt léo mập mờ này thì chỉ có văn nô bồi bút cộng sản mới có. Mặc dù ông Móc có thể xưng danh từng là sĩ quan quân đội VNCH hoặc dân chủ chống cộng hay gì đó tôi không cần biết. Tôi chỉ cần đọc và nghiên cứu để tìm sự thật ẩn khuất cuả con người ông.
Trích dẫn:”
Trước khi bàn tiếp về chuyện vì sao chúng tôi cho rằng việc “gián thất điều” với Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng của cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc là nói chuyện với đầu gối, xin mời độc giả đọc một số trích đoạn trong quyển “Việt Nam Sau 10 Năm” do ký giả Tim Page thực hiện khi nhà nước CHXNCN Việt Nam mời các phóng viên ngoại quốc tới dự lễ mừng chiến thắng lần thứ 10.
Nơi chương 6 với chủ đề “Giải Phóng”, tác giả ghi mấy câu hát của Mạt Trận Giải Phóng vào năm 1966, tạm dịch: “Hỡi thằng giặc Mỹ – Tao thề với mày bằng lời bén như da0 – Rằng đây là Việt Nam. Vậy tao đến đây rồi – Thì mày phải ra đi”. Phiá dưới tóm lược những thay đổi của thành phố Sàigòn sau ngày 30-4-1975 khi chiếc xe tăng T54 số 844 của Liên Sô từ Hà Nội tràn vào ủi sập cổng Dinh Độc Lập, Sàigòn.
Sau trang 100 là hình mộ bia của chiến sĩ nằm ở Nghĩa Trang Quân Đội Thủ Đức bị đâm thủng cả hai mắt với lời chú thích “mộ chí của quân nhân VNCH tại nghĩa trang bị lăng mạ”. Kế tiếp là bức ảnh to của một người mù ca 3hai mắt đang ngửa tay xin tiền với lời chú giải “người lính của chế độ cũ, mù lòa, không được cấp dưỡng, đang đi ăn xin bên ngoài nhà thơ Ban Mê Thuột sau buổi lễ Chúa Nhật”. Nơi trang 113 là ảnh một người đàn ông lưng trần mặc quần đen rách đít, lòi mông, chân bị băng bó, đang nằm ngủ trước bậc thềm gạch của một căn phố , không mền chiếu, với lời chú phía dưới “vừa được thả từ trại cải tạo, vô gia cư trên đường Đồng Khởi (trước là đường Tự Do) và còn nhiều hình ảnh đau thương khác.
Người chết dưới mồ thì bị lôi sống dậy để đục mắt giết thêm lần nữa cho thỏa mối hiềm thù chưa phỉ thì còn nói chi đến việc nhường cơm, xẻ áo cho người còn sống sót từ trại cải tạo trở về.
Nói chi đến việc trùng tu Nghĩa Trang Quân Đội VNCH hay chứng nhận là Chứng Tích Lịch Sử Quốc Gia. “
Dẫn lời cuả một thằng cha ký giả nước ngoài nào đó, trích dẫn hoặc dịch ra loạn xí ngầu. Phải chăng là gịong văn lăng nhục người chiến binh miền nam cộng hoà cuả ông Móc hay cuả thằng cha ký giả, cha ky chú kiết nào đó là ngưòi nước ngoài. Tôi thấy nó nhí nhố huyên thuyên thế nào ấy. Theo tôi chả có gì đáng đọc đoạn văn rẻ tiền này, hãy ném nó vào sọt rác. Người đọc mới lướt qua dễ nhầm lẫn mà trúng mưu ông Móc để hạ nhục hai vị sĩ quan đáng kính trên là ông Lộc ông Trường.
Ra cái điều người sống còn chả ăn ai, lại đi lo cho ngưòi cho ngưòi chết. Ý tác giả muốn chửi móc hai ông Lộc. Trường. Đấy hàng nghìn hàng, hàng vạn những chiến binh ăn mày ăn xin đấy. Sao không lo đi lại đi lo cho cái nghiã trang? Thật mật mờ vô cùng, khoản nào ra khoản ấy, khoản nghiã trang và khoản thương phế binh đều là những chuyện thương tâm cả. Nếu lo được cái nào thì hãy lo đi. Nhưng ông Móc cố tình trộn nháo nhào cả hai để làm rối trí ngưòi đọc. Rõ ràng ông là ngưòi có thủ đoạn nhập nhằng tâm điạ không rành mạch. Mong ông hãy nghĩ lại đừng viết như vậy nưã.
Trích dẫn:”
Người chết dưới mồ thì bị lôi sống dậy để đục mắt giết thêm lần nữa cho thỏa mối hiềm thù chưa phỉ thì còn nói chi đến việc nhường cơm, xẻ áo cho người còn sống sót từ trại cải tạo trở về.
Nói chi đến việc trùng tu Nghĩa Trang Quân Đội VNCH hay chứng nhận là Chứng Tích Lịch Sử Quốc Gia”
Đến đây đã lòi ra cái tâm điạ gian manh cuả ông Móc với cái trò xảo ngôn. Cuối cùng nói dai nói dài chẳng qua nói dại. Theo ông những hai vị sĩ quan Lộc- Trưòng viết thư cho thủ tướng Dũng là một sự ngu xuẩn. Ông đánh tráo cái vấn đề tâm linh và đòi hỏi vật chất. Ông nâng cái đòi hỏi vật chất để dìm đi và giết chết những đòi hỏi về tâm linh, văn hoá, đạo đức. Ông đã sổ toẹt cái câu nói truyền thống cuả tổ tiên” Nghiã tử là nghiã tận”. Xin lỗi tôi không hiểu ông là giống ngưòi gì mà nỡ viết ra những lời cay độc như vậy đối với hai vị sĩ quan, đúng ra là hai ông già đã hơn 70 tuổi rồi.
