Category Archives: Tưởng Năng Tiến

Chuyện Làng Của Sơn

Lời thưa đầu: Blogger Paulus Sơn bị bắt ngày 3 tháng 8 năm 2011. Sau đây về vài nét sinh hoạt nơi làng quê của ông, sau ngày ấy, do một người dân địa phương (ẩn danh) ghi lại. Chúng tôi xin được phổ biến bài viết trên diễn đàn này, Continue reading

Đầu xuân nói chuyện Thánh Thần

“… không bà mẹ nào muốn con là thánh.”
N.B.P

Ý tưởng thượng dẫn của nhà văn Nguyễn Bình Phương, trong tác phẩm mới nhất của ông (Xe Lên Xe Xuống *), xem ra, hơi lạ. Nó khiến tôi không dưng mà cảm thấy vô cùng ái ngại cho cụ bà Hoàng Thị Loan – thân mẫu của ông Hồ Chí Minh, người vẫn thường được mô tả như là một vị thánh, ở Việt Nam. Continue reading

Chuyện Chuột & Người

Khách quan mà nói thì “những chặng đường tiến” của người Rục – rõ ràng – dài hơn, và nhanh hơn, những bước (“chân dép lốp đi vào vũ trụ”) của đồng bào dưới miền xuôi nhiều lắm. Họ phóng (cái rẹt) từ Thời Kỳ Săn Bắt, nhẩy băng qua qua giai đoạn bán định canh và định canh, Continue reading

Tiếng dân từ đất Quảng

Chân dung Huỳnh Thúc Kháng và bán tuần san Tiếng Dân. Nguồn ảnh: http://www.baodanang.vn.

Chân dung Huỳnh Thúc Kháng và bán tuần san Tiếng Dân. Nguồn ảnh: http://www.baodanang.vn.

Tôi biết hiện nay có nhiều kịch bản đang xây dựng nhắm vào gia đình chúng tôi, nhằm mục tiêu triệt hạ tôi và các cháu, nhưng tôi cũng biết rằng thời đại ngày nay với sự sụp đổ tất yếu của các chế độ độc tài, CSVN không dễ dàng thực hiện tội ác mà không bị trừng trị.
Huỳnh Ngọc Tuấn Continue reading

Phương Nga & Khương Du

Có bữa, tôi ghe ông Lái Gió (rề rà) kể chuyện bên nhà:

“Đêm đó từ Hải Phòng về Hà Nội, xe về Lương Yên đến Bác Cổ dừng lại cho một số người xuống trước bến. Hắn xuống xe dáo dác tìm xe ôm, đáng nhẽ vào hẳn bến thì có nhiều xe, đằng này lại muốn xuống đây cho thoáng, vì hắn sợ cái không khí nồng nặc mùi dầu xe, Continue reading

Hiến Pháp & Đồng Hồ

“Cứ mỗi lần sửa Hiến Pháp là người dân lại thêm một lần hi vọng.” – Nguyễn Hà

Sau ngày 30 tháng Tư năm 1975, tôi bỗng trở thành một thằng vô cùng rảnh rỗi. Rảnh, tôi hay đi lang thang cho nó qua ngày. Có chiều, tôi thấy một anh bộ đội vội vã buớc vào một tiệm sửa đồng hồ, với vẻ khẩn trương: Continue reading

Từ Nguyễn Hữu Đang đến Bùi Thanh Hiếu

Không có gì quí hơn Độc Lập Tự Do
Tôi biết nó,thằng nói câu nói đó.
Nguyễn Chí Thiện

Ngày 2 tháng 9 năm 45, ông Hồ Chí Minh long trọng đọc Tuyên Ngôn Độc Lập tại quảng trường Ba Đình – Hà Nội. Continue reading

Đạo quân thất trận

Hai cô bé bán rau.

Từ giờ phút này trở đi các em nhận một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam, một nền giáo dục của một nước độc lập. Hồ Chí Minh (3 tháng 9 năm 1945)

Khi Hồ Chủ Tịch tuyên bố như trên, vào ngày khai trường đầu tiên của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (chắc chắn) Continue reading

Những Cọng Rêu Dưới Đáy Ao

Lúc nhỏ, có lần, tôi nghe học giả Nguyễn Hiến Lê khuyên là nên tập thói quen viết nhật ký. Nghe thì cũng thấy hay hay nhưng thử làm mới biết là không dễ. Tôi loay hoay mãi cũng không thấy có điều gì cần phải ghi lại cho bản thân (hay cho… hậu thế!) về cuộc sống vô cùng nhạt nhẽo, hay lạt lẽo, của mình.

