Hai ngày sau khi CNN phát sóng phóng sự Vietnam Internet Crackdown, một người quen sơ gặp tôi tại siêu thị và nói với tôi một cách rất bí mật:
- Anh vừa thấy em trả lời phỏng vấn trên CNN. Sao em gan quá vậy? Em nói như vậy mà không sợ an ninh sẽ làm khó dễ sao?
Tôi hỏi lại : – Em nói cái gì sai mà phải sợ khó dễ hả anh?
- Ờ thì em không nói sai, nhưng mà em phải biết là Việt Nam có hẳn nguyên một bộ phận ngồi chắt lọc thông tin trên thế giới đưa ra, em nói vậy là em chết rồi.
Tôi không biết nói gì ngoài câu : Dạ, cám ơn anh, em biết rồi.
- Mà em nói như vậy để làm gì, có được lợi ích gì đâu?
Đến câu này thì tôi nghẹn, thật sự nghẹn vì không biết phải chọn câu trả lời nào cho thích hợp, bởi theo những gì tôi biết thì người nói chuyện với tôi có bằng MBA ở Mỹ, có gia sản, có sự nghiệp. Có lẽ khi có những thứ đó thì người ta không cần tự do?
Nếu tôi được lựa chọn… liệu tôi sẽ như thế nào? Câu hỏi này lẩn quẩn trong đầu tôi nhiều ngày nay.
Bạn bè xung quanh tôi ai cũng nói, “mày quan tâm đến những thứ đó làm gì? tập trung vào chuyên môn đi”.
Ừ thì cũng đã từng rồi đó, cũng có việc làm ổn định, cũng kiếm được tiền như mọi người, cũng ăn chơi sa đà, đàn đúm, cũng la cà và la đà không thua kém ai, và rồi thấy ngứa mắt, ngứa miệng thì lên tiếng, dù chuyện đó xét cho cùng không ảnh hưởng gì đến mình, nhưng cứ thấy ức ức không chịu được, và rồi thấy mình bất lực khi không thể hoà mình vào dòng chảy của cơ chế.
Bạn nói, mình có quá nhiều tham vọng khi tham gia viết bài trên blog (ý của bạn chắc là tham vọng chính trị nhưng bạn không nói ra)
Tôi lại nghĩ, đó là trách nhiệm, với chính bản thân mình, và với tương lai của con mình.
Không thể nào tách rời mối liên kết của chính trị và xã hội, bởi tất cả mọi chính sách tác động ảnh hưởng đến đời sống xã hội đều do đường lối chính trị mà ra.
Bạn thử nghĩ đi, những ngày vừa qua, cả nước điêu đứng vì cúp điện liên tục, người người khổ sở, nhà nhà mệt mỏi, doanh nghiệp than trời vì không thể sản xuất… xã hội rối loạn. Quyền lợi của mình không được bảo đảm, tụi mình biết kêu ai?
Bạn chắc hẳn sẽ nói, “sao cái gì mày cũng lôi chính trị vô hết vậy?” khi tôi đưa ví dụ này ra. Nhưng bạn thử nghĩ đi, cơ chế độc quyền, phân phát theo kiểu mậu dịch quốc doanh có phải bắt nguồn từ thể chế chính trị mà nước ta đang theo đuổi không?
Bạn và tôi có sự lựa chọn nào khác ngoài những thứ người ta trao cho mình không?
Hãy thử nghĩ đi, nếu bạn có sự lựa chọn khác liệu bạn có chấp nhận như chúng ta đang bị ép buộc phải chấp nhận không?
Thể chế chính trị nơi mà ta đang sống, buộc cả xã hội phát triển theo định hướng của nó, vậy làm sao có thể tách rời hai khái niệm xã hội và chính trị ra riêng biệt?
Một đất nước chỉ thực sự tiến bộ khi mà mọi công dân luôn vận động cùng xã hội, quan tâm đến xã hội, quan tâm đến sự phát triển của quốc gia. Vậy quan tâm và có thái độ chính trị đúng đắn đối với đất nước mình đang sống thì có gì là sai?