Trích dẫn:” Thấy cả hai vị cựu sĩ quan QLVNCH rất quan tâm đến việc “Giữ lấy Nghĩa Trang Quân Đội”, kêu gọi “Chứng nhận Nghĩa Trang Quân Đội như Chứng tích Lịch sử Quốc gia” đều viện dẫn lý lẽ “dựa trên nền tảng văn hóa Việt Nam, phản ảnh tính văn minh của nhân loại được bảo vệ bởi các công ước quốc tế về việc tôn trọng di hài tử sĩ, mồ mả chiến binh” nên tôi mới dám khẳng định là quý vị NÓI CHUYỆN VỚI ĐẦU GỐI!
Ngay cả tấm bia tưởng niệm thuyền nhân bị chết trên đường vượt biển ở Galang mà Đảng và Nhà Nước ta còn làm chuyện vô cùng vô văn hóa là thò tay ra làm áp lực để dẹp bỏ thì những thỉnh cầu và đòi hỏi của hai vị cựu sĩ quan QLVNCH không phải là chuyện NÓI CHUYỆN VỚI ĐẦU GỐI thì phải gọi là chuyện gì?
Liên kết chuyện này với chuyện ông Giáo sư Tiến Sĩ Cao Huy Thuần về nước thuyết trình về “Thiền đời Trần” và kết tội “nhà Minh đã hủy diệt văn hóa Việt Nam” thì cũng đâu có khác gì nhau!
Nhất là đọc những điều mà cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc ĐÒI Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng thực hiện, người ta có cảm tưởng như ông ta là bố của ông Thủ Tướng VC này không bằng!
Chả trách có người nhận xét Giao Chỉ đại nhân là người thích “nịnh sằng, nổ sảng”!
LÃO MÓC
Đọc đoạn văn này tôi không thể nào chịu đựng nổi. Không thể ngờ lại có ngưòi viết văn phá quấy báng bổ như vậy. Ông Móc tự nhận là người chống cộng. Nhưng theo tôi chống cộng kiẻu này có khi ông còn được thủ tướng Dũng hay quốc hội cấp bằng khen huân huy chương cho ông vì có tinh thần chống cộng.
Còn tôi chỉ là một người bình thường thôi. Tôi chẳng căm thù ai, chẳng chống ai, chống thằng đếch nào cả.Tôi không chống cộng sản, không chống người quốc gia. Ai nói phải, nói hay thì tôi nghe, ai viết gì, nói gì thấy vô lý quá thì tôi cũng có bài tham gia ý kiến thế thôi. Cứ lấy cái tâm ngay thẳng cuả mình mà bình xét chuyện đời.
Viết đã dài, rất ngại đọc lại để soát lỗi chính tả mong các bạn thông cảm cho.
8.6.2010 Lu Hà


























Trong chuyện dài nhiều tập KD đã khôn khéo “phóng đại” ra những nhân vật võ hiệp đầy dẫy nội công và thật là tiền bối, trong đó không thiếu những hảo hán khùng điên, hiểm ác và nghèo đói. Thôi tiểu đệ không dài dòng nữa về KD…và sẽ bắt đầu vào chưởng với nhân vật “Lão Móc” của ngày nay, đọc bài “Ván Bài Lật Ngửa” của Lão Móc thấy làm lạ, đọc mới chưa hết nửa bài thì đã hình ra đươc một nhân vật kỳ quái với đầy nội công “móc” thâm hậu. 1. móc họng, 2. móc óc, 3. móc rác, 4. móc túi, 5. móc phân, 6. móc háng, 7. móc ghẻ, 8. móc đít, 9. móc mu, 10. móc lồn…sau hết là móc mũ đội lên cho người khác y như là ê kíp của CSVN. Thích móc của nhân dân và móc cả mảnh đất hình cong để dâng cho bọc tàu nô.
Tạm dùng L.M = thay cho Lão Móc.
LM là một người bị triệu chứng hoang tưởng (delasional disorder) hay là một kẻ bị hội chứng tâm thần phân liệt (Schzophrenia). Trong KD bộ chuyện chưởng hoàn toàn là những nhân vật khùng điên và suy nghĩ ngược đời như LM, tại hạ tại sao không lạ khi được võ lâm văn bút gọi là “LÃO MÓC” ăn tục nói phét, chụp đầu đội mũ, liếm đít, bú cu thì móc ta chẳng thiếu kiểu nào. Võ lâm văn bút thì thiếu gì ký bút nặc danh bút mực thì không thiếu những tên khốn nạn và lưu manh. Nhưng lưu manh như lão móc thì chỉ đáng xách dép râu cho bọn chó csvn vì nội công còn yếu quá, chưa đủ để ný nẽ như bọn em. Này hãy bay thẳng về vn và nâng bi cho bọn chóp bu hncsvn..nó sướng rồi nó đuổi về mẽo để tha hồ mà “móc”.