Chỉ đôi khi, khi chịu hết nổi sự tẻ nhạt thường nhật, tôi mới (lén) làm một hai câu thơ – cho nó đỡ buồn: Continue reading

Bọn Mafia & những người Cách Mạng Tháng Tám

Truyện Bố Già của Mario Puzo mở đầu bằng một vụ xử án bất công, thấy rõ:

“Amerigo Bonasera có việc ra Toà, Toà Đại hình Nữu Ước, Phòng 3 để nghe công lý phán xét, trừng trị hai thằng khốn can tội bạo hành, toan cưỡng dâm con gái lão. Continue reading

Sơn Nam & Cách mạng tháng Tám ở U Minh

Mấy năm trước, sau khi ghé thăm giáo sư Lý Chánh Trung, giáo sư Nguyễn Văn Lục đã có nhận xét như sau về người bạn đồng nghiệp cũ:

… sau 1975 … có mấy mấy nhà văn, nhà báo trong Nam được cầm bút lại như Lý Chánh Trung. Con số đếm chưa hết một bàn tay… Continue reading

Đòn Thù

Trong phần giới thiệu bài “Viết cho anh Anh Cù Huy Hà Vũ trước ngày ra toà” (của Lê Diễn Đức) Phạm Toàn đã đoán trước, từ phiên toà sơ thẩm: “Bản án sẽ tuyên nặng, vì sẽ là một đòn thù.”

Ông nhà giáo, kiêm nhà báo, nói (đại) vậy mà … trúng phóc. Continue reading

Một kỷ niệm buồn

Phạm Tuân và Gorbatco. Nguồn: CAND Online

Biết nhục không phải là điều đáng sợ, trái lại, khi nói về dân tộc mình, không hiểu sao tôi cứ rùng mình ghê sợ trước một thái độ hơn hớn tự đắc” – Hà Sĩ Phu

Ngày 05 tháng 4 năm 2011, trên blog Một Cửa Sổ Nhìn Ra Thế Giới, có bài viết Continue reading

Giữ Ghế Và Giữ Nước

Tôi tha phương cầu thực đã lâu, vốn liếng tiếng Việt cứ theo thời gian mà dần dần… cạn. Trò chuyện với đồng hương, đôi lúc, vẫn chêm vài chữ tiếng Anh – nghe kỳ chết mẹ!

Nói đã thế, đọc cũng mỗi lúc một thêm vất vả. Hôm rồi, Continue reading

Thái độ & chế độ

Bữa trước, tôi nghe ông Nguyễn Hưng Quốc cằn nhằn:

Chỉ duy có một điểm chung nhất, ở tất cả các phi truờng tại Việt Nam, từ quốc tế đến quốc nội: đó là gương mặt lạnh lùng, vô cảm của các nhân viên hải quan. Continue reading

Phạm Quế Dương Và Những Người Chống Cướp

Và mọi chuyện trên đời đã độc quyền là hỏng.
(Lời Trần Khuê – Nguyễn Thị Thanh Xuân)

Ngày 19 tháng 5 năm 2003, một chuyến đò ngang qua bến Cà Tang (ở thôn Nông Sơn, xã Quế Trung) bị lật. Mười tám em học sinh bị chết chìm! Continue reading

Ở một nơi Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc

Ảnh Tí Hớn. Nguồn: Blog Nguoi Buon Gio

Bạn có thể tự do cầu nguyện
Nhưng chỉ để mình Đấng Tối cao nghe thấy mà thôi.

T.K.

Theo tường thuật của Solzhenitsyn thì chỉ vì hai câu thơ thượng dẫn, Continue reading

Hà cớ gì phải sợ

Trang bìa Thời Báo USA, số 328, ra ngày 08/04/2011, là hình chụp mười cô gái Nhật (tươi như hoa, trong bộ đồng phục trang nhã của Grand Prince Hotel Akasaka) đang kính cẩn nghiêng mình tiễn khách. Từ nay, khách sạn này sẽ được dùng làm nơi tạm trú cho những cư dân ở Fukushima, sau khi lò máy điện nguyên tử nơi đây bị nổ. Continue reading