Chính trị – hai từ này thường khiến người ta liên tưởng đến sự khô khan, cứng nhắc, cùng những âm mưu và tham vọng hơn là trách nhiệm và lương tâm.
Ở Việt Nam, nhiều người né tránh khi bàn đến chủ để này vì muốn yên thân, và để khỏi phải bị “vạ lây”.
Những người tham gia đòi quyền tự do, bình đẳng, những người đấu tranh vì công bằng và lẽ phải trong xã hội ở đất nước mình đang sống không ít thì nhiều đều bị gán ghép vì “động cơ chính trị”, và kết quả là nhiều người đón nhận sự hy sinh đầy ý nghĩa của họ với ánh nhìn ngờ vực và thương hại.
Không nói đến những điều cao siêu, chỉ bày tỏ lòng tự hào dân tộc, khẳng định chủ quyền đất nước, kêu gọi giữ lấy màu xanh cho môi trường và an ninh cho quốc gia, bày tỏ sự phẫn nộ trước sự bành trướng xâm lược của Bắc Kinh, cũng bị xem là dại dột và ngông cuồng, là lợi dụng quyền tự do (vốn dĩ không có)..
Buồn không? Đau không?
Hạnh phúc – không đơn giản chỉ là cơm no và áo mặc, nó còn là sự tự do trong suy nghĩ, tự do được bày tỏ cảm xúc yêu – ghét, nóng – lạnh của mỗi con người. Sự nồng nhiệt hay ơ hờ trong lòng mỗi người dân đều phải được chính phủ xem xét, bởi khi người dân quay lưng với chính đất nước mình thì thực sự quốc gia đó đã bị diệt vong.
Bạn tôi nói: “tao không hy vọng gì ở đất nước mình”.
Một bạn khác lại hẹn: “Tao sẽ về khi Việt Nam thay đổi”.
Hãy thử nghĩ đi, khi chúng ta không hy vọng gì nữa, không muốn quay về nữa, thì hai tiếng Việt Nam có phải đã bị nhạt nhoà ngay từ trong tâm thức rồi không?
Sẽ chẳng có gì thay đổi, khi chính bản thân chúng ta không có thái độ và trách nhiệm thật rõ ràng với xã hội mà mình đang sống, với nơi mình đã sinh ra.
Một hòn đá to cản đường không thể tự biến mất khi chúng ta ngồi không niệm thần chú, cũng như sự thay đổi, nó không xuất hiện từ những lời cầu nguyện, bạn hiểu không?
Bởi vậy, đừng bao giờ đặt ra câu hỏi “nói để làm gì?”, mà hãy tự vấn lương tâm mình “nếu chúng ta không nói, thì mọi chuyện rồi vẫn y như cũ sao?”. Những người đi trước, nếu họ cũng cân nhắc thiệt hơn, cũng đặt câu hỏi “được gì?” “để làm gì?”, thì có lẽ, họ đã chọn sự im lặng và thoả hiệp.
Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi, và chắc chắn là chúng ta không hề cô đơn khi chọn cho mình một thái độ rõ ràng.
Tôi tin vào điều đó, bạn ơi!


























Cầu nguyện Mẹ Nấm sức khỏe, bình an. Hy vọng từ Mẹ Nấm sẽ “sinh” ra ngiều người bớt ích kỷ, bớt sợ hãi. Để biết nghĩ, biết lo, biết hy sinh vì quyền lợi chung.
Cảm ơn Mẹ Nấm rất nhiều
Ông Bút
Nhu Quynh
Neu khong de lai tieng thom muon doi
Thi cung dung de lai tieng do muon nam
Nhu Quynh da duoc ve thu nhat
Cám ơn Mẹ Nấm rất nhiều, tôi cũng xin nói thêm là đa số những người học MBA bên Mỹ thường nghĩ đến TIỀN nhiều hơn là LÝ TƯỞNG nên họ chẳng đại diện cho ai cả
Cảm ơn Mẹ Nấm.
Cảm ơn Mẹ Nấm . Mong có ngày hội ngộ .
Phạm Thành/ Paris
Du o My nhung toi vo cung than phuc nhung nguoi nhu ME NAM
Cho toi goi loi tham hoi an can nhat.
Mong mot ngay “DAT NOU DEP TROI” toi se ve
Hien tai thi toi Khong The Ve Duoc.
Neu duoc cho toi xin dia chi cua Chi (tou 50 tuoi roi nhung muon duoc xung ME NAM bang CHI trong tat ca nhung ahnh dong chi lam) chi toi muon goi chut qua nho cho chau
Bryan Nguyen
abd_23418@yahoo.com
Một bài viết biểu thị lập trường đấu
tranh vững mạnh dù gặp khó khăn
không sờn lòng nản chí. Rất mong
Mẹ Nấm tiếp tục viết vài thay vũ khí, cùng với đồng bào quốc nội đánh đổ bạo quyền CSVN,
Cho tôi nói điều này: Rất nhiều…nhiều lắm…anh cvhi5 em sinh viên VN có cái ý nghĩ na ná như lời Mẹ Nấm đây nhưng mà cái nhục, cái khổ là không có cơ hội, không dám nói ra …Thế mới khổ ! Nay tôi ra được nước ngoài, đọc được những bài viết như của Mẹ Nấm đây mới thấy là sự kìm kẹp của đảng cộng sản nó ghê gớm đến thế nào !!! Hơi ăn nói hớ hênh một tí là…mất lập trường. Trong lớp học với nhau mà cứ sợ…lẫn nhau, khổ không !!!Bao giờ mới được tự do nói những điều thật bình thường như …than nọ chê kia !!!Nói cái gì họ không thích nghe ya như rằng là có tư tưởng…lệch lạc. Ra ở nước ngoài, ngó lại VN…hú hồn. Cói phải ăn máy ở đây…cũng không về lại VN đâu. Ai chửi …tôi chịu. 29 tuổi đời rồi mà cứ như con nít, đảng bảo sao…làm vậy\, không bao giờ được nói một ý nghĩ nào là thực sự của mình. Hàng triệu…triệu thanh niên Nam Nữ VN đang sống khổ, họ biết là khổ nhưng…đành bó tay !!!!!!!!! Chỉ có con cháu đảng viên…trung cấp trở lên thì chúng hoan hô đảng mà thôi. Dân thì…mạt rệp !!!!!!!!! Ai về VN xin về sâu sâu một tí nơi vùng quê sẽ thấy hết mọi sự…khốn khó của người dân ngay mà !!!!!!!!!!!
Cám ơn Mẹ Nấm.
Dung,muon co su thay doi,chung ta phai tu thay doi,chung ta nhut nhat thi chang lam duoc gi,va cung chang thay doi duoc gi,nhung gi sai,nhung bat cong,nhung bip bom chung ta phai co tieng noi va nhat quyet dep bo.To quoc cua chung ta can nhung nguoi can dam chan that tai gioi ,de dua dan toc buoc qua thoi ky den toi.
Duoi su lanh dao Cs thi khac chi song trong Nguc Tu …..!
Cs coi Nguoi Dan nhu bay Gia Suc !
An con nao Cs thit con ay ….
Kho Nhuc lam …lam…….Viet Nam oi ! Day ma di … Hoi Dong Bao Oi !
NEU NGUOI DAN VN DEU NHU ME NAM THI QUOC GIA DA KHONG BI THE GIOI KHINH BI KHI CAM TAM HO CHIEU NUOC CHXHCNVN.
Đáng ca ngợi Mẹ Nấm , không biết VN có được bao nhiêu người hiểu biết phải trái đạo lý làm người như Mẹ Nấm . Đúng là một người Phụ nữ VN ngoan cường .
tnt
Thì em đã phục “tài và tình (với đất nước)” của Mẹ Nấm lâu lắm rồi. Những ai được gọi là đàn ông, nam nhi, mày râu, thất phu, phái mạnh, trượng phu, phu quân, gì gì đó…, nên nhìn Mẹ Nấm để suy nghĩ về mình. Mong sao Mẹ Nấm của em “chân cứng đá mềm” cho chúng em được nhờ. – Hic hic!